Cha Tô cũng cười, mượn một cái xẻng của đại đội trưởng, dùng chỗ ván gỗ còn thừa làm một cái nhà vệ sinh, con gái của ông nhát gan, cứ đến mùa hè là dưới hố xí sẽ có sâu, mỗi lần nhìn thấy đều sợ đến phát khóc, ông nghĩ ra một biện pháp, xem thử có thể xây một cái nhà vệ sinh như trên thị trấn không.
Tô Điềm không nói hai lời, vác rơm trải lên giường của cô, đem chăn sang cho mẹ Tô, Tô Khải học theo em gái, đem đệm sang cho cha mẹ, như vậy cha mẹ có cái nằm cũng có cái che, sau đó đưa chăn của mình cho em gái, nhưng Tô Điềm không đồng ý, khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm túc.
Tô Khải không có cách nào, chỉ có thể ôm cái chăn đầy miếng vá quay về phòng của mình.
“Hai mẹ con, cha chuẩn bị đi tìm công việc với thằng Khải.” Cha Tô vừa uống một ngụm cháo rau dại vừa nói, bây giờ đồ ăn của bọn họ đều mượn từ chỗ đại đội, nếu không đi tìm công việc, năm sau bọn họ ăn cái gì giờ, chỗ đồ ăn mượn của đại đội còn phải trả lại nữa.
Mẹ Tô cũng hiểu, gật đầu đồng ý, ở phía sau bà cũng khai hoang đất để trồng rau.
“Nếu không kiếm được thì quay về, chúng ta tiết kiệm công điểm một chút cũng được.”
Mỗi người đều có một quyển “Sổ lao động cộng đồng” ghi lại công điểm mỗi ngày, có thể biết rõ một năm đã kiếm được bao nhiêu công điểm, mỗi ngày làm được bao nhiêu thì ghi vào, rồi đưa cho phó đội trưởng hoặc tổ trưởng đóng dấu.
Đúng rồi, kho hàng!
Tô Điềm vui vẻ chạy tới, dùng vân tay mở nhà kho ra. Quần áo giày dép, có; đồ trang điểm với trang sức, có; cũng có nhiều đồ ăn vặt, gạo với bột mì thì không nhiều. Kiếp trước lúc mới tốt nghiệp, không có tiền thuê phòng, càng không có tiền mua nhà, nhưng người nào đó cứ vài ngày lại muốn buông thả, trực tiếp trốn trong không gian, nấu cơm hay ngủ cũng ở trong đó, vậy nên còn chuẩn bị dầu muối các loại.
Chờ sau khi bắt đầu kiếm tiền, trước tiên mua xe rồi mới mua phòng, phòng ở còn chưa sửa xong thì cô đã thăng luôn, đau đớn quá đi, biệt thự nhỏ hơn chục triệu của cô.
Tô Điềm giơ tay ôm ngực, nhìn sang bên cạnh, cầm một cái lạp xưởng hun khói lên gặm.
Thật là đau lòng, lúc nào mới có thể đem mày đi ra ngoài đây, Tô Điềm ngồi ở con xe cưng của mình, hai mắt tràn đầy yêu mến, một chiếc Maserati màu vàng, sớm biết như này thì cô đã không mua chiếc Audi BMW kia, lại không mua xe thể thao, giờ hối hận quá.
Tô Điềm bĩu môi, lại mở bảng siêu thị ra. Hửm? Một cân bột mì bảy hào? Không phải trước đây là một cân hai đồng sao? Còn có trứng gà, một quả một xu nữa?
Đây là có chuyện gì?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)