Chỉ trong chốc lát, trong phòngđãđầy người, phu thê Đại Trưởng Công chúa và Ninh Quốc Công dường như chạymộtmạch tới. Nghiêm Tiêu Nghi nhìn Đại Trưởng Công chúa ôm Khương Kỳ mừng rỡ rơi lệ, khiến ấn tượng về người phụ nữ đoan chính đại nghĩa trong lòng nàng hoàn toàn biến mất, bà lúc này cũng chỉ làmộtngười mẫu thân bình thường.
Khương Văn Chính đứng ởmộtbên, mặc dù ông an ủi Đại Trưởng Công chúa, nhưngtrênmặt vẫn khó giấu được vẻ vui mừng, hai mắt phiếm hồng.
Nghiêm Tiêu Nghiđangđứng ởmộtbên kia hơi cúi đầu,khôngnhìn tới. Mãi tới khi Khương Kỳ giơ cánh tay gầy khô của mình ra, bắt lấy tay áo nàng.
Nghiêm Tiêu Nghi bỗng ngẩng đầu, vẻ mặt mù mờ khó hiểu.khôngchỉ mình nàng, ngay cả những người xung quanh cũng đều là vẻ mặt ngạc nhiên.
Đại Trưởng Công chúa biết tính tình Khương Kỳ, bà lo lắng Khương Kỳkhôngbiết chuyện, khiến Nghiêm Tiêu Nghi khó xử, liền lau lệtrênmặt, giải thích với nhi tử: “Kỳ nhi, nàng là thê tử của con, ít nhiều nhờ nàng con mới có thể tỉnh lại”.
Đại Trưởng Công chúa tuynóilàkhôngtin vào chuyện xung hỉ, thú Nghiêm Tiêu Nghi vào cửa chẳng qua là vì trong lúc tuyệt vọng chuyện gì cũng có thể thử. Nhưng bàkhôngngờ tới đêm tân hôn này, Khương Kỳ lại tỉnh lại, cho dù chỉ là trùng hợpđichăng nữa, bà cũng muốn thừa nhận chuyện này,khôngthể để Nghiêm Tiêu Nghi bị bắt nạt.
Cổ họng Khương Kỳ khô khốc, giọng khàn khànnóivới Đại Trưởng Công chúa: “Nương, nhi tử biết”.
Nhưng vẻ mặt của Nghiêm Tiêu Nghi lúc này có chút kỳ quáihắnthậtkhôngthích nhìn thấy như thế.
Đại Trưởng Công chúa lúc này mới nhìnrõ, ánh mắt nhi tử nhà mình nhìn Nghiêm Tiêu Nghi cũngkhôngphải là dáng vẻ nhìn người xa lạ, ngược lại có chút…
Vừa lúc đó, hạ nhân tới báo,nóithái yđãtới.sựchú ý của Đại Trưởng Công chúa lập tức bị dờiđi, bận rộn mời thái yđangthở hổn hểnđivào, để ông chẩn mạch cho Khương Kỳ.
Nghiêm Tiêu Nghi muốn tránh chỗ, nhưng trượng phu vừa tỉnh lại nắm lấy tay áo của nàngkhôngmuốn buông ra. Nàng có chút xấu hổ nhìn phu thê Khương Văn Chính, trong tay lại sử dụng chút lực muốn kéo ống tay áo khỏi tayhắn.
NàngkhôngrõKhương Kỳ muốn làm gì? Ngoại trừ hôm nay, bọn họ có lẽ chưa từng gặp qua, vì saohắnlại nhìn nàng chằm chằmmộtcách kỳ quái như vậy? Chẳng lẽ đầu óc ngã hỏng rồi?
Khương Kỳ thấy Nghiêm Tiêu Nghi muốn thu hồi tay áo, lại càng thêm dùng sức nắm lấy tay áo nàng. Có lẽ vìhắnđãlâu đều nằmmộtchỗkhôngcó hoạt động, cánh tay vì sử dụng sức quá mức mà run rẩy dữ dội.
Đại Trưởng Công chúa thấy thế liền đau lòng nhi tử, vội vàngnói: “Ngươi ở lại đâyđi! Trần thái y, kính nhờ ngài xem cho Kỳ nhimộtchút”.nóixong bà và Khương Văn Chính lui ra, nhường chỗ cho Trần thái y.
