Khoa cử thời cổ đại, phải thi liên tiếp ba trận, mỗi trận kéo dài ba ngày hai đêm. Tổng cộng ba trận là chín ngày sáu đêm.
Trang Đông Khanh rất nghi ngờ liệu với thể chất của mình, cậu có thể kiên trì chịu đựng được trong môi trường thi cử khắc nghiệt như vậy hay không. Thế nhưng cậu căn bản không có lựa chọn nào khác.
Đến giờ hành lễ, cậu mang theo bút mực và lương khô, sau khi bị lính canh khám xét thân thể tỉ mỉ từ đầu đến chân, cậu mới được tiến vào gian phòng thi (hào xá) đã được phân tử trước. Gian của cậu không nằm cạnh nhà xí, không gian cũng không quá chật hẹp, quả là may mắn trong bất hạnh.
Ngồi trên tấm ván gỗ một lát, Trang Đông Khanh đem giấy mực bút nghiên bày biện ra, thong thả mài mực. Thấy mọi thứ đã đầy đủ chuẩn bị sẵn sàng, lúc này cậu mới trấn định tinh thần, chấp nhận số phận mà bắt đầu làm bài.
“Chủ tử, mọi thứ đều ở đây cả rồi.”
Từ Tứ đem toàn bộ bản lời khai đặt xuống trước mặt Sầm Nghiên.
“Hách Tam đâu?” Sầm Nghiên vừa lật xem vừa hỏi.
Từ Tứ đáp: “Hắn vẫn đang thẩm vấn hạ nhân để xác minh chi tiết.”
Sầm Nghiên gật đầu.
Đến lúc muộn hơn một chút, Hách Tam dẫn theo Triệu gia cùng nhau về báo cáo. Các chi tiết đều đã khớp nhau, loại độc dược mà vị tông phụ kia uống cũng đã được Triệu gia nghiệm ra.
Những người Sầm Nghiên mang theo đều là cao thủ, vừa đến nơi đã tiếp quản toàn bộ vụ án. Vụ án này lúc đầu do Ty trực của Đại Lý Tự điều tra, nửa tháng chưa ra kết quả. Sau đó xảy ra án mạng, lại điều động Tự chính của Đại Lý Tự đến, lại thêm nửa tháng trôi qua vẫn không đưa ra được phán đoán nào.
Triều đình luôn nghiêm cấm cho vay nặng lãi, một bên là tông thất, một bên là thế tộc, nếu thật sự đào sâu xuống, rút dây động rừng, chẳng biết sẽ còn liên lụy đến bao nhiêu người.
Sầm Nghiên cười nhạo: “Xem ra thật sự phải để ta đứng ra xử lý.”
Các đại gia tộc ở Thượng Kinh đâm chồi nảy lộc, ai với ai cũng là họ hàng thân thích bắn đại bác không tới. Môn làm ăn này phạm vi rất rộng, lợi nhuận lại phong phú, bấy lâu nay vẫn im hơi lặng tiếng không để lộ chút động tĩnh nào. Chỉ riêng một nhà thế tộc thì nhất định không che giấu nổi, cũng không thể ăn hết được miếng bánh này.
Nếu không phải loại người từ nơi khác đến như hắn, hoàn toàn không có dây mơ rễ má gì trong đó, thì ai cầm vụ án này mà chẳng phải cân nhắc thiệt hơn, suy tính đủ đường.
“Được rồi, gọi Ty trực và Tự chính đến đây, viết tấu chương báo lên Bệ hạ đi.”
Việc này liên quan trọng đại, tra thế nào, tra sâu đến đâu, chỉ có Hoàng đế lên tiếng mới định đoạt được.
Chưa đầy một canh giờ, tấu chương đã viết xong. Sau khi niêm phong kỹ càng, Sầm Nghiên giao cho Từ Tứ, lệnh cho hắn suốt đêm về kinh báo cáo.
Như vậy, Sầm Nghiên cuối cùng cũng có được giây phút rảnh rỗi ngắn ngủi.
Lúc dùng bữa tối, Sầm Nghiên chợt nhớ ra điều gì, hỏi Liễu Thất: “Kỳ thi Xuân đã bắt đầu rồi sao?”
Liễu Thất cung kính đáp: “Đã bắt đầu từ hôm qua rồi ạ.”
“Hôm qua à...”
Liễu Thất hạ thấp giọng: “Đại thiếu gia và Nhị thiếu gia của Trang gia đã sớm báo danh, chắc chắn là có tham gia.”
Trên mặt Sầm Nghiên không lộ vẻ gì, hắn không bác bỏ lời Liễu Thất, nhưng cũng không tiếp lời.
Dùng xong bữa, hắn buông đũa, trên đường ra ngoài đi dạo cho tiêu cơm thì nhìn thấy không ít xe ngựa đi qua. Liễu Thất nói: “Chắc là xe ngựa của các phú hộ địa phương đưa học tử đi thi đang trở về.”
Sầm Nghiên gật đầu.
Hắn bỗng nhiên nhắc tới: “Có phải cũng đến lúc nên đi chùa Đại Từ rồi không?”
Từ sau khi Lão Vương gia qua đời, Sầm Nghiên đã lập một ngọn đèn trường minh ở chùa Đại Từ ngoại thành để thờ phụng. Cứ mỗi hai ba tháng hắn lại đến một chuyến, bái tế rồi tự tay thêm dầu vào đèn.
“Cách lần trước ngài đi đã được hai tháng sáu ngày rồi ạ.”
“Vậy vừa vặn lúc về kinh, ghé qua xem thử.”
Liễu Thất ghi nhớ lời hắn.
Trong Cống viện, ba ngày đầu Trang Đông Khanh còn có thể chịu đựng được, nhưng sau khi trận thứ hai kết thúc, sắc mặt cậu đã bắt đầu tái nhợt.
Sau một đêm nghỉ ngơi ngắn ngủi lại bước vào trận cuối cùng. Thi được một nửa, Trang Đông Khanh đã cảm thấy vô cùng khó chịu, khó lòng diễn tả bằng lời, tóm lại là thân thể chỗ nào cũng thấy bất ổn.
Cũng may cậu biết cơ thể nguyên thân vốn yếu ớt nên mang theo quần áo rất dày dặn, tuy khó chịu nhưng không đến mức bị cảm lạnh.
Đến khi thi xong trận này, kỳ thi Xuân kết thúc, lúc Trang Đông Khanh rời khỏi Cống viện, bước chân cậu đã trở nên phù phiếm, nhẹ bẫng như đi trên mây. Chín ngày sáu đêm không tắm rửa, người cậu sắp bốc mùi thiu đến nơi luôn rồi.
Phu nhân và các ma ma đi trước túm tụm quanh Đại thiếu gia.
Trang Đông Khanh được Lục Phúc dìu về sân nhỏ của mình, cậu nằm bết xuống ghế đẩu (vì cậu chê người bẩn nên không nỡ lên giường), phân phó Lục Phúc đi chuẩn bị nước nóng để cậu tắm rửa.
Trong mắt Lục Phúc, kể từ sau lần Trang Đông Khanh bị sốt cao, tần suất tắm rửa của cậu tăng lên rõ rệt, đặc biệt không thể chịu đựng được sự dơ bẩn. Trước khi thi cậu đã dặn dò kỹ lưỡng, thực ra sau trận thứ hai Trang Đông Khanh đã rất muốn tắm rồi, hiềm nỗi thời gian nghỉ ngơi không đủ nên cậu mới nghe lời Lục Phúc khuyên nhủ mà cố ngủ một đêm.
Bây giờ thi xong xuôi hết cả rồi, cậu một khắc cũng không nhịn nổi nữa.
Tiền tiêu hàng tháng Trang gia phát không nhiều, đồ ăn thức uống cũng chẳng tốt lành gì, nhưng riêng khoản dùng nước nóng thì họ lại không bạc đãi Trang Đông Khanh.
Rất nhanh sau đó, Lục Phúc đã chuẩn bị xong, liền gọi Trang Đông Khanh. Lúc Trang Đông Khanh cởi quần áo, đầu óc vẫn còn đang mơ màng.
Lục Phúc nói: “Thiếu gia, hay là ngài ăn chút gì đó rồi hãy tắm?”
Thức ăn Lục Phúc đã sớm chuẩn bị xong, vẫn đang hâm nóng. Nhờ phúc của Đại thiếu gia mà bữa nay đồ ăn cũng coi như thịnh soạn.
Trang Đông Khanh chẳng thèm suy nghĩ mà từ chối ngay. Nếu không tắm một trận, cậu chẳng muốn làm bất cứ việc gì hết.
Cuối cùng, dưới sự hỗ trợ của Lục Phúc, cả người được ngâm trong làn nước nóng, Trang Đông Khanh thở hắt ra một hơi dài —— thật là thoải mái.
Cả tinh thần lẫn thể xác đều được thả lỏng. Cậu nửa nhắm mắt, cẩn thận kỳ cọ toàn thân một lượt, thân thể rốt cuộc cũng nhẹ nhõm hẳn đi.
“Thiếu gia, ngài chậm một chút.”
“Bên này ạ.”
Lục Phúc chỉ dẫn Trang Đông Khanh ngồi xuống, trong làn hơi nước nghi ngút, hắn đưa khăn lau người cho cậu.
“Quần áo ta treo ở đây nhé, thiếu gia ngài mặc vào rồi ra ngoài ăn cơm.”
“Được.” Trang Đông Khanh đáp.
Khi đã tắm rửa sạch sẽ, tinh thần vừa buông lỏng thì cơn mệt mỏi lại ập đến dữ dội hơn. Trong phòng không lạnh nên động tác của Trang Đông Khanh cũng chậm chạp rề rà.
Thế nên khi lau khô cơ thể và bắt đầu mặc áo, hơi nước trong phòng tắm phần lớn đã tan đi. Tầm mắt trở nên rõ ràng hơn, lúc cúi đầu định thắt dây áo lót (tiết y), Trang Đông Khanh bỗng sững sờ.
Cậu đứng ngây ra mất vài nhịp thở, há miệng mà không thốt nên lời.
Cậu chậm chầm đưa tay ra, đầu ngón tay hơi run rẩy. Khi chạm vào làn da, cậu dùng lòng ngón tay ra sức chà xát nhưng không tài nào xóa đi được.
Một sợi tơ hồng uốn lượn đang nằm vắt ngang trên bụng dưới của cậu. Nó đỏ rực và chói mắt vô cùng.
—— “Nam nhân bộ tộc này nếu có khả năng sinh con đều có một điểm chung, đó là sau khi mang thai, dưới rốn sẽ xuất hiện một sợi tơ hồng...”
Lời của vị danh y ngày ấy bỗng vang lên bên tai, chấn động đến mức khiến cậu ù cả tai.
Trang Đông Khanh nuốt nước bọt, chỉ cảm thấy miệng khô lưỡi đắng. Không phải là cậu không có chuẩn bị tâm lý, cũng không phải là chuyện ngoài ý muốn, nhưng giữa việc nghĩ trong đầu và việc tận mắt nhìn thấy, xác nhận thực tế như thế này, cảm giác hoàn toàn khác hẳn. Rất khác biệt.
“Thiếu gia, có chuyện gì vậy, ngài vẫn chưa xong sao?” Lục Phúc ở ngoài gọi.
Trang Đông Khanh lúc này mới hoàn hồn, vội vội vàng vàng kéo áo lại, mặc đồ tử tế rồi ứng tiếng: “Đến đây.”
Cơm thì vẫn phải ăn, vì cậu quá đói rồi. Hơn nữa gần đây vận xui cứ hết chuyện này đến chuyện khác ập đến, nói thật là Trang Đông Khanh đã bị chấn động đến mức hơi tê liệt cảm xúc rồi.
Cầm đôi đũa lên, phản ứng đầu tiên của Trang Đông Khanh chẳng liên quan gì đến sợi tơ hồng hay đứa trẻ sau này cả. Gặm lương khô suốt chín ngày trời, giờ nhìn thấy cơm nóng canh ngọt, trong lòng cậu chỉ còn duy nhất một ý nghĩ chân chất: Thơm quá đi mất!
Cậu ăn liền một mạch hai bát lớn.
…
Sau bữa tối, được Lục Phúc khuyên nhủ, cậu lên giường nằm rồi mơ màng chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay. Có lẽ vì đã quá mệt mỏi, khoa cử thời cổ đại này thật sự không dành cho người bình thường.
Cậu ngủ một mạch đến tận hừng đông, tinh thần sảng khoái vô cùng. Ngày thứ hai Lục Phúc cũng không gọi cậu dậy, lúc Trang Đông Khanh mở mắt, cậu có thể nghe thấy tiếng bước chân đi qua đi lại dọn dẹp của Lục Phúc ở gian ngoài.
Cậu nhìn chằm chằm lên đỉnh màn chớp mắt vài cái, chờ đầu óc hoàn toàn tỉnh táo mới ngồi dậy. Mặc quần áo, rửa mặt súc miệng, dùng xong bữa sáng, Trang Đông Khanh lại trở vào gian trong. Cậu ngồi ngẩn ngơ một lát rồi lôi gói thuốc phá thai kia ra.
Cậu rót một bát nước ấm, đổ bột thuốc vào khuấy đều. Nhưng cậu không uống mà mang ra ngoài, thuận tay đổ vào một chậu hoa trong sân.
Ngày đó đầu óc quá hỗn loạn, sau khi mang thuốc về, Trang Đông Khanh mới suy nghĩ thấu đáo được vài chuyện.
