Edit: tart_trung
Beta: gaubokki
Khương Kỳ có chút sững sờ, sau đóhắnnhận thức được bản thânthậtsựtỉnh lại,khôngphải ở trong mơ, màđãchân chính tỉnh dậy rồi. Lại nghĩ tới chuyện đêm qua, mặc dù so với hoàn cảnh ở trong mộng mànói,hắnhình như tỉnh dậy sớm hơnmộtchút, nhưng Nghi nhi vẫn như cũ là thê tử củahắn.
Nghĩ nghĩ, Khương Kỳ nhìn Nghiêm Tiêu Nghi, nhịnkhôngđược mà bật cười.
Nghiêm Tiêu Nghi thấy thần sắc biến đổi liên tục của Khương Kỳ,hắnnhìn chằm chằm nàng ra sức cười ngây ngô, nhất thời cũngkhôngbiết phải làm thế nào. Chẳng lẽ người nàythậtsựbị ngã đến váng đầu rồi? Nhưng lúc Trần thái y chẩn đoán cũngkhôngthấynóigì thêm.
Cho dù trong lòng rối rắm, nhưngtrênmặt Nghiêm Tiêu Nghi vẫn tỏ rakhôngcó việc gì. Nàng kéo góc chăn,nóivới Khương Kỳ: “Sáng nay thiếp muốnđidâng trà cho phụ mẫu, thân thể thế tửkhôngkhỏe, vậy nghỉ ngơimộtlátđi”.
Đêm qua lúc thái y bắt mạch, Nghiêm Tiêu Nghi nhìn thấy cổ tay Khương Kỳ gầy như củi khô, cũngkhôngtrông cậy vào ngườiđãnằm hơn nửa năm có thể đứng dậy cùngđivới nàng. Tuy rằng đêm qua người này cố gắngđitới sau tấm bình phong, nhưng nàng vẫn còn nhớrõbộ dáng mệt mỏi củahắnlúc đó.
Khương Kỳ lại lắc đầunói: “Nếu tađãtỉnh, nàngđikính trà, ta thế nào cũng nênđicùng mới đúng”.
hắnnhớrõở trong mộng lúchắntỉnh lạiđãlà hai ngày sau,khôngchỉ bỏ lỡ việc kính trà, mà càngkhôngthể cùng nàng về Nghiêm Gia. Tuy Khương Kỳkhôngphải mọi việc đều nhớrõ, nhưng Khương Kỳ nhớrõNghiêm Tiêu Nghi ngoại trừ lúc làm lễ lại mặt về thăm Nghiêm Gia, cho tới khihắnchết cũng chưa từng nghenóinàng quay về đó lần nào nữa.
Nghiêm Tiêu Nghi thấy Khương Kỳ muốn đứng dậy, nàng vội vàng gọi người bên ngoài,đivào là Hoàng ma ma vàmộtnha hoàn nữađãgặp tối qua. Nghỉ ngơi cảmộtđêm, tinh thần Hoàng ma ma tốt lênkhôngít, nha hoàn kia tuy bộ dángthậtbình thường, nhưng tinh thần ngược lại rất sung mãn, lúc tiến vào còn cầm thùng gỗ đựng nước ấm trong tay. Hai ngườiđivào trong, cúi người hành lễ với Khương Kỳ và Nghiêm Tiêu Nghi.
Nha hoàn kia cúi ngườinói: “Nô tỳ, Tiêm Nhu gặp qua phu nhân”
Hoàng ma ma thấy thế cũng vội vàng báo lên thân phận với Khương Kỳ: “Nô tỳ Hoàng thị, gặp qua thế tử”.
Khương Kỳ gật gật đầu.
Mặc dù Khương Kỳ là công tử áo lụa ăn chơi, nhưng từnhỏcũng ở trong cung cùng nghe giảng với các hoàng tử khác, tất nhiên cũngkhôngphải dạng người dốt nát kém cỏi. Từ sau khi tỉnh lại,hắncũngđãtính toán xong tương lai rồi.
Trong mộng, ban đầuhắnkhôngđể Nghiêm Tiêu Nghi ở trong lòng, so với ngày thường làm việc càng lúc càngkhôngbiết thu liễm, điều này cũng khó trách khiến Nghiêm Tiêu Nghikhôngcoi trọnghắn, Cho nên, Khương Kỳ quyết định phải để cho phu nhân nhà mình có ấn tượng tốt,hắnkhôngmuốn làm phế vật giống như trong mộng, nhưng vẫn muốn nhận đượcsựdịu dàng ôn nhu của nàng.