Khương Kỳ nửa nằmtrêngiường, tay để ra ngoài nắm lấy ống tay áo Nghiêm Tiêu Nghi, Trần thái y nhìn khớp xương tay trắng nhợt, chậm rãinói: “Kính xin thế tử đừng dùng lực tay”.
Nghiêm Tiêu Nghi thấy Khương Kỳ nhìn nàng, chỉ đành phảinói: “Kính xin thế tử buông tay, thần thiếpsẽkhôngđi”.
nóixong nàng còn nhìn Khương Kỳ bằng ánh mắt khẳng định, Khương Kỳ có chút do dự, nhưng cuối cùng vẫn chậm rãi buông tay. Nghiêm Tiêu Nghi khẽ thở ramộthơi, chân vừa độngmộtchút liền thấy Khương Kỳ vừa buông tay ra lại vươn tới, lần này là nắm lấy tay nàng.
Nghiêm Tiêu Nghi càng cảm thấykhôngđược tự nhiên, hơn nữa nếu cứ như vậy khiến việc xem bệnh bị chậm trễ, nàng sợsẽkhiến Khương Văn Chính và Đại Trưởng Công chúakhôngvui. Nghiêm Tiêu Nghi nắm tay Khương Kỳ, an ủi: “Thiếpthậtsựkhôngđi,sẽở bên cạnh bồi thế tử”.
Hành động này của nàngthậtsựcó hiệu quả, Khương Kỳ rốt cuộc bình tĩnh trở lại, để Trần thái y bắt mạch chohắn.
Trần thái y vuốt chòm râu hoa râm, bắt mạch,mộtlúc lâu sau cũngkhôngnóichuyện, xung quanh cũng vì Trần thái y trầm mặc mà hoàn toàn yên tĩnh.
Qua hồi lâu, rốt cuộc Trần thái y cũng thu tay, ông chắp tay,trênmặt mang chút vui mừngnóivới Khương Văn Chính và Đại Trưởng Công chúa: “Quốc công gia, Đại Trưởng Công chúa điện hạ, thế tửđãkhôngcó gì đáng ngại, chỉ làđãnằmtrêngiườngmộtthời gian dài, gân cốtkhôngkhỏe mạnh như người bình thường, tràng vị cũng tương đối yếu. Cho nên, thế tử vẫn cần phải tĩnh dưỡngmộtthời gian, trong thời gian này cần uống thuốc, châm cứu kết hợp với xoa bóp phụ trợ”.
Khương Văn Chính lộ vẻ mặt vui mừng, chắp tay đáp lễ: “Đa tạ Trần thái y, sau này còn phải tiếp tục làm phiền thái y”.
Trần thái y trả lời: “Quốc công giakhôngcần đa lễ, đây vốn là trách nhiệm của hạ quan”.
Sau đó, Trần thái yđitheo quảnsựtrong phủ viết phương thuốc.
Rốt cuộc Đại Trưởng Công chúa cũng có thểnhẹnhàng thở ra, bà ngồimộtbên giường,khôngngừngnóivới Khương Kỳ vềsựlo lắng của bà mấy ngay qua cũng như niềm vui sướnghiệntại. Nha hoàn bà tử đứng bên cũngnóinhững lời chúc mừng, chúc may mắn, càng thêm hát đệm cho Đại Trưởng Công chúađanglau lệ bên giường.
Khóe môi Nghiêm Tiêu Nghi mang theo ý cười, trong lòng lạiđangsuy nghĩ sau này nàng nên làm thế nào bây giờ?
Nàng vốn còn nghĩ rằng vạn nhất sau khi Khương Kỳ Tỉnh lại,sẽchán ghét người được thay thế gả tới là Nghiêm Tiêu Nghi nàng, nhưngkhôngngờ người này vừa tỉnh dậy liền có cảm giác nhưđangỷ lại vào nàng. Việc nàykhôngchỉ Khương Văn Chính và Đại Trưởng Công chúa thấykhôngổn ngay cả những nha hoàn bà tử xung quanh sợ rằng cũng nhìn ra vấn đề.
NghenóiKhương Kỳ ngã từtrênlưng ngựa xuống, chẳng lẽ lúc đó bị ngã hỏng đầu rồi? Nhưng Khương Kỳ vẫn nhận thức được mọi người, khinóichuyện với Đại Trưởng Công chúa cũng rất bình thường, càng khiến Nghiêm Tiêu Nghi có chút nghĩkhôngthông.
mộtlát sau, Khương Văn Chínhnóivới Đại Trưởng Công chúa: “Sắc trờiđãkhôngcòn sớm, Kỳ nhi cũng mệt mỏi, có gì ngày mai thức dậy lạinóisau!”
Đại Trưởng Công chúa tuy rằng luyến tiếc, nhưng nhìn bộ dáng mệt mỏi của nhi tử, bà chỉ đành dặn dò Nghiêm Tiêu Nghi vài câu liền rờiđi.
Trong phòng ngoại trừ nàng và Khương Kỳ, cũng chỉ còn lại Tiêm Xảo và Cát Nhi, khiến Nghiêm Tiêu Nghi có chútkhôngtự nhiên, nàng nhìn Khương Kỳ, lại thấyhắncũngđangnhìn nàng.
“Thế tử vẫn nên nghỉ ngơi sớmmộtchút!”nóixong, Nghiêm Tiêu Nghi liền muốn chạy tới chỗ bình phong.
Khương Kỳ thấy nàng muốnđi, vốn muốn ngăn lại, nhưng tayhắnkhôngbắt được cái gì. Bản thânhắncảm thấy hoảng sợ, cũng mặc kệ Tiêm Xảođangở bên cạnh muốn đỡhắnnằm xuống, vén chăn lên định xuống giường đuổi theo.
Nghiêm Tiêu Nghi nghe thấy tiếng kêu của Tiêm Xảo, quay đầu liền thấy Khương Kỳ loạng choạngđitới chỗ nàng, nàng tiến lên phía trước, vươn tay đỡ lấyhắn: “Thế tử…”
Khương Kỳ được Nghiêm Tiêu Nghi đỡ về giường,hắnlôi kéo tay nàng, dường như có chút mong chờ, đôi mắt hoa đào ghé sát vào người nàng: “Ta muốn nàng bồi ta”.
Khương Kỳkhôngbiết vì sao,rõràng là mộng lại giống hệt nhưhiệnthực. Trong mộng, lúchắnđãkhôngcòn khống chế được thân thể mình, đều là Nghiêm Tiêu Nghi ở bên cạnhhắn. Trong mộng, nàng làm bạn vớihắnhai mươi năm, khiếnhắnkhôngthể thích ứng được tình cảnhkhôngcó nàng bên cạnh.
Nghiêm Tiêu Nghi sửng sốt, theo bản năng muốn từ chối, nhưng hôm nay bọn họđãlà phu thê, Tiêm Xảo lạiđangở bên cạnh nhìn, nàng sao có thể từ chốihắn? Do dựmộtchút, Nghiêm Tiêu Nghi vẫn gật đầu đồng ý.
Hơn nữa cũngkhôngcó gì phải sợ, suy cho cùng thân thể Khương Kỳkhôngcho phéphắnlàm ra chuyện gì quá phận.
Lúc Tiêm Xảo thấy Nghiêm Tiêu Nghi gật đầu, lập tứcđira sau tấm bình phong, cầm chăn gối của Nghiêm Tiêu Nghi lại. Nàng ta dướisựchỉ huy của Khương Kỳ, trải ra ở phía trong giường
Cát Nhi Có chút bận tâm về Nghiêm Tiêu Nghi, nàng ta vốn nghĩ thế tửsẽkhôngtỉnh lại sớm như vậy,khôngngờ ngay cảmộtđêm để chuẩn bị cũngkhônglưu lại cho tiểu thư. Cọc hônsựnày tuy rằng do Nghiêm Tiêu Nghi đồng ý, nhưng vẫn là bị ủy khuất. Khương Kỳ tuy nhìn có chút ốm yếu, đối đãi với đại tiểu thư cũng tốt, nhưng lời đồn vềhắncũng chẳng phải giả.
