Ông cụ Tô không ngờ, người trông đàng hoàng như này lại là một tên bụng dạ xấu xa, tính toán như vậy, hai trăm đồng thì nuôi bọn họ hai mươi năm.
Liếc sang Tô Hòa Bình vẫn đứng bất động, trong lòng nảy lên một cái, ông ta cảm thấy không thể khống chế thằng hai được nữa rồi, xem ra là bọn họ đã chèn ép quá, không thể như vậy được.
“Được rồi, con đã lớn, có ý nghĩ riêng của mình, chỉ có điều, bất kể như thế nào, chúng ta vẫn là người một nhà, nếu có chuyện thì vẫn nên giúp đỡ.”
“Đúng vậy, nên giúp đỡ.” Tô Hòa Bình mập mờ nói một câu, ông cụ Tô lại cho rằng thằng hai đã đáp ứng rồi, nhưng thật ra ý của Tô Hòa Bình là, Tô Hồng Quân làm công nhân ở xưởng dệt cũng nên về giúp đỡ, chứ không phải mỗi lần có chuyện lại chạy tới tìm ông nghĩ cách giải quyết.
Giấy tờ để dọn ra ngoài chia làm ba bản, đại đội trưởng một bản, Tô Hòa Bình và ông cụ Tô, mỗi người một bản.
Cho tới khi đem giấy tờ cầm ở trong tay, người một nhà mới thở phào một hơi, còn có một chuyện còn vui hơn đó là, hai trăm đồng là thu xếp xong hai mươi năm sau, như vậy thật sự quá tốt.
Hai mẹ con Tô Điềm cùng Chu Tuệ Ngọc vào phòng bếp cầm mấy cái bát đũa được chia cho nhà họ, dao phay chỉ có một cái, không thể lấy, nồi sắt chỉ có một, cũng không được lấy, nhưng trong góc phòng có một cái bị vỡ thì đưa cho Tô Hòa Bình.
“Đi ra đi, nhanh lên.” Bà cụ Tô theo sát hai người, hai mẹ con vừa bước ra ngoài, bà ta đã nhanh chóng đem cửa bếp khóa lại.
Đáy mắt Tô Hiểu Vân có một chút hả hê, hiền lành, ngoan ngoãn đi theo sau Tô Hòa Bình. Giải thích cho Tô Hòa Bình nỗi lòng của ông bà cụ Tô, lại còn lo lắng cho hoàn cảnh hiện tại của nhà ông, không có tiền cũng không có đồ ăn thì phải sống như nào. Tô Hiểu Vân còn lấy tiền tiêu vặt của mình ra muốn nhét vào tay Tô Hòa Bình, hai mắt hồng lên, trông không nỡ để chú hai của mình đi.
Chu Tuệ Ngọc che giấu sự chán ghét trong mắt đi, cô cháu gái này bụng một bồ dao găm, bà không thích.
“Chị họ còn có tiền tiêu vặt sao? Một đồng này, bà nội thật là rộng lượng, tiền chữa bệnh cho em thì không có, nhưng lại cho chị họ tiền tiêu vặt, nhìn mắt chị họ đỏ lên như này, ai không biết lại tưởng có người bắt nạt chị đó.”
Hai cha con Tô Hòa Bình không lên tiếng, trước khi họ đối xử tốt với Tô Hiểu Vân là vì con bé bảo vệ Điềm Điềm, nhưng mà sau khi phát hiện ra chân tướng, toàn bộ thời gian qua chỉ là diễn kịch trước mặt họ thôi, khiến bọn họ chán ghét vô cùng. Bọn họ lúc đi làm việc vặt từ trên thôn trở về còn lén lút mua ít hoa quả ướp lạnh với kẹo cho Tô Hiểu Vân, đúng là đồ ăn cháo đá bát.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