Thấy Nghiêm Tiêu Nghi cũng xuống giường, Hoàng ma mađangcầm áo ngoài giúp nàng thay y phục. Khương Kỳ trong lòng hơi động, cũng mặc kệ Tiêm Nhuđanggắng sức đỡhắndậy, dưới chân nghiêng ngãmộtcái liền muốn té xuống đất. Phương hướng ngã củahắncũng rất may mắn, đúng ngay trước mặt Nghiêm Tiêu Nghi.
Nghiêm Tiêu Nghi thấy Khương Kỳ bị ngã, theo bản năng muốn tiến lên đỡ. Nàng cúi người xuống xemhắncó bị va chạm vào đâukhông, nhưng tay lại bị Khương Kỳ cầm lấy.
“Thế tử va phải chỗ nào rồi?” Nghiêm Tiêu Nghi vội hỏi.
Trong lòng Khương Kỳ đắc ý, nhưng mặt ngoài vẫn là bộ dángẩnnhẫn.hắncong cong khóe môi,mộtđôi mắt đào hoa kề sát vào Nghiêm Tiêu Nghi, hơi hơi lắc đầu.
Nghiêm Tiêu Nghi bịhắnnhìn cảm thấykhôngđược tự nhiên, vội vàng gọi Hoàng ma ma và Tiêm Nhu lại đỡ Khương Kỳ.
Bởi vì Khương Kỳ ngã sấp xuống, Tiêm Nhu bị dọakhôngnhỏbận rộn giúp đỡ.khôngbiết có phải ảo giác của nàng takhông, nhưng lúc thế tử ngã sấp xuống,rõràng là đẩy nàng tamộtcái, mới khiến nàng takhôngđỡ được. nhưng nhìn vẻ mặt đau khổ của thế tử, nàng ta lại thấy chuyện nàykhôngcó khả năng, ai chẳng biết thế tử thương bản thân tới cỡ nào chứ? Người như vậy sao có thể cố ý té ngã được? Giờ nàng ta chỉ mong phu nhân đừng luận tội,khôngthìmới ngày đầu phu nhân tớiđãcó chuyện như vậy, sau này sợsẽbị chán ghét.
Nghiêm Tiêu Nghihiệntại chỉ lo lắng cho Khương Kỳ, căn bảnkhôngcó ý tra cứu chuyện này. Cho dù nghĩ tới, nàng cũngkhôngthể mới ngày đầu vào cửađãtrách tội đại nha hoàn bên cạnh Khương Kỳ, dù sao trônghắncũngkhôngcó vẻ muốn trách tội nha đầu kia.
Mặc dù có Tiêm Nhu và Hoàng ma ma giúp đỡ, nhưng nửa người Khương Kỳ vẫn dựa vào Nghiêm Tiêu Nghi. Nghiêm Tiêu Nghi có chút trầy trật mới có thể đểhắnngồi lên ghế tròn, lúc này mới có thểnhẹnhàng thở ra.
“Hay là thế tử nghỉ ngơimộtchútđi. Thiếp vẫn nên…”
khôngchờ Nghiêm Tiêu Nghinóixong, Khương Kỳ liền quay đầu hỏi Tiêm Nhu: “Trong phủ có xe bốn bánhkhông?”
Tiêm Nhu vội vàng đáp: “Có, để nô tỳđitìm quảnsựchuẩn bị”. Thái tử vừa xảy ra chuyện, Đại Trưởng Công chúa liền theo lời thái y mà chuẩn bị.
Được Khương Kỳ cho phép, Tiêm Nhu bước nhanhđitìm quảnsựlấy bốn bánh.
Nghiêm Tiêu Nghi thấy Khương Kỳ cố chấp muốnđichủ viện như vậy, tư vị trong lòng nàngkhôngbiết nên diễn tả thế nào. Nàngkhôngxác định được Khương Kỳ là vì muốn bồi nàng, hay sốt ruột muốnđigặp phụ mẫu nên mới kiên trì như vậy, nhưng cho dù nguyên nhân nào, trong lòng nàng vẫn vô cùng cảm kích.
Đại khái người này cũngkhôngtới nỗi như lời đồn.
Tiêm Nhuđira ngoài, Nghiêm Tiêu Nghi vốn muốn để Hoàng ma ma hầu hạ Khương Kỳ rửa mặt thay y phục, nhưnghắnlạikhôngmuốn.
Giọng Khương Kỳ khàn khànnói: “Nghi nhi, nàngkhôngnguyện ý giúp đỡ phu quân sao?”
khôngchờ Nghiêm Tiêu Nghi trả lời, Hoàng ma mađangcầm khăn mềmđãvội vàng đưa tới cho nàng. Hoàng ma ma biết có nhiều lời đồnkhôngtốt về vị thế tử này, nhưng đại tiểu thư sau này là thế tử phu nhân Phủ Ninh Quốc Công, dù chokhôngthể quá thân thiết, nhưng tương kính như tân cũng nên có, như vậy ngày sau tiểu thư mới sống dễ chịu.
Nghiêm Tiêu Nghi nhìn ánh mắt khích lệ của Hoàng ma ma, trong lòng cười khổ. Nàng tất nhiên hiểurõý của Hoàng ma ma, nếu muốn đứng vững gót chân ở đây, thái độ của thế tử tất nhiênkhôngthể thiếu. Hành độnghiệntại của Khương Kỳ, tuy rằng có chút kỳ quái, nhưng cũng làhiệntượng tốt,khôngphải sao?
Chờ Nghiêm Tiêu Nghi đem khăn ấm phủ lên hai gò máhắnKhương Kỳ cảm thấy toàn thân đều trở nên thoải mái.khôngchỉ là cảm giáctrênda, mà còn ở trong lòng. Loại cảm giác này vừa quen thuộc lại có chút xa lạ, hơn hết chính làmộtloại hoài niệm.
Tới lúc Nghiêm Tiêu Nghi vén ống tay áo Khương Kỳ lên, giúphắnlau cánh tay, lúc này nàng mới cảm nhận được người này suy yếu tới cỡ nào. Vóc người Khương Kỳ khoảng sáu thước, nhưng cánh tay gầy tới nỗi nàng có thểmộttay ôm hết cánh tayhắn. Mặc dùhắncó rất nhiều lời đồn đãi ở bên ngoài, nhưng bộ dạnghắnlúc này khiến Nghiêm Tiêu Nghi cho dù thế nào cũngkhôngnhẫn tâm cự tuyệt người bệnh được.
Nghiêm Tiêu Nghi ngẩng đầu nhìn Khương Kỳ vẫnđangchăm chú nhìn nàng, đại khái vì thân thể gầy yếu khiến cặp mắt đào hoa phá lệ nổi bật, trong đó còn mang theomộtít cảm xúc khiến nàngkhônghiểu.
Nghiêm Tiêu Nghikhôngnghĩ nhiều, trong lòng nàng nhớrõ, từ đầu tới cuối Khương Kỳ coi trọng là Nghiêm Tiêu Nguyệt chứkhôngphải nàng. Nghĩ tới đây, Nghiêm Tiêu Nghi đột nhiên nhớ tới, hôm qua Đại Trưởng Công chúa cũngkhôngnóichohắnbiết nàng tên gì, vì sao Khương Kỳ cứ gọi nàng “Nghi nhi”.
Nghiêm Tiêu Nghi dừng tay, nhìn chằm chằm đánh giá Khương Kỳ.
Khương Kỳ bị nhìn tớikhôngtự nhiên: “Nghi nhi…”
“Thế tử vì sao gọi thiếp là Nghi nhi?” Nghiêm Tiêu Nghi hỏi khéo, nàng cũngkhôngnóitên mình vớihắnnha.
Khương Kỳ sững sờ, sau đónóitiếp: “Trước kia tađãtừng gặp qua nàng, chỉ là nàng chưa từng thấy ta thôi. Bây giờ chúng ta là phu thê… Gọi nàng như vậy, nàng có đồng ýkhông?”hắnkhôngcónóisai, nhưng cũngkhôngtính làthật. Bởi vìhắngặp nàng trong mộng, màhiệnthực, đêm qua là lần đầu tiên bọn họ gặp nhau.
