Nghiêm Tiêu Nghi bảo Hoàng ma ma mang theo Cát Nhi và Tiêm Xảođisắp xếp lại đồ cưới của nàng, trong phòng chỉ lưu lại mình Tiêm Nhu hầu hạ.
Khương Kỳ sau khi uống dược liền nghỉ ngơimộtchút. Nghiêm Tiêu Nghi ngồi ở gian ngoài, nàng lật xem sổ sách trong tay, xem các khoản thu vào chi ra của Ngọc Thanh Viện, trong lòng cảm thấy kỳ quái.
“Tiêm Nhu, trước đó chẳng lẽ bên cạnh thế tửkhôngcó người hầu thân cận nào sao?” Nghiêm Tiêu Nghi ngẩng đầu hỏi.
đãlà quý tộc huân tước,khôngcó khả năng trước khi chính thê vào cửađãnạp di nương, nhưng nha hoàn thông phòngthìlạikhôngphải làkhôngcó. Nghiêm Tiêu Nghi cảm thấymộtKhương Kỳ mười bốn tuổiđãcó thể ở phố hoa cùng người khác tranh giành tình nhân,khôngcó khả năng bên cạnh chẳng có ai.
Tiêm Nhu cúi người trả lời: “Bẩm phu nhân, quy củ trong phủ sâm nghiêm, trước khi thế tử thành thân,khôngđược phép có người bên cạnh. Quốc Công gia cũng lập gia quy, nam nhân Khương gia nếu đến 40 tuổi vẫnkhôngcó conthìđược phép nạp thiếp. Nếu có ngoại thất, cho dù sinh được nhi tử, nhưng vì lai lịch bất chính cũngkhôngđược phép nhận tổ quy tông”.
Những lời này đều là do Đại Trưởng Công chúa dặn nàng ta, coi như cho phu nhânmộtcái công đạo. Cho dù thế tử là ngườikhôngđáng tin cũngsẽkhôngbỗng nhiên chạy ramộtthứ trưởng tử khiến phu nhânkhôngvừa mắt.
Nghiêm Tiêu Nghi gật gật đầu, cũngkhôngnóigì nữa.
Tình cảm giữa Ninh Quốc Công và Đại Trưởng Công chúa vô cùng tốt, việc này người trong kinh thành đều biết, cũng có vài kẻ lắm mồmnóiNinh Quốc Công chẳng qua kiêng kị thân phận của Đại Trưởng Công chúa, nhưng cũng có ngườinóiphò mã bị bà chém trước kiakhôngphải cũng có thông phòng sao. Cho dù thế nào, nữ quyến trong kinh này ai màkhônghâm mộ Đại Trưởng Công chúa chứ?
Có điều Nghiêm Tiêu Nghikhôngnghĩ tới Khương Văn Chính lại lập ra gia quy như vậy, trói buộc hậu nhân Khương gia, coi như là cố gắng dẹp bỏ những việc bẩn thỉu nơi hậu viện. Nếu tới 40 tuổi vẫnkhôngcó nhi tử mới được nạp thiếp, cho dùđãcó nhi tử qua tuổi này vẫn muốn nạp thiếpđinữa, đích tử sợ rằng cũngđãtrưởng thành, chủ mẫumộtnhà sao còn phải kiêng kị những thị thiếp kia cơ chứ?
Nghiêm Tiêu Nghi nghĩ tới bản thân trong thời gian dài sắp tớikhôngcần phải đối mặt với vấn đề này, trong lòng nàng thầm thấynhẹnhõm.
Nàng chớp chớp đôi mắt có chút khó chịu, buông sổ sách xuống. Trước khiđikính trà, nàng và Khương Kỳ mỗi người đều tự mình vội vàng uống chén cháo, bây giờ tuy chưa tới thời điểm dùng cơm trưa, nhưng lại có chút đói bụng.
“Tiêm Nhu, ngươiđiphòng bếpnhỏ, lấy ít điểm tâm… Còn có cháo nữa, để tađixem thế tử thế nào”. Tràng vị của Khương Kỳ trong thời gian ngắnkhôngthích hợp ăn uống, chỉ có thể uống cháo loãng từ từ thích ứng.
Tiêm Nhuđiphòng bếp, Nghiêm Tiêu Nghi đứng dậyđivào trong phòng.
Nàngđitới trước giường, thấyhắncònđangngủ, suy nghĩ xem có nên gọi người dậy haykhông, đúng lúc đóthìKhương Kỳ chậm rãi mở mắt.
Khương Kỳ chớp mắt mấy cái, nhìnrõngườiđangđứng trước giường,hắncườinhẹgọi: “Nghi nhi”.
Nghiêm Tiêu Nghi rũ mắt,khôngnguyện ý nhìnhắn. Trong đôi mắt kia có quá nhiều điều, vui sướng, ỷ lại, còn có cả chút tình cảm nàngkhôngnóira được, giống như xé mở lòng nàng, mang đầy tính công kích.
“Chắc thế tử đói bụng rồi, thiếp sai Tiêm Nhuđiphòng bếp lấy đồ ăn, chàng chờmộtchút”. Nghiêm Tiêu Nghi đỡ Khương Kỳ ngồi tựa ở đầu giường, lại giúphắnchỉnh lại chăntrênngười.
Lãnh đạm với chính thê, lưu luyến nữ nhân bên ngoài, cuối cùng bị kê đơn trở thành phế vật, sau đó còn vô sỉ mà hưởng thụsựkhoan dung và dịu dàng của chính thê. Khương Kỳ tự chế giễu bản thân, rốt cuộchắncó tài đức gì chứ?
Khương Kỳ thấy Nghiêm Tiêu Nghi né tránh ánh mắthắn, tâm trạng thấykhôngtốt.hắnmuốn giải thích với nàng, nhưng những lời đồn đãi kia ít nhiều cũng làsựthật,hắnkhônggiải thích được. Nghĩ tới ở trong mộng, trước khihắnxảy ra chuyện, Nghiêm Tiêu Nghi đối xử vớihắnlãnh đạm như người xa lạ, Khương Kỳ theo bản năng rùng mìnhmộtcái.
Nghiêm Tiêu Nghi thấy ngườihắnrun lên, vội vàng hỏi: “Thế tử lạnh sao?”
nóixong, nàngđãsớm lấy ởtrêngiámộtcái chăn mỏng, chuẩn bị khoác lên vaihắn. Khương Kỳđangchột dạ ngoan ngoãn để Nghiêm Tiêu Nghi ở giữa tiết trời tháng sáu phủ lên ngườihắnthêmmộtlớp chăn, chẳng dám dị nghị gì.
Khương Kỳ mở miệng, do dựmộtchút, cuối cùng vẫn lên tiếng: “Những lời lúc này nàng với Tiêm Nhunóichuyện ở phòng ngoài, ta đều nghe được”.
Nghiêm Tiêu Nghi ngồitrênghế tròn ởmộtbên, ngẩng đầu nhìnhắn.
Khương Kỳ cười khan hai tiếng, có chút mất tự nhiênnói: “Ta, ta biết.. Aizzz! Nghi nhi, tuy rằng trước kia ta hànhsựcó chút hồ đồ, nhưng nàng phải tin ta, tađiphố hoa cũng là vì thách đố với người ta, chưa từng chạm vào ai,khôngđúng, là takhôngcó dính lên những nữ nhân kia. Takhôngcó mặt mũinóibản thân giữ mình trong sạch, ngoại trừ ghét bỏ những người ở đó,thậtra còn là vì sợ nếu xảy rathật, phụ mẫusẽđánh ta. Còn có việc nuôi con hát kia, cũng là vì tranh hơn thua với người ta, cứng rắn đoạt được.khôngnóitới việc ta vốnkhôngthích nghe diễn, người kia còn là nam nhân đấy. Còn nữa, còn đôi song sinh kia,khôngphải là ta giành được, bọn họ là được mua về. Sau đó nươngnóilai lịch họkhôngrõràng, cũng đưa ngườiđirồi…”
Khương Kỳ thành thànhthậtthậtkhai báo,thậtrahắncũng ỷ vào tình trạng thân thểhiệngiờkhôngtốt,sẽdễ khiến Nghiêm Tiêu Nghi mềm lòng mà thôi. Huống gìhiệntạihắnnóirõvới nàngsẽtốt hơn sau này nàng lại nghe được những chuyệnkhôngtốt củahắntừ người khác.
Nghiêm Tiêu Nghikhôngnóigì, nàng chỉ lẳng lặng nghe.thậtra đối với nàng mànói, Phủ Ninh Quốc Công chẳng qua chỉ làmộtchỗ có thể khoan dung vớisựtồn tại của nàng, bản thân nàng cũngkhôngcó bao nhiêu tình cảm với Khương Kỳ. Nếu Khương Kỳkhôngtỉnh lại, nàng chẳng qua cũng chỉ là thủ tiết sớm thôi, Khương Kỳ sống lại, cho dùkhôngcó tình cảm, nhưng sau này có lẽsẽcómộtđứanhỏ, sinh hoạt đại kháisẽcó thêm chút thứ để tưởng niệm.
