Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tôi lấy làm ngạc nhiên khó hiểu.
Thằng nam tính nhất, chuẩn men nhất là người thiết kế, chủ quán này. Đại gia ngầm đấy. Tao không có liên quan gì cả, chỉ là thấy đẹp có chút đồng cảm nên thấy thích thế thôi.Có quen biết không?Nói chuyện mấy lần nhưng không thân, vài câu giao lưu xã giao thôi.Tôi ngoái lại nhìn hai thằng đàn ông và quay lại nhìn Phong.
Nhìn hai thằng âu yếm như dân đồng tính vậy mày.Thì thật mà như gì nữa? Thằng kế bên là người yêu đấy.Tôi giật mình ngạc nhiên.
Đẹp trai vậy mà uổng quá.Tôi thở dài, Phong bật cười.
Trai đẹp thằng nào chẳng vậy trừ tao với mày. Hay mày viết truyện đam mỹ đi, có bối cảnh tuyệt vời đấy.Tao không thích thể loại ấy. Đang dang dở với kịch bản phim hình sự kia rồi.Nhìn hai chàng thanh niên ấy, khẽ buông tiếng thở dài. Bất giác người đàn ông nam tính nhất đưa mắt nhìn về phía tôi, ánh mắt ấy rất sâu, dưới bộ râu quai nón xồm xoàm. Tôi không hiểu sao ánh mắt ấy, gây ám ảnh xoáy rất sâu vào tâm trí tôi.
Tao về Sài Gòn.Tôi ngạc nhiên.
Có việc gì vậy? khi nào lên?Không lên nữa.Sao vậy? Sao gấp vậy.Có công ty thiết kế dưới Sài Gòn trả lương rất hậu, trên này bão hòa rồi. Lại dịch bệnh nữa. Tao không biết tình trạng này kéo dài bao lâu? Nên tao quyết định về Sài Gòn.Tôi gật đầu.
Ừ nếu có cơ hội tốt hơn. Nhậu bữa rồi về chứ?Nó lắc đầu.
Tối nay, tao về rồi. Tính chỉ gọi cho mày thôi. Nhưng còn có việc nên hẹn mày ra đây.Có việc gì vậy?Mày qua phòng tao mà ở, tao trả trước 6 tháng tiền nhà. Đồ đạc tao để lại hết, chỉ mang vài bộ quần áo và ít đồ dùng cá nhân thôi. Bỏ đi uổng lắm. Hơn nữa phòng mày có cái gì đâu?Suy nghĩ trong giây lát, tôi gật đầu đồng ý. Tôi biết phòng nó đầy đủ không khác một căn hộ mini là bao, bên trong đầy đủ tiện ích cho một gia đình không giống như căn phòng trọ của tôi. Chỉ có chiếc laptop và chiếc honda ghẻ là hai vật dụng có giá trị nhất còn lại trong phòng không có thứ gì ngoài vài bộ quần áo.
Ừ cũng được.Qua đó đưa gái về nấu ăn cũng dễ, còn cái ổ của mày. Nói thì bảo nói bậy, cái ổ chó dưới nhà tao, ba mẹ tao dọn còn sạch sẽ hơn. Thật chẳng hiểu vì sao? Tao lại có thể chơi được mày? Nhiều khi qua phòng mày, tao còn không dám vào.Biết tính nó thế nên tôi không mấy khi để bụng, để bụng đã không chơi được với nhau đến giờ.
Tính tao đâu có đàn bà được như mày, khi nào dọn qua được?Ngay tối nay, thôi mai đi. Để lát về tao nói với bà chủ nhà, bả cũng ở dưới thành phố chỉ có bà hàng xóm trông nom đăng ký hộ thôi. Mày đến đưa chứng minh cho bả đăng ký là xong, đừng có lề mề đến đấy ổn định rồi viết gì thì viết.Ok.Vậy heng, tao đi đây. À quên chìa khóa này.Nó đứng dậy vứt chiếc chìa khóa trước mặt, bước được ba bước chợt nhớ điều gì đó. Nó vội quay lại.
Quên còn nữa trong phòng có 2 con chuột đấy. Mấy bữa nay, tao rình hoài nhưng chưa bắt được, đến cố bắt đi, mấy đêm nay nó kêu rinh rích cả đêm khó ngủ lắm. Bể cá có mấy con nhưng chết rồi. Đến ở, nhớ mua cá thả vào không vài bữa lại đầy lăng quăng.Ờ tao biết rồi.Tính nó tỉ mỉ, tru đáo như đàn bà, bóng Phong dần khuất. Tôi không nghĩ, mình lại phải chuyển phòng đường đột như vậy.
Nấn ná tiến độ công việc đến gần cả tháng sau Phong điện thoại giục tôi mới trả phòng, chuyển phòng sang. Phòng tôi không có gì, chạy đi, chạy lại hai chuyến honda là di chuyển hết. Dãy phòng trọ nó xây theo kiểu căn hộ liền kề như tường chung, có 4 phòng như thế nhưng khi tôi đến cả ba phòng khóa cửa. Tôi nghĩ, có thể họ về quê vì dịch, cũng tốt càng yên tĩnh để làm việc, tôi đang viết một kịch bản phim hình sự theo đơn đặt hàng của hãng dự định sẽ bấm máy sau dịch. Quán café đối diện đã đóng cửa, Đà Lạt chưa bao giờ vắng lạnh như thế.
Ba giờ chiều, dọn đến phòng Phong, cơn mưa đầu mùa rất to khiến cho bầu trời quang đãng, sạch sẽ, tươi tắn hơn nhất là những luống hoa cúc trắng ngoài hiên bên quán café hàng xóm. Tôi thầm cảm ơn đến trong mơ tôi chưa bao giờ dám nghĩ thằng bạn mình lại để cho mình một gia tài lớn đến thế. Một căn phòng đầy đủ tiện nghi, nhất là có view tuyệt đẹp nhìn ra quán café với chiếc chuông gió treo ngay trước hiên thi thoảng kêu ting ting theo gió, mọi thứ thật là thi vị. Đây mới thực sự là một tổ ấm, tôi hằng mong ước, nếu không có một mùi gây gây thum thủm thối thoang thoảng quanh quẩn đâu đây. Mùi xác của một loài vật nào chết từ lâu khiến tôi bực mình khó chịu. Tôi nghĩ, có lẽ do mùi chuột chết, hay mèo chết trong phòng Phong vì căn phòng này dễ đến gần cả tháng không có người ở.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


