Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tô Hòa Bình cảm thấy lạnh lòng, thật sự không thể cảm thấy lạnh hơn được nữa, ông cũng không muốn nói nhiều, chờ đại đổi trưởng tới thì lập tức viết văn bản xin ra ở riêng.
Ông cụ Tô không ngờ thằng hai sẽ nói như vậy, cũng không dám nói gì nữa, dù sao bản thân ông ta hiểu rõ rằng, công điểm trong nhà này toàn là của nhà thằng hai kiếm được, nếu công bố chuyện này ra ngoài, danh tiếng của thằng cả sẽ bị tổn hại.
Một nhà anh cả Tô ở yên trong phòng riêng của mình, về chuyện Tô Hòa Bình dọn ra ngoài, bọn họ vô cùng tán thành, đến lúc đó nhà kia dọn ra rồi, như vậy phòng của bên đó sẽ thành phòng của nhà họ, còn nữa, bọn họ còn có một thằng con trai đang làm công nhân, nếu nhà cậu hai không dọn ra ngoài thì làm sao nhà bọn họ chiếm hết được chứ?
Thì ra là con trai lớn Tô Hồng Quân của anh cả Tô đang làm công nhân ở xưởng may, cho nên anh cả Tô không hề sợ bị thiếu đi phần công điểm này của một nhà Tô Hòa Bình.
“Thằng hai, cha mẹ cũng già rồi, đi đứng không tiện, chỉ có thể ở lại đây, bọn ta xác định là muốn ở cùng với anh con rồi, chỉ có thể để các con dọn ra ngoài thôi.”
Ông cụ Tô ngẫm nghĩ một chút, đưa tay ngăn lại bà cụ Tô đang muốn đánh người, ông ta nhìn Tô Hòa Bình mà nói.
Tô Hòa Bình thở phào một hơi, chỉ cần đồng ý cho dọn ra ngoài là tốt rồi, cái này so với tưởng tượng của ông còn dễ hơn nhiều.
Chỉ là ông đã vui mừng quá sớm.
“Trong nhà cũng không còn gì để chia, muốn chia thì chia đồ ở trong nhà, anh trai con còn phải nuôi cha mẹ, nhà này sẽ để lại cho anh con, nhà các con dọn ra ngoài ở. Khẩu phần ăn thì chúng ta sẽ chia theo đầu người, tiền nong thì con cũng biết, làm gì có, chúng ta không chia được. Bát đũa trong nhà cũng không nhiều, dựa theo đâu người mà chia, còn nữa, phòng của mình thì con tự lấy đi. Tiếp theo nói đến chuyện chăm sóc bố mẹ sau này, bọn ta cũng đâu có sinh ra mỗi anh con đâu, không thể để anh con gánh hết được. Về phần lương thực của cha với mẹ con một năm mỗi người cần năm mươi cân gạo, năm mươi cân bột, tổng cộng là hai trăm cân. Tiền thì mỗi năm nhà con đưa cho cha mẹ tám mươi đồng là cha mẹ thấy đủ rồi, sang tết thì tặng vải vóc hay đồ ăn đều được, cha mẹ không chê…”
Ông cụ Tô lải nhải nói, mà Tô Hòa Bình lại không nghe một chữ nào, chỉ thấy miệng của cha ông lúc đóng lúc mở.
Đây đâu phải là cho dọn ra đâu, đây là muốn cả nhà ông phải làm việc lâu dài, tiền thì không được trả, ngược lại còn phải đưa tiền cho hai ông bà cụ nữa.
Mà vợ chồng anh cả Tô ở phòng bên chống tai ở cửa sổ nghe trộm, trong lòng tính toán, Tô Hòa Bình đưa cho hai ông bà phí chăm sóc là tám mươi đồng, chẳng phải lại về tay nhà bọn họ sao?
“Nghe nói nhà ông đang muốn ở riêng, bọn tôi tự đến để đỡ làm phiền mọi người đi một chuyến.” Bí thư chi bộ híp mắt cười, cứ như vừa nãy ông ta không phải là người nghe lén vậy.
“Nếu đã quyết định chia nhà, thì phải đem tiền nong cùng gia tài chia cho rõ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)