Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Chuông Gió & Cúc trắng Chương 3

Cài Đặt

Chương 3

Thu dọn đồ đạc bỏ vào tủ và sắp xếp lại đồ cá nhân, lục tìm cái nguồn gốc của cái mùi ấy một hồi nhưng không thấy. Cái mùi ấy đã nhạt đi, chỉ thoang thoảng trong gió lúc có, lúc không nên nó không còn là mối bận tâm lớn. Lục được trong hộp bàn của Phong một bình trầm hương nhỏ đốt nên cho ấm phòng mùi hương trầm át hẳn cái mùi xác thối khiến căn phòng bình thường trở lại. Hơn 5 giờ tối, trong thoang thoảng khói hương trầm ngó cái bể cá thủy sinh khá to đặt ngay trước bàn nơi phòng khách, nước trong vắt như hồ không hề có bất kì con lăng quăng nào cả. Nhưng sáng mai tôi sẽ đi mua cá thả vào cho thêm thi vị và nghịch cắm bộ lọc nước, tiếng nước chảy róc rách như tiếng suối nghe khá vui tai.

Tôi hé cửa, ngó ra dãy hành lang, không một bóng người, chốt cửa đi vào phòng tắm.

Hơi nước nóng bốc lên phủ mờ mờ chiếc gương trong nhà tắm, với tay lấy chai dầu gội đầu. Quái quỷ, không hiểu cái thằng này xài loại dầu gội gì mà nhơn nhớt, tanh tanh không khác gì mùi máu. Tôi nghĩ thầm như thế và he hé mắt nhìn ra, ở trong tột cùng của sự hãi, trên tay tôi đỏ loàng màu máu. Chưa kịp trấn tĩnh ngước mắt nhìn lên chiếc gương treo trong nhà tắm tôi té vật ra sàn, trán đập xuống khi thấy một người đàn ông với khuôn mặt đã bị biến dạng, vừa bị ai đó đập nát bê bết máu đang cố gắng vùng vẫy thoát ra khỏi đó. Trên người may mắn còn chiếc quần đùi chưa cởi tôi thét toáng lên cố lê mình ra khỏi phòng tắm.

Có lẽ tiếng thét trong sự sợ hãi của tôi quá to nên phòng bên cũng nghe thấy vội chạy sang gõ cửa.

Sao sao có chuyện gì vậy?Tiếng đàn ông, tôi trấn tĩnh cố lê mình rướn lên mở cửa. Một người thanh niên kém tôi tầm ba tuổi đứng trước mặt, gương mặt anh ta tái xanh sợ hãi nhìn tôi. Tôi nghĩ bụng.

Mình đáng sợ lắm sao?Giọng anh ta run rẩy, chỉ vào tôi và lắp bắp như trong đời anh ta chưa bao giờ gặp phải hình ảnh đáng sợ như thế.

Anh sao vậy? Sao máu chảy tùm lum trên mặt anh vậy?Khuôn mặt tôi chưa hết hoảng hốt chỉ vào trong phòng tắm nói không lên lời. Đúng thật lúc này, máu từ trên trán đã nhỏ xuống kèm nước, bọt dầu gội, tay tôi vừa đưa lên lên hòa vào nhau thành một màu đỏ sền sệt thành một thứ nước kinh dị vô cùng.

Nó…Gì?Cậu thanh niên vào phòng tắm theo tay chỉ của tôi, có lẽ anh ta đã kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra với tôi đã giữ được bình tĩnh nên khẽ lắc đầu.

Cảm ơn em.Tôi mỉm cười.

Anh tên Khương, em tên gì?Hòa, em biết anh là bạn anh Phong. Mấy lần trước anh đến chơi với anh Phong em có thấy.Anh mới chuyển đến.Tôi gật đầu và đưa mắt nhìn ra hành lang ba phòng phía kia đều khóa cửa.

Mọi người nghỉ dịch hả em?Dạ mấy hộ ở đây họ đều là người dưới huyện nên nghỉ, chắc họ về nhà. Thú thực em cũng không rõ, vì ở đây phòng nào biết phòng ấy thôi.Hòa gãi đầu vẻ ái ngại, nghe Hòa nói thế, tôi cảm thấy vững dạ hơn.

Còn em?Dạ lát em cũng về.Tiếc thật.Một cảm giác như ai đó vừa thắp lên một hy vọng mong manh rồi đột ngột thổi tắt. Tôi nhìn Hòa tỏ vẻ luyến tiếc.

Cẩn thận nghe anh.Tôi mỉm cười gật đầu nhưng câu nhắc của Hòa, làm tôi cảm giác nó mang theo nhiều ẩn ý khiến tôi giật mình sởn da gà. Cẩn thận là cẩn thận cái gì, họ về dưới huyện theo lời Hòa nói vì chạy dịch hay về vì chuyện khác. Tôi chưa kịp đáp, hay hỏi kĩ hơn thì Hòa đi về phòng khóa cửa bỏ lại một dãy hành lang chạy dài sâu hun hút. Ma tà, quỷ quái tôi không sợ, bởi tôi làm nghề viết, sống bằng trí tưởng tượng. Tôi tưởng tượng ra để nhát ma người ta lấy tiền chứ đã bao giờ tôi thấy ma bằng xương, bằng thịt đâu mà sợ? Nhưng cú ngã vừa nãy ở trong nhà tắm đau thật, đưa tay sờ lên trán thấy máu vẫn còn rỉ ra thấm đỏ cả chiếc gạc. Tiếng chuông gió kêu leng teng, kèm mùi hôi không đậm nhưng vẫn thoang thoảng ngoài cửa khiến tôi bừng tỉnh. Trời đã sập tối, Hòa lấy xe máy ra khỏi phòng khóa cửa lại.

Em về nghe anh.Tôi mỉm cười gật đầu. Bóng Hòa dần khuất, tiếng xe máy im bặt, khóa cửa phòng vậy là đêm nay chỉ còn mình tôi trong cả dãy nhà trọ mới. Cũng tốt, yên tĩnh dễ làm việc, bên phòng cũ của tôi cũng thế. Căn phòng ấy, còn ở gần ngôi miếu cổ, nghe nói người ở ngoài bắc vào lập làng dựng lên ở đó mấy còn không thấy việc gì khác thường. Nếu có tất cả chỉ do sự tưởng tượng, vào nhà vệ sinh kiểm tra lại từ dầu gội đến đến chiếc gương trong phòng tắm đều bình thường không có vấn đề gì khác thường. Chuyện vừa nãy là sao? Quay ra bếp, ngăn lắp, sạch sẽ, tôi nghĩ Phong đã dọn dẹp, lau chùi thật sạch trước khi bàn giao lại nó cho tôi.

Lời nhắc về hai con chuột kêu chít chít tôi không thấy, không lẽ do không có người, không có đồ ăn nó đã bỏ đi? Cũng tốt, tôi không thích chuột.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc