Tiêm Nhu đem xe bốn bánh đẩy tới, lúc này Nghiêm Tiêu Nghi và Hoàng ma ma bắt đầu trang điểm, Khương Kỳthìngồi bên cạnh, vẻ mặt thỏa mãn nhìn Nghiêm Tiêu Nghi.
Tiêm Nhu thấy Khương Kỳđãchuẩn bị xongthìđỡhắnngồi lên xe. Có xe đẩy, Khương Kỳ liền kêu Tiêm Nhu đẩyhắntới bên bàn trang điểm.hắnvừa tới liền thấy Nghiêm Tiêu Nghiđangđiểm môi đỏ. Đôi môi được tô thêm sắc đó khiến dung mạo Nghiêm Tiêu Nghi càng thêm đẹp.
“Rất đẹp!” Khương Kỳkhôngtiếc lời ca ngợi.
Trước kiahắnthích nữ tử mảnh mai dịu dàng, cho nên mớikhôngđể ý tớisựphản đối của mẫu thân muốn thú Nghiêm Tiêu Nguyệt. Nhưng lúc này,hắncảm thấy hoàng phì yến sầu (1) đềukhôngso được với người trước mắt. Khikhôngtrang điểm nàng thanh lệ thoát tục, trang điểm lên rồi càng khiến vạn vật thất sắc.
(1) Hoàng phì yến sầu (環肥燕瘦)Câunóihãy còn lưu truyền trong dân gian Trung Quốc. Ý miêu tả vẻ đẹp của nhị đại mỹ nhân trong lịch sử, nhưng lại đối nghịch với nhau về hình thể. Triệu Phi Yến nổi tiếng thiên hạ bởi sắc đẹp và vóc dáng mong manh,nhẹnhàng tựa chim yến. Vẻ đẹp hao gầy khiến nàng có thể uyển chuyển như bay lượn trong từng điệu múa, nên được gọi là Phi Yến. Trái lại với vóc dáng mỏng manh, thon thả đó, Dương Hoàn (Dương Quý Phi) lại khiến hoa phải thẹn bởi vẻ đẹp đầy đặn, ngực nở đẫy đà, thân hình mập mạp, có thể ví như “khuôn trăng đầy đặn, nét ngài nở nang”. Đó là hai quan niệm về vẻ đẹp của người phụ nữ hoàn toàn khác nhau về hình thể và vào từng triều đại khác nhau. Tuy vậy, những vẻ đẹp đó đều được xếp vào “tuyệt sắc giai nhân trong thiên hạ”.
Nồ:://aw/07/08/03/a---a-環肥燕度/
hắnnhớrõtừng có ngườinóiKhương Kỳhắnvận khí tốt, nếukhôngphải xuất thân từ Phủ Ninh Quốc Công, kinh thành này có mấy ngườisẽxem trọnghắnchứ. Khương Kỳ cảm thấy lời nàykhôngsai, nếukhôngphải do xuất thân,hắnsao có thể thú đượcmộtnương tử xinh đẹp như vậy?
Khương Kỳ cảm thấy bản thân ở trong mộng từngkhôngxem trọng Nghiêm Tiêu Nghi, ánh mắt đúng là bị mù, may mà cuối cùng Nghiêm Tiêu Nghikhôngghét bỏ. Nghĩ như vậy, Khương Kỳ liền nở nụ cười kỳ quái.
Nghiêm Tiêu Nghi vốn là bị Khương Kỳ đột nhiên khen ngợi khiến mặt đỏ bừng, quay đầu nhìn lại liền thấyhắnđangnhìn chằm chằm nàng, cười ngây ngô, gương mặtnhỏvốnđãphiếm hồng lại càng đỏ hơn.
Hoàng ma ma cầm yên chi trong tay, nghĩ tới chuyện giằng co tối qua, sợ sắc mặt Nghiêm Tiêu Nghikhôngtốt, cho nên bà định tô thêm cho nàng chút sắc đỏ, nhưng thấy tình hình này liền cười trộm, lặng lẽ để yên chi xuống.
*** *** ***
Đại Trưởng Công chúa lạinói: “Kỳ nhi mới tỉnh lại bao lâu chứ? Nghiêm thị vậy mà cũngkhôngbiết khuyên nó”. Nếukhôngphải sáng nay phải đợi con dâu dâng trà, phu thê bọn họ sớmđãđithăm nhi tử.
Khương Văn Chính nắm tay Đại Trưởng Công chúa: “Biết nàng đau lòng cho Kỳ nhi, cho dù Nghiêm thịkhôngbiết khuyên, người bên cạnh chẳng lẽ cũngkhôngbiết sao? Hẳn là Kỳ nhi muốn tự mình tới”.
“Thiếp cũngkhôngmuốn làm khó Nghiêm thị, cho dù có phải chỉ là trùng hợp haykhông, nhưng dù sao nàng vào cửa Kỳ nhi mới tỉnh, thế nào cũng là có ân với Phủ Ninh Quốc Công chúng ta”.nóixong, Đại Trưởng Công chúa lại nghĩ tới chuyện tối qua, cảm thấy có chút kỳ quái: “Chàng có cảm thấy hành động tối qua của Kỳ nhi có chút kỳ lạkhông?”
“Kỳ lạ chỗ nào?” Khương Văn Chính lắc đầu khó hiểu.
Đại Trưởng Công chúa nhớ lại tình hình lúc đó,nói: “Kỳ nhi luôn lôi kéo Nghiêm thịkhôngbuông, ánh mắt kia… Giống như là.. Như là ngựa non lúc ở bên cạnh ngựa cái vậy, căn bảnkhôngnguyện ý buông ra”.
Khương Văn Chính bật cườinói: “khôngchịu buông rakhôngphải là ngựa cái nhìn ngựa non sao? Sao nàng lại đổi ngược vị trí rồi?” Ông dừng lại, ngẫm lại tình hình lúc ấy, lạinói: “Có điều thái độ của Kỳ nhi quảthậtcó chút kỳ lạ. Lúc trước nó vì nữ nhi của Nghiêm Bồi Luân, náo loạn với chúng ta hồi lâu, sau khi tỉnh lại biết người bị đổi,khôngchỉkhônglàm khó, còn kéo người takhôngbuông? Đúng là có chút kỳ quái”.
Hai ngườiđangnóichuyện, ngoài cửa truyền tớiâmthanh bẩm báo Khương Kỳ và Nghiêm Tiêu Nghiđangđitới chủ viện. Hai người nghe thấy vậy, liền ngừng câu chuyện, Đại Trưởng Công chúa sửa sang lại xiêm y, Khương Văn Chính ngồi thẳng người, nhìn cửa chằm chằm. Trong chốc lát hai người đồng thời quay qua nhìn lẫn nhau, lập tức cười vang.
mộtNinh Quốc Công phụ trách bốn mươi vạn quân binh bảo vệ kinh thành,mộtngười đường đường là Đại Trưởng Công chúa, vậy mà lúc này lại có chút khẩn trương.
“Còn tưởng rằng Kỳ nhi cònnhỏ, vậy mà hôm nay chúng tađãđược uống trà của con dâu rồi..” Đại Trưởng Công chúa thở dài: “Xem ra ta giàthậtrồi”.
Khương Văn Chính honhẹmộttiếng, hơi nghiêng ngườiđi, ánh mắt nhìn chằm chằm cửa, thấp giọngnói: “Trong mắt vi phu, nàng vẫn là người sát phạt quyết đoántrêntường thành năm đó, Đại Trưởng Công chúa khiến nhân tâm bị thu phục”.
Đại Trưởng Công chúa liếc mắt nhìnhắn, oán tráchnói: “Vậy cũngnóiđược”.
Từ lúc Kỳ nhi gặp chuyệnkhôngmay tới giờ, phu thê bọn họ liềnkhôngnhẹnhàng thoải mái như vậy, bây giờ Kỳ nhi tỉnh rồi, tất cả rồisẽtrở nên tốt đẹp.
Bà tử nha hoàn đừng hai bên hầu hạ thầm cười trộm, thế tử tỉnh, Quốc Công gia và Đại Trưởng Công chúa rốt cuộc cũng trở lại như ngày xưa.
Lúc Nghiêm Tiêu Nghi và Khương Kỳđitới cửa, bởi vì có thanh chặn nên xe bốn bánhkhôngthểđivào được. Lúc này, Nghiêm Tiêu Nghi mới kêu Tiêm Nhu gọi bốn bà tử cường trángđitheo, Bốn bà tử thấy cửa chính, mau tay lẹ mắt tiến lên mang xe bốn bánh vào trong.
Hai người vừa tới liền thấy Khương Văn Chính và Đại Trưởng Công chúa ngồi đó, Nghiêm Tiêu Nghi khẽ cúi người, Khương Kỳ vì lý dó thân thể,khôngcần đứng dậy.
Khương Văn Chính và Đại Trưởng Công chúa nhìn thấy cũng mỉm cười gật đầu.
Lâm ma ma bên cạnh Đại Trưởng Công chúa lấy nệm mềm đặt trước mặt Nghiêm Tiêu Nghi.
Nghiêm Tiêu Nghi cúi đầu, nàng quỳtrênđệm, Lâm ma ma cầm khay đựng hai tách trà đứng bên cạnh.
Nghiêm Tiêu Nghi cầm lấymộttách trong đó, hai tay dâng lên, cung kínhnói: “Phụ thân, mời người uống trà”.
“Được”. Khương Văn Chính mỉm cười nhận lấy tách trà, khẽ nhấpmộtngụm. Sau đó ông cầm hồng baođãđược chuẩn bị trước ởtrênbàn đưa cho Nghiêm Tiêu Nghi.
“Tạ ơn phụ thân”.
Hai tay Nghiêm Tiêu Nghi tiếp nhận hồng bao, tuy rằng cầm lênkhôngnặng, nhưng theo độ dày của nó, nàng e rằng số lượng bên trongkhôngít. Sau đó, Nghiêm Tiêu Nghi lại cầm lấymộttách kháctrênkhay, đưa tới trước mặt Đại Trưởng Công chúa, giọngnóikhônglớnkhôngnhỏ, cung kínhnói: “Mẫu thân, mời người uống trà”.
So với Khương Văn Chính, Đại Trưởng Công chúa tất nhiênkhôngcần quá câu nệ. Bà cườimộtcái nhìn Nghiêm Tiêu Nghi và Khương Kỳ, coi thế này đúng là có tức phụ quên nương mà, vừa tỉnh lại cũngkhôngbiếtđithăm người làm mẫu thân là bà.
Đại Trưởng Công chúa nhận trà,nóiliên tục hai tiếng tốt, sau đó khẽ nhấpmộtngụm liền để tách tràtrênbàn.
Bà cầm lấymộtcái hộp gấm, mở ra khiến đồ vật bên trong lộ ra ngoài ánh sáng. Đó làmộtcây trâm vàng khảm bướm bằng ngọc bích, xinh đẹp lại phú quý.
“Đây là năm đó thái hậu tặng cho ta, con nhậnđi! Sau này Kỳ nhi liền giao cho con”. Đại Trưởng Công chúa dịu dàngnói. Tuy bà đối với bộ dáng ngóng trông Nghiêm Tiêu Nghi của Khương Kỳ có chút bất mãn, nhưng so với việchắnvì thúmộtngười khác mà nháo nhào lênthìtốt hơn nhiều!
Đại Trưởng Công chúa cẩn thận nhìn Nghiêm Tiêu Nghi, cũng cảm thấy nàng hợp mắt bà. So với những thiên kim tiểu thư nũng nịu kia, Nghiêm Tiêu Nghi mang theoanhkhí cùng kiên nghị của nữ tử, đây mớithậtlà thế tử phu nhân mà Phủ Ninh Quốc Công cần.
Nghiêm Tiêu Nghi nghenóido thái hậu ban tặng, có chút kinh sợ, nàng cúi đầu, hai tay tiếp nhận trâm cài, bái tạnói: “Tạ ơn mẫu thân”.
“Được rồi, đứng lênđi!” Đại Trưởng Công chúa cười khanh kháchnói. Nàng cònkhôngđứng dậy, bạch nhãn lang nhi tử sợ rằngsẽtrợn trắng mắt nhìn người làm mẫu thân bà đây.
Nghiêm Tiêu Nghi đem hồng bao và trâm cài giao cho Hoàng ma ma đứng bên cạnh, sau đó lại hướng hai người làm nghi thức bái lạymộtlần rồi mới chậm rãi đứng lên.
Đợi Nghiêm Tiêu Nghi và Khương Kỳ đều ngồi xuống ghế, Đại Trưởng Công chúa cẩn thận đánh giá Khương Kỳ, ân cần hỏi han: “Kỳ nhi, con tốt hơn chưa?”
Khương Kỳ gật đầu, giọngnóicòn mang theomộtchút ý làm nũng,nóivới Đại Trưởng Công chúa: “đãtốt hơn nhiều rồi, nhưng màtrênngười có chútkhôngcó sức lực”.
Đại Trưởng Công chúa nghe vậy liềnkhôngvuinói: “Ai bảo conkhôngnghe khuyên bảo thích làm bừa, lần này chính là tự làm khổ mình. Về sau đừng cùng những kẻ kia trộn lẫnmộtchỗ nữa, làm loạn khắp nơi, suýt nữa khiến cho mệnh cũngkhôngcòn. Trước kia con hồ nháothìcũng thôi, bây giờ cũngđãthành gia, đều thu hồi tâm tính lạiđi”.
Khương Kỳ vội vàng gật đầunói: “Nhi tử biết sai, về sau nhất địnhsẽkhôngkhiến mẫu thân lo lắng nữa”.
Mặc kệ là thế nào, Khương Kỳ chưa bao giờ cãi lại Khương Văn Chính và Đại Trưởng Công chúa, ai bảo bọn họ cho dù sủng ái cưng chiềuhắnvô cùng, nhưng nếuhắnchọc mẫu thânkhôngvui, phụ thân tất nhiênsẽthu thậphắnchẳng chút nương tay.
hắnkhôngphải chưa từng phản kháng qua, nhưng kết quả chính là phụ thânhắnkhôngđitheo lối thông thường màđitheo đường giang hồ. Chỗ nào đauthìđánh chỗ đó,hắnmuốn khóc cũngkhôngcó chỗ để khóc. Lần này, bản thân vìkhôngbiết tự lượng sức mình màđithu phục liệt mã, cuối cùng nằmtrêngiường cả nửa năm, chắc chắn làm mẫu thânhắnvô cùng thương tâm.
Khương Kỳ vùng trộm nhìn về phía Khương Văn Chính,hắnnghĩ nếukhôngphải bộ dạnghắnthành ra thế này, chỉ sợ vừa tỉnh lạiđãbị phụ thân xáchđigiáo trường nơi hậu viện tập luyện. Trong lòng sợ hãi, Khương Kỳ theo bản năng muốn tìm Nghiêm Tiêu Nghi an ủi.
Nghiêm Tiêu Nghi lúc này còn bận cúi đầu, thuận theo mà nghe Đại Trưởng Công chúanóichuyện, kết quả tay nàngđangđặttrênđầu gối bị Khương Kỳ nắm lấy. Nghiêm Tiêu Nghi theo bản năng liền nhìn qua Khương Văn Chính và Đại Trưởng Công chúa, lại nhanh tay muốn rút về.
"Thế tử, mau buông tay." Nghiêm Tiêu Nghi hạ giọng, vội vàngnói. Ở trước mặt trưởng bối như vậy đúng là thất lễ.
Khương Kỳ hoàn toànkhôngcảm giác được Nghiêm Tiêu Nghi xấu hổ,hắncười tươi, giọngnóilạikhôngcoi lànhỏvang lên: “Như vậy ta an tâm”.
Đại Trưởng Công chúa thấy vẻ mặt Nghiêm Tiêu Nghi muốn khóc tới nơi, mà nhi tử bọn họ lại giống như tiểu hài tửkhôngcần mặt mũi chết cũngkhôngbuông tay, bà thấythậtlà mất mặt. bà nhìn thoáng qua Khương Văn Chính, sau đó khoát taynóivới Khương Kỳ: “Được rồi, các con về nghỉ ngơiđi!”
Mãi tới lúc bọn họ rờiđi, Khương Kỳ cũngkhôngchịu buông tay Nghiêm Tiêu Nghi ra.
“Tiểu tử ngốc kia”. Đại Trưởng Công chúakhôngvuinói.
Khương Văn Chính lại đăm chiều rồinói: “Bộ dáng Kỳ nhi có chút kỳ quái”.
Trong lòng Đại Trưởng Công chúa cả kinh, vội hỏi: “Chỗ nào kỳ quái?”
“Tính tình Kỳ nhi thế nào chứ? Ta và nàng làm phụ mẫu đềurõ. Ta chưa từng thấy nó dây dưa hoặc ỷ lại vàomộtngười như thế? Lúc nãy nó nhìn ta, mới theo bản năngđitìm Nghiêm thị, giống nhưđangtìm kiếm người bảo hộ vậy”. Khương Văn Chính chậm rãinói: “Tiểu tử kiathìbiết sợ ai? Trước kia mặc dù bị ta đánh tớikhôngxuống giường được cũngkhôngđitìm nàng cầu tình, bây giờ lại…”
khôngđợi Khương Văn Chínhnóixong, Đại Trưởng Công chúa liền đánh lên ngực ôngmộtcái, đôi mắt phượng trừng lên, tức giậnnói: “Chàng lại hù dọa Kỳ nhi?”
Khương Văn Chính giả bộ bị đánh đau,nói: “khôngphải ta cũng chưa động thủ sao?”
“Hừ!” Đại Trưởng Công chúa trợn mắt nhìn ông, sau đó nhân tiệnnói: “Theo như chàngnói, Kỳ nhi quảthậtkhôngbình thường!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


