Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Chuông Gió & Cúc trắng Chương 4

Cài Đặt

Chương 4

Đồ ăn trong phòng tất cả vẫn còn tươi nguyên, làm tôi có cảm giác như Phong vừa rời khỏi căn phòng này thôi và trước khi đi Phong đã lo cho tôi tất cả. Đến giờ, tôi thực sự cảm thấy lơ mơ nghi ngờ đến khó hiểu về sự chu đáo đó.

Đồ trong tủ lạnh lấy ra chế biến chút là xong bữa tối. Yên tĩnh không có gì đặc biệt ngoài tiếng chuông gió thi thoảng kêu leng teng ngoài hiên ở quán café phía bên. He hé cửa sổ nhìn ra quán café ấy tối om như bị bỏ hoang chỉ có duy nhất màu vàng mờ mờ từ ánh đèn cao áp từ trên đường chiếu xuống, cả dãy phòng trọ tôi cũng thế. Một dãy hành lang dài có duy nhất một chiếc đèn chữ u phát ra thứ ánh sáng trắng, mờ mờ u ám. Tiếng chuông điện thoại Phong gọi, át đi tiếng chuông gió.

Ừ tao vừa dọn qua hồi chiều. Mới bị ngã bể đầu trong nhà tắm, cũng nhẹ thôi. Mà mày chu đáo thật đấy, cái gì cũng sạch sẽ, tươi nguyên, tao tưởng mày vừa về từ sáng thôi.Mày khùng vừa thôi. Hay vừa ngã nên mất trí rồi? Mày không thấy tao úp hình công ty lên facebook được chục hôm rồi sao?Tao thấy lạ nên thắc mắc vậy, chứ có ý gì đâu?Phòng kín không bụi bặm, nên sạch sẽ thế thôi. Đà Lạt lạnh rau quả nó tươi lâu. Ở giữ cho nó sạch vào, mà nhớ đốt thuốc ít thôi. Hôi mù ấy, vài hôm rảnh tao lên chơi biến thành cái phòng ấy thành cái ổ chó đừng có trách tao.Nói xong Phong cúp máy, giờ ngẫm lại tôi thấy nó nói đúng. Nó đã úp hình nó sinh hoạt với công ty mới cả tuần trước đó nên nghĩ đi nghĩ lại làm gì có chuyện mới về Sài Gòn sáng nay. Sự giải thích của nó tôi nghĩ cũng hợp lý.

Cố xóa đi những điều thắc mắc khó hiểu kể từ khi dọn đến căn phòng này. Giờ mọi thứ đã ổn, tôi bắt tay vào công việc, cả ngày nay không viết được phân cảnh nào.

Có cảm xúc viết diễn ra rất nhanh, vèo một cái tôi đã hoàn thành xong một tập, mà thông thường cần đến ba ngày. Ể oải đưa mắt nhìn đồng hồ đã gần 12h đêm, công việc ngày hôm nay đã diễn ra tốt đẹp hơn dự kiến. Tôi tắt laptop che miệng, mỉm cười nghĩ về ngày mai với tất cả mọi sự tốt đẹp. Giờ đến lúc đi ngủ, kết thúc một ngày dài, có nhiều dấu mốc quan trọng. Với tay tắt đèn và leo lên gác.

Đêm vắng tiếng chuông gió rung lên kêu leng teng dồn dập từng hồi rõ hơn trong gió. Trong tiếng chuông gió ngoài hiên, tôi còn nghe rõ tiếng bước chân người đang tiến gần đến phòng mình rồi đột ngột dừng lại như đang ngập ngừng nửa gõ cửa, nửa không? Khi bước chân dừng lại thì tiếng chuông gió cũng im bặt, không lẽ ai về giờ này? Tôi thầm nghĩ, nhưng phòng tôi là phòng cuối cùng của dãy trọ cửa đã khóa, ai đứng đó trước cửa phòng tôi làm gì?

Ai?Thêm lần tôi lên tiếng nhanh như cắt, tôi vọt ra mở cửa. Một dãy hành lang trống trơn dài hun hút chỉ có ánh đèn trắng mù mù đưa mắt nhìn ra chiếc chuông gió bên kia quán café nó kêu leng teng từng chặp như vừa có người chạy qua. Ngó sang bên ấy, bốn bề vắng lạnh, đưa tay lên che miệng giấu đi cơn buồn ngủ rũ rượi đang ập đến. Tôi toan khép cửa lại, vụt trong ảo ảnh phía bên quán café nơi treo chiếc chuông gió qua lỗ nhỏ có bóng dáng một người đàn ông, vẫn một khuôn mặt bê bết máu me đang đứng đó trân trân nhìn tôi. Trong tích tắc thoáng qua, tôi không nhận rõ mặt nhưng tôi đoán chắc chắn đó là người đàn ông, bóng dáng ấy. Khi chuyển đến đây từ chiều tôi đã bắt gặp đến ba lần. Không sợ hãi tôi đi ra hiên nơi tiếp giáp bên kia quán café, qua lỗ thủng ấy he hé nhìn sang nơi treo chiếc chuông gió. Không có gì, chuẩn bị quay vào bất ngờ một con mèo đen từ trong chỗ để xe, nơi vứt đống đồ của những người ở trọ cũ bỏ lại bay vụt ngay qua trước mặt làm tôi suýt té ngã. Con mèo chạy qua tôi một khoảng cách khá xa nó mới ngoái lại nhìn tôi, đôi mắt nó rực sáng trong đêm, nó ngoái đầu về bên kia quán café cất tiếng kêu thảm thiết, đầy ai oán. Nhìn theo con mèo đến khi nó về bên kia quán café mới đi vào phòng và chốt cửa lại, cho chắc chắn thêm lần nữa. Tôi kiểm tra lần lượt, mọi thứ đều ổn trước khi tắt điện leo lên gác thầm cầu trời có được một giấc ngủ bình yên, giờ đã hơn 12 giờ đêm. Tôi không lục sục, mất ngủ cả đêm nay.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc