Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cô Gái Ôm Không Gian Siêu Thị Xuyên Về Thập Niên 70 Chương 13: Thằng Hai, Con Nói Gì Đi

Cài Đặt

Chương 13: Thằng Hai, Con Nói Gì Đi

“Cơ thể yếu ớt như của anh trai, con cũng muốn.” Hừ, còn lâu ông mới thích, nhìn cái mông kia, còn to hơn cả phụ nữ.

“Anh trai thật sự vì cứu con mà rơi xuống nước sao?”

Bà cụ Tô vốn vì lời vừa nãy của Tô Hòa Bình mà tức đến mức suýt nhảy dựng lên, đồ không biết xấu hổ, suy nghĩ kiểu gì vậy. Kết quả Tô Hòa Bình lại nói thêm một câu nữa.

Tô Hòa Bình nhìn chằm chằm hai ông bà Tô, ông cụ Tô cúi thấp đầu, không thấy rõ mặt, nhưng trên mặt bà cụ Tô lóe lên một tia giả dối rồi lại biến mất, khiến lòng Tô Hòa Bình nhảy lên một cái, chuyện này cũng là giả ư?

Không thể nói rõ là có thất vọng hay không, nhưng ngược lại như vậy khiến ông cảm thấy dễ chịu hơn nhiều, như vậy, sau này có làm gì cũng không cần phải băn khoăn nữa, vốn tưởng là có ơn cứu mạng, không ngờ đó chỉ là một lời nói dối.

Vốn chỉ là chuyện ra ở riêng, thế mà còn kéo cả chuyện cũ năm xưa, chậc chậc.

“Tốt lắm, sớm biết sẽ thành như này, đáng lẽ tao phải dìm chết mày lúc mới đẻ ra rồi!” Bà cụ Tô lớn tiếng chửi bới để che đi sự chột dạ của mình.

“Được rồi, nếu không chia nhà thì chúng tôi đi đây.” Đại đội trưởng ở phía sau đẩy một cái, ông ta không nhìn nổi nữa, ai bảo Tô Hòa Bình quá thành thật cơ chứ.

“Chia, ông già, cho bọn chúng dọn ra ngoài, để xem sau này nhà nó sống như nào.”

“Nếu con đã muốn phân chia, vậy thì chia đi.” Ngược lại là ông cụ Tô đã hiểu rõ, thằng hai đã quyết tâm rồi, ở lại nhà chỉ thêm ầm ĩ, còn không bằng lúc này lưu lại một ít tình cảm, sau này còn bảo nhà họ giúp đỡ anh trai Tô thì nhà họ phải giúp.

“Được, vậy thì mau gọi mọi người tới.”

Chu Tuệ Ngọc vui sướng đỡ Tô Điềm đi vào phòng chính, mà một nhà anh trai Tô cũng đã sớm có mặt, ngồi xung quanh ông bà Tô, còn một nhà Tô Hòa Bình thì phải đứng, phân biệt đối xử rõ ràng.

“Được rồi, người đã đến đông đủ, tiền cũng nên lấy ra.” Vấn đề này lại quay lại, bà cụ Tô sống chết không chịu lấy ra, khóc nói không có tiền, lấy tiền đâu ra.

Tô Điềm nhìn bà cụ Tô khóc lóc om sòm, thật sự là nằm xuống lăn lộn, chân bà ta từng bị bó lại, gót chân lớn, ngón chân lại nhỏ, nằm lăn lộn đạp chân liên tục, hai tay vỗ đất, suýt chút nữa khiến Chu Tuệ Ngọc ngã.

Tô Điềm thực sự muốn lén đạp bà ta một cái, loại bà nội kiểu này…

Tô Điềm tức đến phồng cả má, Tô Khải sờ đầu em gái, an ủi cô đừng nóng giận, trước tiên hai người chia ra, một trái một phải đứng bên cạnh bảo vệ Chu Tuệ Ngọc, khiến trong lòng của Chu Tuệ Ngọc dễ chịu hơn phần nào.

Một màn này khiến bà cụ Tô tức điên lên, con cái của bà thì không có đứa nào che chở cho bà ta, một con đĩ như Chu Tuệ Ngọc thì lại được bảo vệ.

“Không muốn sống nữa mà, người ta thường nói nuôi con để con nuôi cha mẹ về già, tôi thì nuôi phải cái thứ gì đây, đừng nói đến chăm sóc, nó đang muốn bức tôi chết đi mới vừa lòng đây mà.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc