Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tôi và Phong quen nhau ở Sài Gòn, Phong làm thiết kế các quán café, homestay, còn tôi làm nghề viết tự do. Gì cũng viết miễn là có tiền, từ viết báo, viết nội dung, ngôn tình và hiện tại tôi đang viết một kịch bản phim hình sự… hai đứa bằng tuổi nhau nên toàn xưng mày tao cho thân mật.
Tụi tôi đều là con trai, trai thẳng tuy chơi thân nhưng không ở chung, hai thằng tính tình hay xung khắc nên ở hai góc thành phố như kiểu một rừng không thể có hai hổ. Thi thoảng rảnh hay có chuyện gì mới hẹn nhau đi café hoặc làm vài chai ngà ngà men dễ luận bàn chuyện nhân tình thế thái.
Chúng tôi quen nhau ở Sài Gòn, nhà Phong ở đó. Còn nhà tôi ở Nha Trang Khánh Hòa nhưng hai đứa không hiểu vì lý do gì lại chọn lập nghiệp ở Đà Lạt. Có lẽ ở đây phù hợp cho những kẻ có tâm hồn nghệ sĩ thích mơ mộng, lúc nào tâm hồn cũng treo ngược cành cây. Nhưng phải thừa nhận Đà Lạt là một mảnh đất cực kì phù hợp với những người như Phong thỏa sức ươm mầm những ý tưởng bay bổng của mình trong những homestay, những quán café mang phong cách Đà Lạt. Tôi chưa thấy thành phố nào ở Việt Nam có nhiều quán café và homestay đẹp như Đà Lạt, mỗi cái một vẻ, không trộn lẫn, không giống nhau.
Hồi trong Tết, đang ngồi viết bài thì có tiếng chuông điện thoại Phong gọi.
Nửa vòng thành phố Đà Lạt cách nhau tầm 15 phút chạy xe là tôi đến nơi nó trọ. Nó nó đúng ngay từ đằng xa tôi đã nhìn thấy quán café ấy. Đẹp thực, lộng lẫy như một nàng công chúa có view hướng về phía rừng thông xanh, bắt mắt với những chậu cúc tana màu trắng tinh khiết, xen vào đó có cả những bụi oải hương màu tím, kèm cả những bụi hoa thạch thảo, hương thảo, mấy giò lan cẩm cù nở hoa đủ màu được làm bằng tay đung đưa trước gió.
Quán café ấy nằm sát ngay trước cửa sổ phòng Phong mới được che kín lại bởi những tấm tôn và thanh thép nhưng được thiết kế vô cùng khéo léo, không làm mất đi mĩ quan của quán. Tôi không vào phòng trọ của Phong mà vào thẳng quán café.
Quán mới khai trương đã kín chỗ, thật tiếc là mình biết quá muộn để có thêm chỗ sống ảo. Order đồ uống xong kiếm mãi mới được một bàn trống do đôi khách vừa đứng dậy, ngồi từ bàn này có thể nhìn sang phòng của Phong qua một vạt hoa cúc trắng tinh khiết. Vừa ngồi xuống tôi đã nghe thấy leng teng tiếng chuông gió kêu rất vui tai, chiếc chuông gió ấy treo ngay trước cửa phòng Phong. Tôi nghĩ Phong cũng có thể nghe thấy tiếng chuông gió này. Cô nhân viên còn rất trẻ mang café đặt trên bàn mỉm cười cúi đầu chào đi vào. Tôi châm điếu thuốc, nhả một hơi lấy điện thoại gọi cho Phong.
Đang ở quán rồi lên đi.Phong đi ra khóa cửa phòng ngước nhìn lên đã thấy tôi ngồi trên quán mỉm cười.
Chỉ thế là nhanh.Trong lúc đợi Phong lên tôi tranh thủ chụp vài kiểu check in quán. Phong cũng đến ngồi xuống bàn đưa mắt nhìn sang phòng mình.
Mày thiết kế đấy à? Đẹp đấy.Tôi đi đến cất tiếng khen, Phong lắc đầu.
Không.Phong đưa mắt nhìn xung quanh, dừng lại trước một thanh niên thư sinh trắng trẻo, đẹp trai ngồi làm việc trước chiếc laptop sau tấm kính trắng. Con mèo mun ngồi sưởi nắng ngay bên cạnh. Lát sau một người đàn ông khác nam tính hơn trên tay cầm cốc café đi ra và ngồi xuống, trong làn khói thuốc trắng của tôi đã vẽ một khung cảnh yên bình thật đẹp, đẹp hoàn hảo như một bức tranh.
Đó đó.Là ai?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