Ví dụ như, nguyên thân vốn là một sĩ tử có tiền đồ xán lạn, chẳng lẽ hắn chưa từng nghĩ đến việc bỏ đứa bé này sao?
Lại ví dụ như, cho dù điều kiện sinh nở thời này có khắc nghiệt, phải dùng đến dao kéo để lấy thai nhi ra, thì trong tình huống nào mà sau khi sinh xong, không chỉ cơ thể người lớn bị hủy hoại mà đứa trẻ cũng phải uống thuốc quanh năm suốt tháng? Thai nhi nếu khó sinh thường dễ bị thiếu dưỡng khí, ảnh hưởng nhiều nhất là não bộ, còn hỏng đến mức tàn phế cơ thể thì Trang Đông Khanh chưa nghe thấy bao giờ.
Kết hợp với nội dung nguyên tác, tình huống đã quá rõ ràng. Đa phần là nguyên thân đã từng uống thuốc phá thai nhưng không thành. Chính dược vật đã hủy hoại cơ thể của cả nguyên thân lẫn đứa bé. Dẫu sao thuốc phá thai thời này cũng chẳng tinh vi gì cho cam, đa phần trong đó đều trộn lẫn thạch tín hoặc chu sa để uống cùng lúc.
Nhìn chậu đất ẩm ướt, Trang Đông Khanh thở hắt ra một hơi đục ngầu. Cậu bảo Lục Phúc đem vứt bát đi, rồi châm một ngọn nến, đốt sạch tờ giấy gói thuốc bột, sau đó mới đi rửa tay.
Trở vào phòng, cậu lại cởi áo ra xem, sợi tơ hồng vẫn còn đó, nằm ngang trên bụng dưới, trông rất tự nhiên theo đường cơ bụng. Tay cậu đưa lên giữa không trung vẫn còn hơi run rẩy, cuối cùng cậu ấn nhẹ lên bụng mình, cảm giác vô cùng phức tạp. Có chút sợ hãi, nhưng phần nhiều là không biết phải làm sao.
Cha mẹ Trang Đông Khanh mất sớm, cậu được dì nuôi nấng từ nhỏ. Sau khi thi đỗ đại học, dì lại phát hiện mắc khối u ác tính, cậu phải nghỉ học nửa năm để lo liệu hậu sự cho dì. Từ đó, Trang Đông Khanh không còn người thân nào trên đời nữa. Thêm vào đó xu hướng tính dục của cậu là nam, cậu từng nghĩ quãng đời sau này của mình chỉ là những cuộc tình nối tiếp nhau... Dẫu sao trong giới đó là vậy, yêu đương thì dễ nhưng bền lâu lại khó.
Cậu chưa từng nghĩ mình sẽ có một đứa con. Đây là người thân máu mủ của cậu sao?
...
Lục Phúc vứt bát xong trở về thì thấy Trang Đông Khanh đã dọn dẹp sạch sẽ, đang ngồi trong viện uống nước. Cậu nhìn chằm chằm bắt Lục Phúc đi rửa tay, sau đó mới rót cho hắn một chén trà, bảo rằng: “Từ ngày mai, chúng ta ra ngoài đi dạo chút đi.”
Lục Phúc hiểu sai ý, liền đáp: “Đoạn thời gian trước cứ mải miết ôn thi, đúng là bức bối thật ạ.”
Trang Đông Khanh cũng không buồn đính chính, lại hỏi: “Tiền tiêu hàng tháng tích góp được còn thừa bao nhiêu?”
“Ừm, để ta xem...” Lục Phúc lấy túi tiền ra đếm, không có nhiều, trước đó khám bệnh đã tốn một khoản, tổng cộng còn lại hơn năm mươi lượng.
Nguyên thân mỗi tháng chỉ được hai lượng bạc, đây là số tiền hắn đã tằn tiện tích cóp suốt nhiều năm trời. Trang Đông Khanh nhẩm tính, trừ đi phần để dành cho Lục Phúc, thì tiền ăn uống trong thời gian này chắc không cần lo lắng nữa.
Định bụng xong xuôi, ngay chiều hôm đó Trang Đông Khanh đã dẫn Lục Phúc ra ngoài. Liên tiếp vài ngày cậu đều đi chơi, sáng sớm ra khỏi cửa, trước lúc mặt trời lặn thì về phủ. Cộng thêm việc học hành trước đây của nguyên thân vốn rất tốt, nên phu nhân dù có muốn quở trách vài câu thì một là vì Trang Đông Khanh không phạm quy củ gì, hai là ngại bảng vàng tiến sĩ còn chưa công bố, bà ta cũng hơi sợ thứ hạng của cậu quá cao nên đành nhắm mắt làm ngơ.