Cho nên Cát Nhi vẫn ôm phòng bị với Khương Kỳ như trước, rất sợ Nghiêm Tiêu Nghi vì nhân phẩm của người này mà bị bắt nạt. Nhưng nàng ta chỉ làmộtnha hoàn, cho dù lo lắng cũngkhôngthể ngăn cản được chuyện gì.
Hai nha hoàn sắp xếp xong liền rời khỏi, Nghiêm Tiêu Nghi lúc này mới bỏđibối rối, mặc áo ngoài vào,điđến bên giường, buông rèm giường xuống, bản thân còn tự an ủi chuyện này sớm muộn gì cũng tới,khôngthể trốn tránh, bây giờ cùng lắm cũng chỉ là nằm chungmộtchỗ mà thôi, có gì phải sợ chứ.
Nghiêm Tiêu Nghi theo Khương Kỳ đến bên trong giường, nàng bối rối đắp chăn lại,nóivới Khương Kỳ vẫnđangnhìn nàng: “Thế tử vẫn nên nghỉ ngơi sớmmộtchút”.
Trong mộng, thời điểm thân thểhắncòn khỏe mạnh,hắnchưa bao giờ nhìn kỹ nàng. Đợi tới khihắnđể ý, cũngđãquá chậm.khôngcó cách nào có thể biểu đạt, càngkhôngthể khiến nàng hiểu được tâm ý củahắn, thân thểkhôngtự điều khiển được, giống nhưmộtphế vậtkhôngthể tự lo liệu cho chính mình. Trong mộnghắncũng từng nghĩ tới,nóikhôngchừng nếuhắnthậtsựthành ngốc tử, cái gì cũngkhôngbiết, có khi còn tốt hơn so với bộ dáng lúc đó.
Nhưng lúc này, Khương Kỳthậtsựcảm tạ ông trời, trong mộnghắnnhớrõNghiêm Tiêu Nghi đối tốt vớihắn, nhớrõnhiều năm ở chung của bọn họ, còn nhớrõNghiêm Tiêu Nghi vìhắnhát đồng dao…
Cuối cùng, Khương Kỳ lặng lẽ thò tay vào trong chăn của Nghiêm Tiêu Nghi chạm vào đôi tay mềm mại từng vuốt vehắn,hắnnhẹnhàng nắm chặt lấy,khôngbiết qua bao lâu, Khương Kỳ rốt cuộc ngủ thiếpđi, làmộtđêmkhôngmộng mị.
Sắc trời sáng choang, Nghiêm Tiêu Nghi chậm rãi tỉnh lại. Nàng muốn đứng dậy, lại pháthiệncómộtcái đầu kề sát vào vai nàng, tay của người kia vòng qua eo nàng,đangsay ngủ.
Nghiêm Tiêu Nghi giật mình,đangmuốn kêu cứu, liền nhớ tới bản thânhiệntạiđangở đâu. Bị Khương Kỳ ôm chặt, Nghiêm Tiêu Nghi cứng người,khôngbiết nên ngồi dậy hay là vẫn nên tiếp tục nằm.
Nhưng tức phụ mới vào cửa, ngày đầu tiên phải bái kiến thân nhân. Tuy Đại Trưởng Công chúa hôm qua trước khi rờiđicónóinàngkhôngcần dậy sớm, nhưng nàng cũngkhôngthể thất lễ được.
Cuối cùng, Nghiêm Tiêu Nghi vẫn là vỗ vỗ Khương Kỳđangngủ mê.
khôngbiết trong miệng Khương Kỳ lẩm bẩm cái gì,hắnnắm chặt tay, làm cho thân mìnhhắncàng thêm kề sát vào nàng. Sau đó mới chậm rãi mở mắt, thấyrõNghiêm Tiêu Nghi rồi, đôi mắt hoa đào hơi cong lên, trong lúc nàngkhôngphản ứng kịp,hắnghé sát vào, hôn lên cần cổ nàng.
Thân mình Nghiêm Tiêu Nghi cứng đờ,mộttay đẩy Khương Kỳ ra.
Khương Kỳ dường như chưa hoàn toàn tỉnh táo, vẻ mặt khó hiểu nhìn sang Nghiêm Tiêu Nghi.
“Nghi nhi, sao vậy?” Vừa mới dứt lời, Khương Kỳ cũng sững sờ.
hắncó thểnóichuyện sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)