Cho nên Nghiêm Tiêu Nghi chưa từng nghĩ tới Khương Kỳsẽcó bao nhiêu tình cảm với nàng,khôngcó hi vọngthìsẽkhôngcó thất vọng. Những chuyện Khương Kỳđãtừng làm đối với nàng có liên quan gì đâu chứ?
Nhưnghiệnthực lại cho nàngmộtkinh ngạckhônglớnkhôngnhỏ. Khương Kỳ tự nhiên ỷ lại vào nàng, khiến nàng có chút luống cuống chân tay. Thời gian chỉ mới chưa hếtmộtngàyđãkhiến Nghiêm Tiêu Nghi vốn nên chết tâm lại dâng lên gợn sóngkhôngnhỏ.
Khương Kỳ là thế tử Phủ Ninh Quốc Công, Quốc Công gia nắm quân quyền trong tay, Đại Trưởng Công chúa làcôcôcủa hoàng đế, cho dù là hoàng tử cũngkhôngdám đến trêu chọchắn. Người như vậy, vốnkhôngcần kiêng nể gì.
Nhưng lúc này,hắnđanggiải thích những gì bản thânđãlàm qua với nàng.
Nghiêm Tiêu Nghi nhìn bộ dáng hơi khẩn trương của Khương Kỳ, nàngkhôngthểnóira những lời như bản thânkhôngđể ý tới việc đó. Nàng sợ bản thânnóirồi,sẽkhiến ngườiđangnghiêm túc giải thích với mình này cảm thấy khổ sở.
Trong lòng Nghiêm Tiêu Nghi thầm than, nàng mỉm cườinói: “Thiếp biết”.
“Cái kia, ta…!” Khương Kỳ sửng sốt, những lờihắnmuốnnóinhư bị kẹt trong họng,mộtchữ cũngkhôngthốt ra được.
“Trước kia thiếp và thế tửkhôngbiết nhau, những chuyện trước đó, thiếpkhôngthể can thiệp được. Nhưng sau này, chúng ta là phu thê, thế tử làm việc xin hãy nghĩ tới thiếp”. Nghiêm Tiêu Nghi dịu dàngnói.
Khương Kỳ có chút thất vọng, nhưng cũng có chút vui vẻ.hắnthất vọng vì Nghiêm Tiêu Nghi thờ ơ, lại vui vẻ vì những lờinóicủa nàng.
hắngật đầu, giòn giãnói: “Ta thề, trong lòng chỉ có mình nàng mà thôi”.
Nghiêm Tiêu Nghi nghe lời hứa củahắn, nhưng nàngthậtrakhôngtin, có điều bộ dáng nghiêm túc của Khương Kỳ khiến trong lòng nàng cảm nhận đượcsựấm áp, dịu dàng mà yên bình.
Đúng lúc này, Tiêm Nhu mang đồ ăn tới.
Nghiêm Tiêu Nghi bưng bát cháo lên, đưa tới trước mặt Khương Kỳ. Khương Kỳ mở miệng, bộ dáng chờ được nàng đút cho.
Nghiêm Tiêu Nghi nhìn bát cháo trong tay, lại nhìn Tiêm Nhu bên cạnh.
Tiêm Nhuđangđứng bên cạnh bàn thấp, hơi hơi cúi đầu, động tác trong tay nhanh hơn. Sau khi dọn đồ lên xong, nàng ta vội vàng cúi thấp người lui ra ngoài.
Nghiêm Tiêu Nghi thở dài, thấy Khương Kỳ vẫn bày ra bộ dáng nàngkhôngđút takhôngăn, đành phải bất đắc dĩ múc lấy thìa cháo đưa tới trước mặthắn.
Khương Kỳ ghé sát vào,mộthơi ăn hết thìa cháo.
Lúc Nghiêm Tiêu Nghiđangmúc muỗng cháo thứ hai chohắn, bên môi nàng cảm thấy mềm mại. nàng đưa mắt nhìn, Khương Kỳđangcầmmộtkhối điểm tâm đưa tới trước mặt nàng, muốn đút nàng ăn.
Gương mặtnhỏnhắn của nàng ửng đỏ, Nghiêm Tiêu Nghi muốnnóigì đó, Khương Kỳ lại nhân cơ hội mà nhét miếng bánh vào miệng nàng. Nghiêm Tiêu Nghi nhìn bộ dáng đắc ý củahắn, nàng ăn miếng điểm tâm trong miệng, bất đắc dĩ thở dài.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

