Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cô Gái Ôm Không Gian Siêu Thị Xuyên Về Thập Niên 70 Chương 16: Hai Trăm Đồng Là Thu Xếp Xong Hai Mươi Năm Sau

Cài Đặt

Chương 16: Hai Trăm Đồng Là Thu Xếp Xong Hai Mươi Năm Sau

Trẻ con được cha mẹ dạy như nào thì học như thế, nếu không phải có đôi cha mẹ chỉ luôn muốn lợi dụng, khinh thường em trai mình như hai người này thì đứa trẻ làm sao sẽ thành như vậy được.

“Em trai, em thay đổi rồi.” Anh trai Tô vô cùng đau đớn nói, trong lòng lại hận muốn chết.

“Thay đổi hay không, trước tiên nói chuyện chính đã.” Cha mẹ đã nói là thích đứa trẻ hiền lành, ít nói, nói nhiều rất phiền, ông cũng vì muốn được yêu thích mà bắt đầu giấu đi tính cách của mình, nỗ lực đi theo con đường mà mọi người ưa thích.

“Đây là bác của chúng mày, là người lớn, hai đứa súc sinh mất dạy này.” Nhìn thấy con trai mà mình thương yêu hai ba lần bị mắng, bà cụ Tô làm sao mà nhịn được.

Ánh mắt kia như hận không thể cắn chết bọn họ, chẳng qua còn có đại đội trưởng với bí thư chi bộ ở đây nên chỉ có thể kiềm chế lại, chờ hai người này vừa đi thì bà ta phải ra tay dạy dỗ ngay, không dạy mấy đứa này cho biết sợ thì lại leo lên đầu con trai của bà ta mất.

“Được rồi, việc quan trọng ở trước mắt, anh họ, ý của anh là không thể thay đổi những yêu cầu trên sao?”

Ông cụ Tô không nói lời nào, hiển nhiên là không đồng ý.

“Mỗi năm hai trăm cân lương thực , năm mươi cân gạo, tám mươi đồng tiền? Cha, con cũng là con của cha, cha như vậy là muốn bóc lột con phải không, cha muốn ăn bột vàng à!”

“Con nói bậy gì đó, những thứ này mà nhiều sao?”

Tô Hòa Bình vốn muốn tính làm một cân hai hào, nhưng lại nghĩ, ông coi họ là cha mẹ nhưng cha mẹ lại không coi ông là con, cần gì phải như vậy chứ.

“Cha, ông bà đã lớn tuổi rồi, cứ tính thêm một ít lương thực đi, một trăm đồng có thể đổi được năm trăm bảy mươi mốt cân gạo, một năm sáu mươi cân, có thể ăn trong chín năm rưỡi, còn về lương thực thô, mình còn dư 110 đồng để đóng tiền dưỡng lão năm nay, còn dư lại chín mươi đồng có thể đổi được 1285 cân lương thực phụ, một năm bốn mươi cân, như vậy là ba mươi hai năm, ây da, đến lúc đó thì ông bà nội đã đi rồi…”

Tô Điềm ngạc nhiên nói, hiển nhiên là cố ý nói để chọc tức hai ông bà cụ Tô.

Ông cụ Tô ngồi ở đầu giường gần lò sưởi, mặt tức đến tái xanh, đại đội trưởng ho khan một cái để che giấu tâm trạng lúc này, đáy mắt của Tô Khải đều là ý cười, mặc kệ em gái mình tính toán đúng hay sai, nhưng nhìn cái miệng nhỏ lúc đóng lúc mở, sao có thể dễ thương đến vậy.

“Cha, con không nói tới ba mươi mấy năm, trực tiếp quy đổi ra lương thực tinh, đổi một cái năm ngắn hơn, tầm hai mươi năm đi, trong hai mươi năm này, con sẽ đưa cho cha mười chín năm tiền trợ cấp, cha có muốn hay không?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc