Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cô Gái Ôm Không Gian Siêu Thị Xuyên Về Thập Niên 70 Chương 17: Đây Là Chỗ Cho Người Ở Sao?

Cài Đặt

Chương 17: Đây Là Chỗ Cho Người Ở Sao?

Ông cụ Tô không ngờ, người trông đàng hoàng như này lại là một tên bụng dạ xấu xa, tính toán như vậy, hai trăm đồng thì nuôi bọn họ hai mươi năm.

Liếc sang Tô Hòa Bình vẫn đứng bất động, trong lòng nảy lên một cái, ông ta cảm thấy không thể khống chế thằng hai được nữa rồi, xem ra là bọn họ đã chèn ép quá, không thể như vậy được.

“Được rồi, con đã lớn, có ý nghĩ riêng của mình, chỉ có điều, bất kể như thế nào, chúng ta vẫn là người một nhà, nếu có chuyện thì vẫn nên giúp đỡ.”

“Đúng vậy, nên giúp đỡ.” Tô Hòa Bình mập mờ nói một câu, ông cụ Tô lại cho rằng thằng hai đã đáp ứng rồi, nhưng thật ra ý của Tô Hòa Bình là, Tô Hồng Quân làm công nhân ở xưởng dệt cũng nên về giúp đỡ, chứ không phải mỗi lần có chuyện lại chạy tới tìm ông nghĩ cách giải quyết.

Giấy tờ để dọn ra ngoài chia làm ba bản, đại đội trưởng một bản, Tô Hòa Bình và ông cụ Tô, mỗi người một bản.

Cho tới khi đem giấy tờ cầm ở trong tay, người một nhà mới thở phào một hơi, còn có một chuyện còn vui hơn đó là, hai trăm đồng là thu xếp xong hai mươi năm sau, như vậy thật sự quá tốt.

Nhưng phần vui sướng này nhanh chóng biến mất, bởi vì bây giờ bọn họ không được ở lại căn phòng kia nữa, nếu đã tách ra thì phải dọn ra ngoài, và bọn họ được cho một căn phòng cũ thuộc về cha của ông cụ Tô, phòng ở bây giờ được xây ở phía sau, mà phòng cũ ở dưới chân núi, trong đầu mọi người thoáng hiện lên hình ảnh căn phòng tối tăm, đen thui với ba bức tường chống đỡ, một bức tường còn lại bị sập.

Đây là chỗ cho người ở sao?

Tô Hòa Bình im lặng dẫn vợ con đi thu thập đồ vật, cho dù như nào đi nữa, tách ra được là tốt rồi, không phải là ông không muốn cầm tiền, nhưng ông biết, chỉ cần mẹ ông vẫn giữ tiền với phiếu trong tay thì sẽ không có phần của ông, không thể thực sự không muốn nó, bây giờ biện pháp tốt nhất là mang lương thực làm trợ cấp dưỡng lão.

Hai mẹ con Tô Điềm cùng Chu Tuệ Ngọc vào phòng bếp cầm mấy cái bát đũa được chia cho nhà họ, dao phay chỉ có một cái, không thể lấy, nồi sắt chỉ có một, cũng không được lấy, nhưng trong góc phòng có một cái bị vỡ thì đưa cho Tô Hòa Bình.

“Đi ra đi, nhanh lên.” Bà cụ Tô theo sát hai người, hai mẹ con vừa bước ra ngoài, bà ta đã nhanh chóng đem cửa bếp khóa lại.

Đáy mắt Tô Hiểu Vân có một chút hả hê, hiền lành, ngoan ngoãn đi theo sau Tô Hòa Bình. Giải thích cho Tô Hòa Bình nỗi lòng của ông bà cụ Tô, lại còn lo lắng cho hoàn cảnh hiện tại của nhà ông, không có tiền cũng không có đồ ăn thì phải sống như nào. Tô Hiểu Vân còn lấy tiền tiêu vặt của mình ra muốn nhét vào tay Tô Hòa Bình, hai mắt hồng lên, trông không nỡ để chú hai của mình đi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc