Vừa nghe thấy là phải lấy tiền ra chia, bà cụ Tô không chịu đồng ý, ngược lại là bà ta muốn sau khi dọn ra ngoài rồi thì nhà Tô Hòa Bình vẫn phải tới giúp đỡ, đưa một ít đồ để hiếu thuận, chẳng lẽ nhà thằng hai lại dám không đưa, điểm khác biệt sau khi dọn ra là không sống chung một cái sân nữa thôi.
Vốn dĩ bà cụ Tô đã tính toán như vậy, mà ông Tô cũng biết vợ mình nghĩ gì trong đầu, cũng ngầm đồng ý. Nếu như dọn ra ngoài mà phân chia nhiều thứ như vậy thì ông ta thấy khó chịu, nên mới đưa ra những cái yêu cầu ở riêng khắt khe như thế.
Không đồng ý thì không được dọn ra, mà đồng ý thì phải theo như lời ông ta nói mà làm, kiểu gì ông ta cũng không sợ lỗ.
Không nghĩ tới Tô Khải lại mời hai người này tới, dựa vào lời chia nhà trước đó của ông ta, thằng hai sẽ phải đồng ý, không có ai chen vào, nhưng có hai người này tới, nhìn biểu cảm của thằng hai là biết không đồng ý với những yêu cầu trên.
“Nhà tôi muốn ra ở riêng, đến lúc đó nhờ đại đội trưởng duyệt đơn cho…”
“Câm miệng!” Thằng ngu này, lại đi nói ra trước mặt người ta. Đại đội trưởng Tô Thắng gọi ông Tô một tiếng “anh họ”, nhưng thật ra lại là họ hàng xa, lúc này tới đây, đoán chừng là sợ Tô Hòa Bình phải chịu thiệt, dù sao khi còn bé hai người luôn chơi cùng nhau.
Ông Tô không muốn bị một người em họ kém mình có vài tuổi mắng, mà ông ta cũng không muốn để Tô Hòa Bình dọn đi.
Đại đội trưởng giống như đang cười mà lại như không cười, ông ta quá rõ anh họ của mình là loại người gì. Chuyện gì cũng để bà cụ Tô chạy lên trước, được lợi thì hưởng, mà không được lợi thì kêu đàn bà không có kiến thức, kiểu gì thì ông cụ Tô cũng không bị thiệt.
“Dọn ra ở riêng, chia tài sản phải có sự tình nguyện từ hai bên, phải công bằng. Hòa Bình, cháu nguyện ý làm theo cách của cha cháu sao?” Đại đội trưởng nhìn thoáng qua ông cụ Tô, quay đầu lại hỏi Tô Hòa Bình.
“Cháu không muốn.” Tô Hòa Bình ngu ngốc, nghe thấy lời nói của đại đội trưởng thì ngay lập tức nhận ra, giọng nói cũng dứt khoát hơn.
“Vậy thì đừng có dọn ra, người một nhà ở chung với nhau một cái sân cũng tốt.” Không đồng ý, vậy cũng đừng có mơ dọn ra ngoài, đây là ý chính của ông cụ Tô.
Bà cụ Tô đau đớn quát lên.
Khi đó Tô Hòa Bình còn nhỏ, cái gì cũng không nhớ rõ, nhìn dáng vẻ ích kỷ của anh trai bây giờ, một chút cũng không giống như vì người mà quên mình, còn nữa, hồi nhỏ hai anh em cũng không thân thiết, ông chỉ nhớ rõ bộ dáng vênh mặt hất cằm sai khiến của anh trai, sự bất công của cha mẹ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)