Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Vì sao? Ông cũng là con trai của mẹ, ông cũng muốn được bố ôm, được mẹ thương, nhưng những điều này…. tất cả đều chỉ là ước mơ viển vông,
Hai mắt Chu Tuệ Ngọc đỏ lên vì căm tức, nắm thật chặt tay Tô Điềm, cái bà mụ già này là đang ước gì cả nhà bọn họ chết hết đi, rõ ràng đều là con cháu của bà ta nhưng lại chỉ chèn ép mỗi nhà họ.
“Anh họ không có biện pháp gì à?”
“Được rồi, có gì mà phải che giấu, bọn tôi không có tiền, chẳng lẽ thằng hai còn muốn ép cha mẹ nó vào đường cùng à.” Ông cụ Tô nói xong còn thoáng nhìn qua Tô Hòa Bình, thế mà Tô Hòa Bình lại im lặng không lên tiếng, nếu không phải ông ta cố gắng kiềm chế nôn nóng thì đã xé rách quần áo thằng hai rồi đánh nát cái mặt của nó.
Bà cụ Tô nghe thấy tiếng quát của ông Tô liền hiểu ngay, bật người dậy, hung hăng nhìn Tô Hòa Bình một cái.
Trong miệng mắng chửi cái gì mà độc ác tàn nhẫn, chết không chỗ chôn, cả nhà đều vô dụng, sớm muộn sẽ chết đói, chửi đủ thứ.
Chỉ có vợ chồng Tô Hòa Bình và anh trai Tô Khải đã không còn ôm hy vọng gì với nhà này, Tô Điềm ngoại trừ đau lòng cho gia đình mình ra thì không có chút cảm giác nào khác hết, cái gì mà chết hay không, mấy lời đó cô không thèm tin. Cô đã tiếp nhận ký ức của nguyên chủ, cũng không tiếp nhận nỗi sợ của nguyên chủ đối với bà ta, cô chỉ có chán ghét, không có chút sợ hãi nào.
“Thằng hai, con nói gì đi.” Ông lão Tô buộc Tô Hòa Bình bỏ qua chuyện tiền nong.
“Câu nói kia của cha, là không có, hay không muốn cho?”
Đại đội trưởng bất ngờ nhìn Tô Hòa Bình một cái.
Không ngờ thằng hai vừa suy nghĩ đã thông suốt, chỉ cần không hiếu thảo một cách mù quáng thì tốt rồi.
Ông cụ Tô bị nghẹn một cái.
“Con muốn mở rương ra xem, mong cha mẹ lấy nó ra.”
“Được rồi, mở đi, tiền có thì cũng không được nhiều, đều là tiền mà cha mẹ tiết kiệm được để giành làm quan tài, các con đấy, mỗi lần kiếm được tiền, trong nhà có bao nhiêu miệng lớn miệng nhỏ chờ ăn…. Ôi, vốn định giữ trong tay, lúc nào các con gặp khó khăn thì cha mẹ lấy ra giúp đỡ, bây giờ….Ôi, ngay cả cha mẹ mà con cũng không tin tưởng.”
Tô Điềm khịt mũi coi thường, ông già này còn rất biết diễn kịch, ông ta là không muốn làm mất lòng nhau, dự định cho sau này đây mà.
Bà cụ Tô không cam lòng, nhưng lại không dám chống đối ông cụ Tô, lầm bà lầm bầm mở tủ, lấy ra một cái bọc, lần lượt mở từng tầng ra, bên trong có một cái hộp nhỏ….
Ơ! Con gà gỗ này rất đáng tiền đấy, không biết chỗ giao dịch trong siêu thị hiện đại của cô có nhận cái này không nhỉ?
Cô rất muốn trộm, à nhầm, muốn đổi một cái mới cho bà cụ Tô.
Tô Điềm híp mắt nghĩ.
“Đồ vô sỉ, đây không phải tiền thì là gì?” Đại đội trưởng thật sự bị đôi vợ chồng này làm cho tức chết rồi, chỗ này ít nhất cũng được năm đến sáu trăm đồng, còn có các loại phiếu nữa, thế mà dám nói không có.
Kỳ thật đây đều là tiền mà bà cụ Tô giữ lại trợ cấp cho cháu đích tôn Tô Hồng Quân và con trai lớn của mình, lén lút pha sữa lúa mạch và bánh trứng ngọt cho anh cả nhà họ Tô, thằng cháu đích tôn mà bà ta yêu quý nhất thì càng không phải bàn, ở trước mặt người ngoài thì lại ăn bánh bao với trứng gà.
Đây quả thực là đói đến chết, kiệt sức mà chết.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)