Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cô Gái Ôm Không Gian Siêu Thị Xuyên Về Thập Niên 70 Chương 12: Anh Trai Thật Sự Vì Cứu Con Mà Rơi Xuống Nước Sao?

Cài Đặt

Chương 12: Anh Trai Thật Sự Vì Cứu Con Mà Rơi Xuống Nước Sao?

Không nghĩ tới Tô Khải lại mời hai người này tới, dựa vào lời chia nhà trước đó của ông ta, thằng hai sẽ phải đồng ý, không có ai chen vào, nhưng có hai người này tới, nhìn biểu cảm của thằng hai là biết không đồng ý với những yêu cầu trên.

“Nhà tôi muốn ra ở riêng, đến lúc đó nhờ đại đội trưởng duyệt đơn cho…”

“Câm miệng!” Thằng ngu này, lại đi nói ra trước mặt người ta. Đại đội trưởng Tô Thắng gọi ông Tô một tiếng “anh họ”, nhưng thật ra lại là họ hàng xa, lúc này tới đây, đoán chừng là sợ Tô Hòa Bình phải chịu thiệt, dù sao khi còn bé hai người luôn chơi cùng nhau.

Ông Tô không muốn bị một người em họ kém mình có vài tuổi mắng, mà ông ta cũng không muốn để Tô Hòa Bình dọn đi.

Đại đội trưởng giống như đang cười mà lại như không cười, ông ta quá rõ anh họ của mình là loại người gì. Chuyện gì cũng để bà cụ Tô chạy lên trước, được lợi thì hưởng, mà không được lợi thì kêu đàn bà không có kiến thức, kiểu gì thì ông cụ Tô cũng không bị thiệt.

“Dọn ra ở riêng, chia tài sản phải có sự tình nguyện từ hai bên, phải công bằng. Hòa Bình, cháu nguyện ý làm theo cách của cha cháu sao?” Đại đội trưởng nhìn thoáng qua ông cụ Tô, quay đầu lại hỏi Tô Hòa Bình.

“Cháu không muốn.” Tô Hòa Bình ngu ngốc, nghe thấy lời nói của đại đội trưởng thì ngay lập tức nhận ra, giọng nói cũng dứt khoát hơn.

“Vậy thì đừng có dọn ra, người một nhà ở chung với nhau một cái sân cũng tốt.” Không đồng ý, vậy cũng đừng có mơ dọn ra ngoài, đây là ý chính của ông cụ Tô.

“Vậy thì không ở riêng nữa, đều là con cái do cha mẹ nuôi lớn, nhà anh trai đưa bao nhiêu công điểm thì nhà con cũng đưa bấy nhiêu, sau này cha mẹ cũng làm cho con một phần đồ ăn bồi bổ cơ thể, trong nhà có gì thì mọi người cùng nhau ăn, cũng đừng tiếp tục bất công, nói ra hàng xóm lại chê cười.”

Ông cụ Tô giật mình, ông định bắt ép thằng hai, không nghĩ tới thằng hai lại có suy nghĩ này, còn nói ra trước mặt người ngoài nữa.

“Thằng hai, sao mày dám nói thế hả, lương tâm của mày bị chó ăn rồi sao? Vì sao anh mày phải ăn đồ bổ chả nhẽ mày lại không biết, thằng vô tâm này, nếu không phải anh trai mày giữa mùa đông còn chạy ra cứu mày, thân thể của nó sẽ thành như này sao, nếu không nhờ có anh mày thì mày còn đứng đây sao?”

Bà cụ Tô đau đớn quát lên.

Khi đó Tô Hòa Bình còn nhỏ, cái gì cũng không nhớ rõ, nhìn dáng vẻ ích kỷ của anh trai bây giờ, một chút cũng không giống như vì người mà quên mình, còn nữa, hồi nhỏ hai anh em cũng không thân thiết, ông chỉ nhớ rõ bộ dáng vênh mặt hất cằm sai khiến của anh trai, sự bất công của cha mẹ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc