Lệnh cấm không cho phép tùy ý ra vào đến buổi chiều đã được giải trừ.
Cả phủ lòng người hoang mang rối loạn, nhưng sau khi nghe phu nhân nói một câu: "Lão gia đang ở nha nội hỗ trợ phá án, tạm thời chưa thể về phủ", mọi chuyện mới tạm thời lắng xuống.
Lúc Lục Phúc đến báo tin, Trang Đông Khanh trệch tay một bút, nhìn tờ giấy tuyên mà thở dài: "Lại viết sai rồi."
Ngoại trừ những bài văn học thuộc lòng, hễ cứ tự mình viết chữ phồn thể là cậu lại viết thiếu nét này mất nét kia. Chỉ cần một chút không nhớ rõ là y như rằng sẽ biến thành chữ giản thể. Sự cường đại của giáo dục bắt buộc đúng là được thể hiện vô cùng tinh tế rồi.
Lục Phúc còn lo lắng cho Trang lão gia hơn cả cậu: "Thiếu gia, thật sự là như vậy sao?"
Đương nhiên không phải.
Nhưng Trang Đông Khanh cũng không nói tỉ mỉ, hỏi ngược lại: "Ngươi cảm thấy thế nào?"
Lục Phúc lúng túng một chút, quay đầu nhìn ra cửa viện, thấy không có ai mới hạ thấp giọng nói: "Trong phủ truyền tai nhau đủ thứ, còn có người nói, lão gia sợ là không về được nữa..."
Lời này nếu đào sâu thì ý tứ bên trong nhiều lắm. Nhưng bản thân Trang Đông Khanh đã đủ phiền lòng vì chuyện này, không muốn thêm một người nữa phải lo âu cùng mình. Mấu chốt nhất vẫn là: bọn họ có sốt ruột cũng vô dụng.
"Phu nhân còn không hoảng, chúng ta hoảng cái gì?" Trang Đông Khanh trấn an: "Vả lại phu nhân họ Tất, là chi xa của hậu tộc đương triều, dù có chuyện gì đi nữa, chưa hẳn không thể xử lý ổn thỏa."
Lục Phúc ngẩn người: "Cũng đúng ạ."
Trang Đông Khanh thuận thế chuyển chủ đề: "Giúp ta lấy thêm ít giấy tuyên ra đây, sắp dùng hết rồi."
"Vâng, thiếu gia."
Tuấn mã phi nước đại, dừng lại trước cửa chính chùa Đại Từ, Sầm Nghiên siết chặt dây cương, xoay người xuống ngựa.
Đã có tiểu sa di đợi sẵn một bên, đợi khách quý xuống ngựa liền tiến lên tiếp nhận dây cương, dắt ngựa đi uống nước nghỉ ngơi.
Sau khi mật báo gửi về kinh, thánh chỉ được ban xuống rất nhanh. Ba ngày sau, Tông Chính Tự Khanh chủ quản tôn thất mang theo thánh chỉ tới, tiếp nhận toàn bộ việc điều tra xử lý vụ án từ tay Đại Lý Tự.
Sầm Nghiên không mấy bận tâm. Đám quan viên Ty Trực và Tự Chính của Đại Lý Tự trái lại đều thở phào nhẹ nhõm. Có thể thấy, ai cũng không muốn dính vào cái củ khoai lang bỏng tay này. Lại mất mấy ngày giao tiếp hoàn tất, hắn mới tính là triệt để thoát thân, lên đường về kinh.
"A Di Đà Phật, Vương gia, đã lâu không gặp." Một vị cao tăng quen biết từ trong cửa bước ra, tay trái quấn một chuỗi tràng hạt gỗ đàn hương, thi lễ với Sầm Nghiên.
"Mời đi hướng này."
Hư Hoài đại sư là cao tăng phụ trách niệm kinh cho lão Vương gia đã nhiều năm, đôi bên đều rất quen thuộc.
Vào cổng chùa, đoàn người chia làm hai tốp. Hách Tam, Từ Tứ dẫn thuộc hạ đi uống trà nghỉ ngơi, chỉ có Liễu Thất đi theo Sầm Nghiên, được Hư Hoài đại sư dẫn lối đi sâu vào trong chùa.
Đến gian Phật đường quen thuộc, Bồ Tát từ bi tọa lạc trên cao, trên án chỉ thờ một ngọn đèn trường minh, ánh lửa nhỏ như hạt đậu. Liễu Thất dừng bước ngoài điện chờ đợi.
Sầm Nghiên vào điện, thắp một nén hương, sau ba bái thì đoan chính cắm vào lư hương.
"Vẫn như cũ sao?" Hư Hoài đại sư hỏi.
Sầm Nghiên gật đầu: "Làm phiền đại sư rồi."
Sau khi thêm dầu vào đèn, trong làn khói xanh vấn vít, Sầm Nghiên quỳ ngồi trên bồ đoàn, thần sắc cung kính. Hư Hoài đại sư niệm một tiếng Phật hiệu, chậm rãi lần tràng hạt, tiếng tụng kinh trầm bổng vang lên.
Kinh văn vờn quanh, tiếng mõ hòa cùng hương đàn thoang thoảng. Dưới ánh mắt thương xót của Phật Đà, Sầm Nghiên ngồi tĩnh lặng phía dưới. Hàng mi dài rủ xuống, gương mặt hắn như thể đã nhập định, không vui cũng chẳng buồn.
Mặt trời dần ngả về tây, tới gần buổi trưa, kinh văn mới niệm xong.
Lần nữa đa tạ Hư Hoài đại sư, biết Sầm Nghiên còn muốn ở lại một mình thêm lát nữa, đại sư hành lễ rồi rời đi. Trong Phật đường chỉ còn lại một mình Sầm Nghiên. Liễu Thất ở cửa cũng lùi ra xa một chút để chờ đợi.
Qua thêm hai tuần trà, Sầm Nghiên mới bước ra.
Vì thường xuyên tới đây nên đường xá đều quen thuộc, hắn dẫn Liễu Thất đi tìm Từ Tứ và Hách Tam, không ngờ giữa đường lại gặp phương trượng trụ trì.
"Vương gia." Trụ trì niệm Phật hiệu, một tay hành lễ, thần sắc có vẻ kinh ngạc: "Lão nạp thấy hôm nay có dị tượng nên tìm tới đây, không ngờ lại gặp Vương gia ở chốn này..."
Nói đến cuối, giọng điệu càng lúc càng nhỏ, ánh mắt không ngừng quan sát trên người Sầm Nghiên.
Sầm Nghiên vẫn bình tĩnh: "Trụ trì nhìn ra điều gì sao?"
Chùa Đại Từ tuy không phải chùa hoàng gia, nhưng các vị cao tăng ở đây xem quẻ đoán chữ đều vô cùng chuẩn xác, rất được giới quý tộc và bình dân tại Thượng Kinh ưa chuộng, hương khói luôn nghi ngút không dứt.
Trụ trì lại nhìn Sầm Nghiên một hồi, chợt hỏi: "Không biết thứ vật Vương gia thờ trước hương án đã lấy đi chưa, khúc mắc trong lòng đã giải được chưa?"
"... Chưa từng."
Trụ trì mỉm cười, râu dài bạc trắng, trông vô cùng hiền hòa: "Dị tinh nhập thế, lão nạp thấy vị đó có duyên với Vương gia, có lẽ chính là phúc tinh của ngài."
Lại nhìn Sầm Nghiên bấm ngón tay tính toán, lão chậm rãi nói: "Trước đây từng đoán duyên con cái của Vương gia đơn bạc, nếu có, cũng chỉ có một mụn con trai. Nếu được gặp gỡ, mong Vương gia hãy suy xét kỹ càng."
"A Di Đà Phật."
Ở nhà nghỉ ngơi một ngày, ngày kế Trang Đông Khanh vẫn dẫn theo Lục Phúc ra ngoài. Thời tiết dần ấm lên, đi lại không còn lạnh cóng chân tay nữa.
Lại qua hai ngày, số lượng quan viên Lễ bộ bị giữ lại tăng lên, những lời đồn đại bắt đầu râm ran khắp các quán trà phố xá.
Trang Đông Khanh ngoài mặt ra vẻ không nghe không thấy, vẫn đi chơi như cũ, nhưng thực tế chuyện này vẫn ảnh hưởng đến cậu. Buổi tối trằn trọc lật qua lật lại, có chút mất ngủ. Chuyện đại sự như tịch thu tài sản, diệt môn, dù có biết trước đi chăng nữa, thì khi đến gần cũng không tài nào hoàn toàn thờ ơ cho được.
Dù sao, chính cậu cũng đang ở trong cục diện chết chóc này.
Ngày hôm sau, tại buổi lâm triều, Hoàng đế nổi trận lôi đình, khiển trách Thái phó Thái tử ngay tại điện, hạ lệnh cấm túc Thái tử ở Đông Cung. Vụ án gian lận thi cử chấn động triều dã chính thức lộ ra mặt nước.
Sau mấy ngày lời ra tiếng vào, mọi chuyện đã được xác thực. Vừa qua giờ Ngọ, người của Hình bộ, Đô Sát viện và Đại Lý Tự đồng loạt xuất quân. Quan sai tìm đến từng tòa trạch viện, khách điếm, mang đi không ít thí sinh tham gia kỳ thi mùa xuân lần này.
Đương nhiên, họ cũng tìm đến Trang gia.
Tiếng huyên náo ngoài cổng vang lên, xen lẫn tiếng binh khí va chạm. Ở trong sân, Trang Đông Khanh nghe rõ mồn một, tay nắm chặt, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.
Ba vị thiếu gia đều bị gọi ra ngoài. Quan sai nhìn danh sách trong tay, ánh mắt quét qua lại giữa Đại thiếu gia và Trang Đông Khanh. Khoảnh khắc đó, tim Trang Đông Khanh đập loạn như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.
Họ không bắt Trang Đông Khanh, nhưng lại mang Đại thiếu gia đi.
Nhanh chóng, gọn lẹ, thô bạo. Toàn bộ quá trình không quá mười phút.
Nhưng khi người bị giải đi, quan sai cũng rời khỏi, Trang Đông Khanh vừa cử động mới phát hiện chân mình đã mềm nhũn. Sinh ra ở xã hội hiện đại, lại ở quốc gia an toàn nhất, quả thực cậu chưa từng thấy qua trận thế gươm súng sáng lòa như vậy.
Phu nhân và Tam thiếu gia thì không thể tin nổi, mặt cắt không còn giọt máu đuổi theo ra ngoài. Đám hạ nhân đều đang nhìn, Trang Đông Khanh dù có chậm một nhịp cũng bị tình thế cuốn theo, bước chân đi ra.
Phu nhân giận dữ tranh luận với quan sai. Người ta thường nói "quan lớn một cấp đè chết người", phu nhân thân phận cao quý, trong tộc cũng không thiếu quan to hiển quý, dưới sự lý luận sắc bén của bà, đám quan sai dần bị nói đến mức đầu đổ mồ hôi lạnh.
Phu nhân lấy thân mình bảo vệ, kiên quyết không cho người mang Đại thiếu gia đi. Quan sai không còn cách nào, lại không muốn dùng vũ lực với quý nhân, đôi bên đang lúc giằng co không phân thắng bại thì viện binh ngoài cửa đã đến.
Trang Đông Khanh bất ngờ nhìn thấy Sầm Nghiên.
Khác hẳn với vẻ phú quý nhàn tản tại Xuân Nhật Yến, lần này đối phương sầm mặt, bên hông đeo kiếm, mặc công phục, khí thế lẫm liệt khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Chí ít là Trang Đông Khanh đã vội cúi đầu, khẽ nuốt nước bọt. Căng thẳng.
Sầm Nghiên cũng không dùng vũ lực với phu nhân, hắn dùng lý lẽ. Nhưng nghe qua, thực ra lại có chút hùng hổ dọa người.
Hắn cầm lấy bản sao bài thi của Đại thiếu gia, mời phu nhân dời bước. Chẳng màng xung quanh đông hay ít người, hắn chất vấn ngay tại chỗ, câu sau đuổi sát câu trước. Hắn không nhìn bài thi nhiều, dường như mọi chi tiết đều đã nằm lòng. Qua vài từ ngữ liên kết kỳ quái, Đại thiếu gia đã hoảng loạn trước, ánh mắt đảo điên, lộ rõ vẻ khiếp sợ.
Trang Đông Khanh: "..."
Vốn tưởng Trang gia bị liên lụy, giờ nhìn lại, hóa ra không hoàn toàn là như vậy.
Khoa cử thời xưa, giám khảo lộ đề có một phương thức gọi là "thông quan tiết". Giám khảo sẽ đưa cho thí sinh một hoặc vài ám hiệu đã thỏa thuận trước, thường là những từ ngữ hoặc câu thơ ít dùng, để thí sinh đưa vào bài văn, giúp giám khảo dễ dàng nhận biết khi chấm bài. Những câu thơ, từ ngữ mà Sầm Nghiên thẩm vấn chính là cái gọi là ám hiệu đó.
"Nếu đã quên mất ý tưởng làm bài ngày hôm đó, vậy mời Đại thiếu gia đi cùng chúng ta một chuyến, để bình tâm lại mà nhớ cho kỹ."
Đại thiếu gia không đáp lại được, phu nhân đã hoàn toàn rối loạn, nghe Sầm Nghiên ra lệnh, bà được ma ma thân tín đỡ lấy, vẫn còn muốn nói gì đó.
Nhưng ánh mắt của Sầm Nghiên đã khiến bà đứng chôn chân tại chỗ: "Nếu phu nhân còn muốn ngăn trở, vậy bản Vương chỉ đành mang cả phu nhân đi cùng luôn vậy."
Phu nhân khựng lại.
Sầm Nghiên phất tay: "Mang đi!"
Đại thiếu gia tức khắc bị cưỡng ép giải ra khỏi cửa.
Đợi quan sai đi hết, Sầm Nghiên mới cất bước. Trước khi rời đi, hắn bỗng liếc mắt về phía Trang Đông Khanh. Cái nhìn cực nhanh, nhưng Trang Đông Khanh biết rõ đối phương đang nhìn mình. Tay chân cậu như thể bị đóng đinh tại chỗ, còn chưa kịp phản ứng thì Sầm Nghiên đã xoay người rời đi.
Trang phủ một lần nữa bị lệnh cấm túc, không cho phép tùy ý ra vào. Phu nhân được Tứ tiểu thư và Tam thiếu gia dìu đi. Mọi người cũng lục tục giải tán, Trang Đông Khanh cùng Lục Phúc trở về sân nhỏ của mình.
Ngồi thẫn thờ một lát, tâm thần cậu bất định không sao bình tâm lại được, Trang Đông Khanh chẳng còn cách nào khác, đành cầm bút viết chữ. Khi có việc để làm, nhịp thở của cậu mới dần ổn định trở lại.
Đêm đó, cậu lại gặp ác mộng. Nhưng lần này, đôi mắt của người ngồi phía trên xem kịch không còn ý cười nữa, mà hoàn toàn là sự lạnh lẽo đến thấu xương.
Ngày kế khi Trang Đông Khanh tỉnh dậy, cậu hay tin phu nhân đã ra ngoài từ sáng sớm. Vắt ráo chiếc khăn tay để lau mồ hôi lạnh, cậu nghĩ, có lẽ mình thực sự có chút sợ Sầm Nghiên. Vô thức đặt tay lên bụng dưới, Trang Đông Khanh mờ mịt tự hỏi: Chẳng lẽ, cậu thực sự chỉ còn cách đi tìm nam chính thôi sao?
Mấy ngày sau, tình thế Thượng Kinh mỗi ngày một thêm nghiêm trọng. Giữa bầu không khí thần hồn nát thần tính ấy, vụ án gian lận thi cử cũng được tra xét ngày càng gắt gao. Cộng thêm việc quan viên thuộc phái Thái tử liên tiếp bị giáng chức, mắt thấy vụ án này không thể kết thúc êm đẹp, không ít gia đình quyền quý chọn cách đóng cửa từ chối tiếp khách, chỉ cầu giữ mình vẹn toàn.
Phu nhân ngày nào cũng ra ngoài.
Tuy Trang Đông Khanh vẫn chưa hạ quyết tâm, nhưng Tam Đức - thái giám thân cận của Lý Ương - đã bí mật đến Trang phủ một chuyến. Hắn tìm gặp Lục Phúc và nhắn gửi mấy câu đơn giản. Hắn hỏi thăm Trang Đông Khanh có ổn không, có cần giúp đỡ gì không, và cuối cùng, cũng là quan trọng nhất, hắn để lại một địa chỉ liên lạc. Hắn dặn nếu Trang Đông Khanh cần gì cứ sai người đến báo.
Vào thời điểm mấu chốt này mà vẫn còn giữ được nghĩa cử ấy, nói không cảm động là giả. Cần biết "dệt hoa trên gấm thì dễ, đưa than ngày tuyết mới khó", từ xưa đã là vậy. Nhưng cảm động thì cảm động, Trang Đông Khanh vẫn không thể hạ quyết tâm.
Ma xui quỷ khiến thế nào lại xuyên không đến đây vốn không phải ý nguyện của cậu. Trong xương tủy của cậu không hề có nô tính. Nếu phải đem từng tảng máu thịt của mình, tính cả cốt nhục trong bụng ra làm công cụ để báo đáp ân tình này của Lý Ương, cậu e là mình làm không nổi.
Vừa nghĩ đến việc theo phe Lý Ương và những khổ cực phải chịu sau này, Trang Đông Khanh thậm chí còn cảm thấy, sự kết thúc như thế này (bị chém đầu) cũng có thể xem là một loại giải thoát êm đẹp. Giết người chẳng qua cũng chỉ là đầu rơi chạm đất, là chuyện của một nhát đao. Vì để sống lay lắt mà khiến bản thân đầy rẫy thương tích, hôm nay đỡ đạn cho người, ngày mai trúng tiễn thay chủ, kiểu "dao cùn cứa thịt" này cậu thà chết sớm còn hơn. Lại còn phải bày mưu tính kế, tâm lực giao tận, cách sống như vậy thì có ý nghĩa gì đâu?
Trang Đông Khanh nghĩ mãi không thông, lòng đầy lưỡng lự. Lục Phúc cũng hỏi cậu rốt cuộc định tính thế nào. Trang Đông Khanh chỉ thở dài: "Đợi thêm chút nữa xem sao."
Đợi cái gì cậu không nói, nhưng giọng điệu rất kiên định, Lục Phúc cũng chỉ biết nghe theo.
Vì lòng không tĩnh, Trang Đông Khanh luyện chữ càng thường xuyên hơn. Một ngày trừ lúc ăn cơm nghỉ ngơi, thời gian còn lại cậu đều vùi đầu vào thư pháp. Dưới xấp giấy tuyên cũ, cậu còn lật thấy những chữ lớn do nguyên thân luyện trước kia. Y viết thực sự là đẹp hơn cậu không biết bao nhiêu lần.
Trang Đông Khanh thấy đẹp nên đặt lên án thư để viết theo. Đa phần các chữ đều khá khó, cũng có những chữ đơn giản như chữ "Hòa", chữ "Chi", chữ "Vu"... Chữ càng đơn giản thì cách viết càng đa dạng. Trang Đông Khanh từng đếm qua, chỉ một chữ "Hòa" mà từ đầu đến cuối nguyên thân đã đổi đến bảy cách viết khác nhau. Không thể không cảm thán, nguyên thân quả thực là người có tài.
So sánh lại, cậu thấy mình thật giống phế vật: muốn sống nhưng lại sợ khổ sợ khó, muốn chết lại sợ đau.
Phu nhân ra ngoài mấy ngày, Trang lão gia vẫn bặt vô âm tín, đã vậy người nhà họ Tất cũng bắt đầu có quan viên vào ngục. Mẫu tộc của Hoàng hậu và phu nhân vốn là cành chung một gốc, cùng ngày tin tức truyền về, phu nhân liền đổ bệnh. Cả Trang gia lòng người hoảng loạn.
Một buổi chiều, khi Trang Đông Khanh đang luyện chữ "Hòa" kia, ma ma thân tín trong viện của phu nhân tìm tới, nói rằng phu nhân muốn gặp Trang Đông Khanh.
Cậu không nhanh không chậm viết nốt hai nét cuối cùng rồi mới đặt bút xuống. Đứng thẳng người, cậu bình tĩnh nói: "Vậy thì đi thôi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)