“Có cần để Trần thái y tới xem lạikhông?” Đại Trưởng Công chúa lo lắngnói.
Khương Văn Chính trầm mặcmộtlúc mới chậm rãinói: “Ngày mai Trần thái ysẽtới, chúng ta chờmộtchútđi! Có lẽ vì Kỳ nhi hôn mê hơn nửa năm nên mới có chút khác thường”.
Tuy rằng Khương Văn Chính an ủi Đại Trưởng Công chúa như vậy, nhưng trong lòng ông cũng bất an. Lúc trước Khương Kỳ vì ngã đụng đầu nên mới hôn mê lâu như thế, mặc dù Trần thái ynóitrong đầukhôngbị ứ máu, nhưng vạn nhất…
Trở lại phòng, Nghiêm Tiêu Nghi vốn muốn để Khương Kỳ nghỉ ngơi, sau đóđixem những người nàng mang theo tới đây. Nhưngkhôngngờ Khương Kỳkhôngcó ý muốn nghỉ ngơi, lại nghehắnnói: “Người trong viện chúng ta cũng nên tới chào hỏi phu nhân mới đúng”.
nóixonghắnliền để Tiêm Nhu gọi toàn bộ người trong Ngọc Thanh Viện tới.
Tiền thân của Phủ Ninh Quốc Công là phủ đệ của Trung Vệ Vương –mộttrong “Tam vương chi loạn”, khi Khương Văn Chính dọn tới đây lại cảm thấy ngườimộtnhà dùng nhiều sân như vậy để làm gì? Cho nên ở trong phủ này, trừmộtnửa sân định kỳ cho người quét dọn, còn lại đều khóa lại. Người ở trong phủ ngoại trừ những người sau khi thành thân Đại Trưởng Công chúa mang tới, Khương Văn Chính chỉ để lạimộtvài người thân thiết bị thươngtrênchiến trường ở lại bên người.
Đại Trưởng Công chúa từng cười Khương Văn Chính, nếukhôngcó bà, đường đường Phủ Ninh Quốc Công cũng có thể thành nơi hoang phế rồi.
Cũng bởi vì vậy, mặc dù là người được phụ mẫu vô cùng sủng ái, nhưng trong viện Khương Kỳ cũngkhôngcó bao nhiêu người hầu hạ. Chờ Tiêm Nhu gọi toàn bộ mọi người tới cùng những nha hoàn nô bộc hồi môn mà Nghiêm Tiêu Nghi mang theo phân ra đứng hai bên, nhân số cũng bằng nhau.
Nghiêm Tiêu Nghi thấy cũng sững sờ, có điều trước đó nàng từng nghe tới việc Ninh Quốc Côngkhônggiống như những nhà huân tước khác trong kinh, nên cũng hiểu được chút nguyên do.
Những nha hoàn hồi môn kia vốnđãtính toán tới tình huống xấu nhất, nhưng đêm qua họ nghe được chuyện thế tử tỉnh lại, ai cũng thở phàonhẹnhõm. Lời đồn đãitrênphố thế nàokhôngquan trọng, đối với nữ tử mànói, trượng phu còn sống mới là quan trọng nhất, như thế mới có tương lai mà hướng tới.
Tiêm Nhu và Tiêm Xảo đứng bên cạnh Khương Kỳ, các nàng được Khương Kỳ dặn dò, bắt đầu giới thiệu và báo cáo tình hình của Ngọc Thanh Viện cho Nghiêm Tiêu Nghi.
“Ngọc Thanh Viện có phòng bếp của mình, do vị Lý ma ma này quản lý. Sau này phu nhân có gì cần, có thể dặn dò Lý ma ma”. Tiêm Nhunói.
Tiêm Xảo lại chỉ vàomộtnam tử trung niênnói: “Đại Trưởng Công chúađãsớm dặn dò, chuẩn bị cho phu nhânmộtngười đánh xe ngựa dùng hàng ngày, phu nhân có chuyện gì cần ra ngoài cứ dặn dò Lưu nhị là được”.
Sau khi giới thiệu xong hết mọi người, Tiêm Nhu ôm mấy quyển sổ tới, còn Tiêm Xảo lại ôm tớimộtcái hộp.
Tiêm Nhunói: “Mỗi tháng trong phủ đều phân cho Ngọc Thanh Việnmộtkhoản bạc, chi phí bình thường của thế tử đều từ đó ra, còn đây là sổ sách”.
Tiêm Xảo ôm chiếc hộpnói:” Đại Trưởng Công chúa đem khế ước bán thân của tất cả hạ nhân trong viện giao cho thế tử quản lý, bên trong còn có chìa khóa khố phòng của viện”.
Nghiêm Tiêu Nghi quay đầu nhìn Khương Kỳ.
Khương Kỳ híp đôi mắt hoa đào,khôngchút ngần ngạinói: “Nàng cầm là được, mẫu thân làm mấy cái này là để giao cho phu nhân của ta, đồ trong Ngọc Thanh Viện tất nhiên nên giao cho phu nhân quản lý mới đúng”.
Khương Kỳ vừanóixong lời này, hạ nhân trong viện đều vụng trộm muốn nhìn xem bộ dáng của vị thế tử phu nhân này thế nào? Thế tử vừa tỉnh lạiđãđem tất cả mọi việc trong Ngọc Thanh Viện giao cho nàng quản lý rồi.
Nhưng đối với Khương Kỳ mànói, muốnthậttâm đối tốt vớimộtngười, chính là đem tất cả những gì mình có toàn bộ đều cho nàng.hắnnhớrõtrong mộng bởi vìhắnkhôngthích nàng, hạ nhân trong viện cũngkhôngthậttâm tôn trọng Nghiêm Tiêu Nghi, giờ đâyhắnvì thê tử nhà mình mà cấp cho nàng chút mặt mũi.
Nghiêm Tiêu Nghi cũngkhôngbiết nhiều về Khương Kỳ, tuy rằng có vô vàn lời đồn đãi vềhắn, nhưng với Nghiêm Tiêu Nghi mànói, từ đêm qua tới giờ nàng chính thức tiếp xúc vớihắn, Khương Kỳ này đối với nàng vô cùng ỷ lại, khiến Nghiêm Tiêu Nghi tuy rằng có chút nghi hoặc, nhưng dường như cũng có chút quen thuộc.
Vì thế, Nghiêm Tiêu Nghikhôngnóithêm gì, kêu Hoàng ma ma và Cát Nhi tiếp nhận.
Trải qua chuyện này,trêndưới Phủ Ninh Quốc Công đều biết thế tử rất thích thế tử phu nhân. Cứ như vậy,khôngcần Nghiêm Tiêu Nghi làm gì, địa vị của nàng ở Phủ Ninh Quốc Công này cũng vững chắc rồi. Ai bảo Quốc Công gia và Đại Trưởng Công chúa đối với thế tử vô cùng cưng chiều, mà thế tử phu nhân vừa gả vào thế tử liền tỉnh dậy chứ?
Huống gì bọn họ còn nghenói, Đại Trưởng Công chúa đem kim trâm mà trước đây Thái hậu ban cho tặng lại cho thế tử phu nhân, từ đây liền có thể nhìn ra, Đại Trưởng Công chúa coi trọng thế tử phu nhân thế nào.
Các loại phán đoán trong phủ tất nhiên Nghiêm Tiêu Nghikhôngbiết, trong tay nàngđangcầm chén thuốc, nghĩ xem nên làm thế nào khuyên Khương Kỳ đem dược uống hết.
Đúng vậy! khuyên! Nghenóicái người sắp mười chín này vẫn như đứanhỏkhôngthể thànhthậtmà uống thuốc.
Nghĩ tới người mỗi ngày đều làm bạn với mình trong mộng này, Khương Kỳkhôngchút nào cảm thấy việc sợ uống thuốc bị lộ ra trước mặt nàng là chuyện gì mất mặt. Mặc dù Nghiêm Tiêu Nghi dịu dàng dỗ dành thế nào,hắnvẫn cứ nhắm hai mắt,khôngchịu uống bát thuốc đen ngòm đắng ngắt kia.
Tiêm Nhu và Tiêm Xảo hầu hạmộtbên nhìn nhau, trong lòng càng thêm khó hiểu sao thế tử lạikhôngchịu uống thuốc thế này? Thế tử trước kia cũngkhôngsợ dược nha!
Lúc phụ mẫu còn sống, Nghiêm Tiêu Nghi cũng là được sủng ái mà lớn lên, cho nên chưa bao giờ có cơ hội đút dược cho người khác. Lăn qua lộn lại như vậy, trong lòng Nghiêm Tiêu Nghi cũng có chút bốc hỏa rồi.
Hàng mi thanh tú của nàng hơi nhíu lại, để chén thuốc lên bàn, lạnh giọngnói: “Xem ra thế tửkhôngmuốn để thiếp hầu hạ,mộtkhiđãvậy, thiếp phải tới chỗ Đại Trưởng Công chúa thỉnh tội thôi”.
Khương Kỳ rốt cuộc mở mắt hỏi: “Nghi nhi, nàngđithỉnh tội gì? Ta lúc nàokhôngmuốn để nàng hầu hạ?”
Nghiêm Tiêu Nghi đứng lên, khẽ khom người với Khương Kỳ: “Tuy rằng thiếpkhôngbiếtđãlàm gì khiến thế tửkhôngvui, nhưng thế tửkhôngchịu uống thuốc, tất nhiên là vì thiếpkhôngtốt. Thiếp mới gả vào Phủ Ninh Quốc Công ngày đầu tiênđãkhiến thế tửkhôngvui, trì hoãn việc thế tử chữa bệnh, tất nhiên thiếp phảiđithỉnh tội”.
nóixong, Nghiêm Tiêu Nghi liền xoay người muốn rờiđi.
Khương Kỳ gấp gáp, cũng kệ hai chân đau nhức, cuống quýt dựa vào xe bốn bánh đứng lên,hắnmuốn giữ Nghiêm Tiêu Nghi lại. Lạikhôngngờ, mình bắt được người, nhưng lại đứngkhôngvững, bản thân liền muốn ngã xuống theo hướng Nghiêm Tiêu Nghi rờiđirồi.
Hai nha hoàn Tiêm Nhu và Tiêm Xảo thấy thế vội vàng la lên: “Thế tử..”
Nghiêm Tiêu Nghi nghe thấy tiếng kêu liền vội quay lại nhìn, nghênh đón nàng chính là Khương Kỳ cao gầy kiađangngã đổ về phía nàng.
Khương Kỳ nhanh tay lẹ mắt liền gắt gao ôm chặt Nghiêm Tiêu Nghi vào trong lòng. Đầuhắntựa vào cần cổ nàng, khẽ ngửi mùi hoa nhàn nhạttrênngười nàng khiếnhắnthỏa mãn và rung động.
“Ta uống thuốc là được, nàng đừng tức giận”. Khương Kỳ Có chút lấy lòngnói,hắnthích Nghiêm Tiêu Nghi dỗhắn, nhưng lạikhôngmuốn khiến nàng tức giận.
Nhìn Khương Kỳ, Nghiêm Tiêu Nghi cảm thấyhắncòn tính tình trẻ con. Có chút dính người, thích làm nũng,khôngthích uống thuốc… Những cái này đều là tính tình của tiểu hài tử.
Dựa theo biểu cảm của hai nha hoàn Tiêm Nhu và Tiêm Xảo, Nghiêm Tiêu Nghi cũng nhìn ra, hành vi bình thường của Khương Kỳkhônggiống thế này.
Trong lòng Nghiêm Tiêu Nghi chợt lóe lênmộtý nghĩ, chẳng lẽ, đầu óc Khương Kỳ hỏng rồi?
Nhưng ngay lập tức nàng lại cảm thấy khả năng nàykhôngcao, tuy rằng hành vi củahắncó chút kỳ lạ, nhưng lạinóinăng trật tựrõràng, người hỏng đầu hẳnkhônglàm được như vậy đâu, việc này lại càng khiến Nghiêm Tiêu Nghikhôngxác định được.
Khương Kỳkhôngbiết thói quen gần hai mươi năm trong mộng củahắn, giờ lại khiến Nghiêm Tiêu Nghi nghĩ đó là bằng chứnghắnngã hỏng đầu rồi.
Rất nhanh Tiêm Nhu liền bưng tớimộtcái khay lớn,trênkhay bày các loại mứt, còn có cả mật ong và đường mạch nha.
Nghiêm Tiêu Nghi nhìn Tiêm Nhu bày từng thứ lên bàn, nàngnóivới Khương Kỳ: “Chàng thích cái nào,mộthồi uống xong dược rồi liền ăn nó để át vị đắng trong miệng. Tuy rằngkhôngthể át hết vị đắng, nhưng cũng có thể giảm bớtmộtchút”.
Nghĩ tới việc có lẽ Khương Kỳ hỏng đầu rồi, Nghiêm Tiêu Nghi cảm thấy nàngkhôngnên tức giận với Khương Kỳ, khinóichuyện cũng nhiều thêmmộtchút khoan dung.
Thái độ của Nghiêm Tiêu Nghi với mình thay đổi, Khương Kỳ cũng cảm giác được, tuy rằngkhôngrõnguyên nhân, nhưng nàng lúc này lại giống như thái độ vớihắnở trong mộng vậy.
hắnnghĩ chỉ cần mình yếu thế, nàng cảm thêm dịu dàng, trong lòng Khương Kỳ liền có chủ ý.
Khương Kỳ thuận theo gật gật đầu, tiếp nhận chén thuốc mà Tiêm Xảo vừa giao cho Nghiêm Tiêu Nghi nhắm mắt lạimộtngụm đem dược uống vào. Sau đóhắnnhíu chặt mày, dường như bị thuốc đắng khiến hai mắt đẫm lệ, vội vàng chỉ vào chén đường mạch nha.
Nghiêm Tiêu Nghi sửng sốt, gắp lấymộtkhối đường mạch nha đưa tới trước mặthắn.
Khương Kỳ cũngkhôngđợi Nghiêm Tiêu Nghi phản ứng,hắncúi đầu, đem cả mạch đường nha lẫn tay Nghiêm Tiêu Nghi ngậm vào trong miệng.khôngbiếthắncố ý hay vô tình, môihắnđúng là liếmđimạch nha còn dínhtrêntay nàng.
Nghiêm Tiêu Nghi cảm nhận được cảm xúc ấm áp mềm mại nơi ngón tay, nàng suýt nữa kêu lên thành tiếng, vội vàng rút tay về, gương mặtnhỏhồng hồng nhìn Khương Kỳđangăn kẹo. Hai hàng chân mày nhíu chặt củahắnrốt cuộc cũng dãn ra, vẻ mặt thỏa mãn, bộ dáng khiến nàngkhôngbiết nênnóigì cho phải.
Tiêm Nhu chạy tới phòng bếpnhỏtrong việnnóimuốn đồ ngọt, trong bếp tự nhiênkhôngchuẩn bị những thứ như vậy cho nên nàng ta phải chạy tới phòng bếp trong phủ, tuy rằng việc này chẳng phải việc lớn gì, nhưng vẫn truyền tới tai Đại Trưởng Công chúa.
Biết được ngọn nguồnsựviệc, bất ổn trong lòng Đại Trưởng Công chúa càng lúc càng lớn.
Khương Văn Chính ra ngoài làm việc, vừa hồi phủ liền thấy vẻ mặt đầy lo lắng của Đại Trưởng Công chúađangchờhắn.
“Từ khi lớn lên, Kỳ nhi khi nào lại sợ uống thuốc chứ? Chàngnóixem vì sao vừa tỉnh dậy liền biến thành cái dạng như vậy rồi?” Đại Trưởng Công chúa lo lắngnói: “ChàngnóiKỳ nhi có phảithậtsự…”
Khương Văn Chính cũng cảm thấy kỳ quái: “Nàng đừng khẩn trương, đừng để cho người khác nhìn thấy lại lan truyền nhàn thoại. Ngày mai Trần thái y tới để ông ấy khám thử xem”.
Đại Trưởng Công chúa nghe vậy cũng chỉ gật đầu.
- ------------------------
Tác giả có lời muốnnói: Khương Kỳ: Cả nhà đều hoài nghi đầu óc bản thế tử hỏng rồi.
hắnchẳng qua chỉ muốn lấy lòng tức phụ nhi nhà mình thôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