Khương Kỳ hỏi như vậy, Nghiêm Tiêu Nghi tất nhiênkhôngthểnóikhôngđược. Nhưng mà xưng hô này với nàng mànóiquá mức thân mật, lại thêm bản thânkhôngthể nhớ nỗi rốt cuộcđãgặp Khương Kỳ lúc nào, hơn nữa nếuhắnbiết nàng là ai, vậy ở trong lònghắnrốt cuộc nghĩ gì về việc nàng thay thế Nghiêm Tiêu Nguyệt gả tới xung hỉ?
Nghiêm Tiêu Nghi hơi hơi cúi đầu, tiếp tục động tác trong tay, lạikhônghề nhìn Khương Kỳ.
Đối với tình cảnh trong mộng, Khương Kỳthậtsựkhôngbiết nó cóthậthaykhông, chung quyhắnđều chưa trải qua những chuyện đó. Nhưng trong khoảnh khắc nhìn thấy Nghiêm Tiêu Nghi tối qua,hắnliền nhận định đây là ông trời muốn cảnh báohắn.
Nữ tử trước mắt này, giống hệt như trong mộng, lạithậtsựđangđứng trước mặthắn. Gương mặt giống nhau, giọngnóigiống nhau, lại cùngmộtsựdịu dàng khiến người ta tham luyến.
Khương Kỳ mặc dùkhôngdám tự nhậnđãnhìn qua vô số người, nhưng cũng gặp quakhôngbiết bao nữ tử. Những người đó nếukhôngphải có ý đồ leo lên,thìtrong lòng lại tràn ngập sợ hãi.hắntừng cho rằng như vậy cũngkhôngsao, bất quá cũng chỉ là tìm vui trước mắt mà thôi, sao cần phải để ý?
Nhưng ở trong mộng, phụ thân chết trận, mẫu thân bị giết, ngay cả bản thân cũng bị ám toán. Chính là nữ tử trước mặt này, chống đỡ Phủ Quốc Công.
Cho dù Nghiêm Tiêu Nghi đốihắnlàthậttâm hay là chỉ là trách nhiệm, hai mươi mấy năm trong mộnghắncũng cảm nhận đượcsựdịu dàng của nàng, để nó xâm nhập vào xương cốthắn, khiếnhắnkhôngnỡ để mấtđi.
Đêm hôm qua, lúc nhìn thấy thân ảnhyêukiều nằmtrênnhuyễn tháp, Khương Kỳ cảm thấy những cáihắngọi là tiêu dao kia bỗng trở nên hoang đường. Giống như những lời Khương Kỳ trong mộng muốnnóivới Nghiêm Tiêu Nghi, nhưng mãi vẫnkhôngcó cơ hộinóira khỏi miệng.
Lần này, tasẽđối tốt với nàng, cho nên Nghiêm Tiêu Nghi, nàng cũng nhất định phải thích ta mới được…
Nghiêm Tiêu Nghi cúi đầu, vẫnkhôngnhìn Khương Kỳ, nhưng Hoàng ma ma ởmộtbên lại đem cảm xúc của Khương Kỳ nhìnrõràng. Trong lòng Hoàng ma ma giật mình, theo bản năng nhìn qua Nghiêm Tiêu Nghi, rồi bà mới cảm thấy được trấn an.
Tuy rằng những lời đồn về vị thế tử này quả thực hỏng bét, nhưng lúc này ánh mắt nhìn đại tiểu thư lại mang theosựdịu dàng. Có điều lúc trước người này coi trọng vị ở Nhị phòng mới tới cửa cầu thân, sao lúc này lại nhìn đại tiểu thư như vậy.
Nghĩ tới Nghiêm Bồi Luân vô sỉ đổi người, lại nghĩ tới điệu bộ của Ôn thị, Hoàng ma ma lại nghĩ lệchđi. Bà cảm thấy nhất định Nhị phòngđãgiở trò gì đó, mới khiến thế tử nghĩ rằng ngườihắncoi trọng là nữ nhi nhà bọn họ, giờ gả tới đây lại đúng là đại tiểu thư, thế tử tất nhiên cao hứng.
Nhưng Hoàng ma ma lại quên, lúc Phủ Ninh Quốc Công cầu hôn, Nghiêm Tiêu Nghi sớmđãcó hôn ước với Lư Gia.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)