Trang lão gia thì càng khỏi phải nói, ông đang bận rộn với công vụ chấm bài thi, mỗi ngày đều bận đến tối tăm mặt mày, chẳng hề để mắt tới Trang Đông Khanh.
Ban đầu Lục Phúc còn lẩm bẩm vài câu, nhưng dù sao tuổi đời hắn còn nhỏ hơn Trang Đông Khanh, chẳng mấy chốc cũng chơi đến quên cả trời đất.
À đúng rồi, ở trên phố Trang Đông Khanh còn tình cờ gặp Lý Ương. Mọi người có cùng nhau ăn cơm hai lần. Nói thực lòng, nếu không phải biết rõ Lý Ương là nam chính, thì với tính cách cởi mở nhiệt tình kia, ai cũng sẽ rất quý mến nếu làm bạn với hắn. Trang Đông Khanh thậm chí đôi khi còn cảm thấy nếu người này sinh ở thời hiện đại, chắc chắn cũng là một "sát thủ" đối với phái nam. Có phải "gu" của mọi người hay không thì khó nói, nhưng người thích kiểu này chắc chắn không ít.
Lý Ương cũng hỏi thăm về độ nắm chắc trong kỳ thi lần này của Trang Đông Khanh. Sau khi trả lời xong, cậu mới chậm chạp nhận ra một điều khác. Nguyên thân có thể làm môn khách của Lý Ương là vì y có mưu đồ, lại giỏi tâm kế. Nếu đổi lại là cậu, dù có nắm được cốt truyện trong sách, nhưng sách đâu có viết tỉ mỉ từng li từng tí, chỉ cần một vài chi tiết nhỏ thay đổi, biết đâu sẽ tạo ra hiệu ứng cánh bướm khiến chiến lược của đối thủ cũng thay đổi theo...
—— Hiện tại, cậu không phải là người mà Lý Ương cần.
Nghĩ thông suốt rồi, Trang Đông Khanh bỗng thấy nghẹn lòng một chút, nhưng đúng là "nợ nhiều không lo, chấy nhiều không ngứa", cậu nhanh chóng gạt sang một bên, không thèm rầu rĩ vì chuyện đó nữa.
Đi chơi đến ngày thứ tám, Trang Đông Khanh bắt đầu thấy hơi đuối sức. Sáng ngày thứ mười, cậu thức dậy với một cái ngáp dài, vừa định hỏi Lục Phúc xem hôm nay có thể nghỉ ngơi trong phủ một chút không, thì vừa vén màn giường lên đã thấy Lục Phúc đứng hầu bên cạnh đợi cậu tỉnh giấc, vẻ mặt vô cùng lo lắng.
Đầu óc Trang Đông Khanh vẫn còn mơ hồ: “Làm sao mà mặt mày nhăn nhó thế kia?”
Lục Phúc tiến lại gần, nói nhỏ: “Thiếu gia, đêm qua lão gia không về phủ ạ.”
“Hả? Ở lại nha môn nghỉ ngơi rồi sao?”
Lục Phúc lắc đầu: “Thực ra đêm hôm kia người cũng không về, phu nhân cứ ngỡ người đang bận rộn nên không để ý. Đêm qua lại không về tiếp, sáng sớm bà đã sai người đến Lễ bộ hỏi thăm, nhưng giờ vẫn chưa thấy ai quay về báo tin.”
Trang Đông Khanh lập tức tỉnh táo hẳn. Lục Phúc không nói thêm chuyện thừa thãi, chỉ thuật lại: “Sáng sớm phu nhân đã hạ lệnh, không cho phép người trong phủ tùy ý ra vào nữa.”
“... Ồ.”
Trang Đông Khanh vẫn dậy như thường lệ. Lúc dùng bữa sáng, cậu nghe ngóng được phu nhân đã đích thân ra ngoài. Buổi sáng cậu ở trong sân luyện chữ để tìm việc cho mình làm.
Đi vắng vài ngày, hôm nay Trang Đông Khanh mới phát hiện chậu cây mà cậu đổ thuốc phá thai vào đã héo rũ, đen kịt hoàn toàn.
Đến trưa phu nhân trở về, nhưng vẫn không thấy bóng dáng Trang lão gia đâu. Nghe Lục Phúc bẩm báo, Trang Đông Khanh nhìn lên bầu trời.
Vụ án gian lận khoa cử dẫn đến việc phế Thái tử, xem ra đã bắt đầu từ đây rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



