“Chủ tử, ngài thấy trong người không khỏe sao? Ta...”
“Không phải.”
Níu lấy Lục Phúc đang định đi tìm người, Trang Đông Khanh hít sâu một hơi.
“Đừng tìm đại phu trong phủ, ngươi... ngươi giúp ta lén lút nghe ngóng một chút, tìm một danh y ở Kinh thành ấy.”
Trang Đông Khanh gắt gao nhìn Lục Phúc, nghiêm túc dặn dò: “Nhưng việc này ngàn vạn lần không thể tiết lộ cho người khác.”
“Vâng, vâng, thưa thiếu gia.”
Bị ánh mắt kia trấn áp, Lục Phúc lắp bắp đáp: “Ta biết rồi ạ.”
Nói xong, Trang Đông Khanh cũng nhận ra bản thân phản ứng quá độ, cậu thở hắt ra một hơi, thân thể vừa mềm nhũn, may mà Lục Phúc tay mắt lanh lẹ đỡ lấy cậu một cái, mới miễn cưỡng đứng vững.
“Thiếu gia, ngài, ngài bị làm sao thế này?” Lục Phúc ngập ngừng. Thấy thần sắc Trang Đông Khanh có không tốt, âm thanh hắn cực nhỏ.
Trang Đông Khanh thở ra một hơi, chỉ vô thức lắc lắc đầu. Đầu óc cậu thực sự rất rối loạn, ý nghĩ vừa nhiều vừa tạp, không tìm được chủ kiến. Miễn cưỡng định thần lại, Trang Đông Khanh mệt mỏi nói: “Ăn cơm trước đã.”
“... Còn ăn nổi không ngài?”
“Cứ ngồi xuống đi.”
Ngồi xuống rồi, Trang Đông Khanh bảo Lục Phúc ăn trước, cậu uống hai ngụm nước để đè nén cảm giác khó chịu xuống, thử ngửi qua từng món một, những món khác đều ổn, duy chỉ có canh gà thịt gà là không thể chạm vào được.
Nôn thốc nôn tháo hai lần đã làm tổn thương dạ dày, cậu chỉ dùng nửa bát cơm liền không thể ăn thêm.
Buổi tối còn phải học, nhưng trong lòng đang vướng bận tâm sự, cậu học không vào. Thần trí đã mấy lần treo ngược cành cây, cảm thấy thực sự không cách nào tiếp tục nhồi nhét được nữa, Trang Đông Khanh đành buông bút.
Tính toán một hồi, chữ nghĩa đã học được bảy tám phần, các bài sách luận, chính sách và thi từ quan trọng mà nguyên chủ từng làm qua đều đã học thuộc lòng, ứng phó kỳ thi xuân đại khái là đủ rồi. Dù sao, kết quả cũng chẳng quan trọng. Hai thí sinh của Trang gia, có lẽ đều không đợi được đến ngày công bố kết quả.
Rót chén nước ra sân ngồi một lát, thời tiết không còn rét mướt như lúc cậu mới đến, nhưng đầu óc vẫn cứ lộn xộn, hoàn toàn không an tĩnh lại được, hoàn toàn... không biết phải làm sao.
Đêm ấy Trang Đông Khanh ngủ không yên giấc, cứ trăn trở lật qua lật lại. Khó khăn lắm mới chợp mắt được thì lại mơ thấy Trang gia bốc hỏa ngùn ngụt, quan binh cầm trường đao nối đuôi nhau xông vào. Phu nhân, đại thiếu gia, tam thiếu gia, tứ tiểu thư và cả cậu nữa, không sót một ai đều bị đao kề lên cổ, bị khống chế quỳ rạp không thể cử động, lần lượt bị đeo cùm gỗ vào người...
Cậu vừa vùng vẫy một chút, cảnh tượng lại thay đổi.
Kinh đường mộc đập vang, người ngồi trên cao rít giọng như hát hí khúc: “Điêu dân lớn mật, dám vu oan Định Tây Vương, người đâu, đánh cho ta!”
Nhìn xuống dưới, bụng cậu đã phình to như thổi khí. Cậu ngẩng đầu muốn nhìn cho rõ, lại chạm phải một đôi mắt màu nhạt mang theo ý cười, dường như mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của hắn...
Trang Đông Khanh bừng tỉnh, mồ hôi đầm đìa cả đầu.
Lục Phúc ở bên cạnh gọi cậu, thấy cậu tỉnh liền vội vàng vắt khăn đưa cho cậu. Trang Đông Khanh lau mặt, lại uống chén nước, rốt cuộc cũng thoát khỏi cơn ác mộng, dần lấy lại tinh thần.
Lục Phúc sợ cậu lại gặp ác mộng, từ gian ngoài ôm chăn mền vào, muốn ngủ dưới bàn đạp để canh giữ cho cậu. Thực ra nghe nói trước kia vẫn luôn ngủ như vậy, nhưng Trang Đông Khanh không quen, sau khi xuyên tới liền bảo Lục Phúc ra gian ngoài. Lúc này Lục Phúc khăng khăng đòi ở lại, Trang Đông Khanh cũng không còn sức lực để đuổi người đi nữa.
Nằm xuống lần nữa, cậu lại chẳng tài nào ngủ được. Trằn trọc mấy lần, Trang Đông Khanh mới gọi khẽ: “Lục Phúc...”
“Ta đây, thiếu gia.” Lục Phúc cũng chưa ngủ.
Im lặng một lát, Trang Đông Khanh hạ quyết tâm, hỏi: “Ngươi có từng nghe nói về di nương của ta không?”
Lục Phúc suy nghĩ một chút: “Nghe người cũ trong phủ nhắc qua mấy lần, ừm, đều nói di nương cực kỳ xinh đẹp, chỉ tiếc là mệnh bạc.”
Trang Đông Khanh muốn hỏi không phải chuyện này: “Vậy bọn họ có nhắc đến lai lịch của di nương ta không?”
“Lai lịch ạ?”
“Ừm, là cha mua về, hay là tuyển từ trong đám nha hoàn ra, quê nhà ở đâu?”
“Công tử, ngài nhớ di nương rồi sao?” Lục Phúc gãi đầu, nghiêm túc nhớ lại: “Hình như là mua từ bên ngoài về, còn trước đó có từng làm nha hoàn hay không thì ta không rõ lắm. Những chuyện khác... à đúng rồi, ta nghe mấy bà tử ở chủ viện tán gẫu có nói, di nương vì chiến loạn mà lưu lạc đến Kinh thành...”
“Bà ấy còn không phải là người Hán đâu, là người của... Nhâm tộc, đúng rồi!” Lục Phúc lấy làm lạ nói: “Nghe nói bên Nhâm tộc kia, đàn ông cũng có thể sinh con, chẳng biết thật giả thế nào.”
“...”
Giọng Trang Đông Khanh khô khốc: “Mấy bà tử ở chủ viện nói thế sao?”
“Đúng vậy ạ, nói là hồi Thượng Kinh chưa loạn, nhiều quý tộc yêu thích nam phong, vì để đảm bảo huyết thống không bị đứt đoạn đều sẽ cầu cưới một vị nam tử Nhâm tộc. Có điều sau chiến loạn thì không còn thấy nhiều người của tộc đó nữa.”
“Ta cũng chỉ biết có thế, thiếu gia ngài còn muốn hỏi gì nữa không?”
Không còn gì nữa. Những gì cậu muốn hỏi, Lục Phúc đã nói hết rồi.
Trang Đông Khanh nhắm mắt lại, đổi chủ đề: “Nếu có một ngày rời khỏi Trang gia, ngươi muốn làm gì?”
“Thiếu gia, câu hỏi này của ngài thật là kỳ quái...”
Trang Đông Khanh: “Ngươi cứ trả lời đi.”
Giọng điệu mang theo vài phần nghiêm túc, Lục Phúc lúng túng đáp: “Vâng. Nếu rời khỏi Trang gia, đại khái là ta sẽ về thôn thôi, nhưng cha mẹ ta có lẽ sẽ chẳng chào đón ta đâu.”
“Không có việc gì khác muốn làm sao?”
“Muốn làm chưởng quỹ có được không ạ?” Nhắc đến chuyện này, giọng Lục Phúc nhẹ nhàng hẳn lên: “Nếu có thể giống như chưởng quỹ dưới trướng phu nhân, trông coi một gian cửa hàng, hoặc giúp quý nhân quản lý tiệm buôn, đó cũng là một nghề rất tốt rồi.”
Trang Đông Khanh suy tính một chút: “Cái này phải bắt đầu từ chân học việc trước.”
“Đúng vậy, lại còn cần tiền vốn nữa, nên ta cũng chỉ dám nghĩ vậy thôi.”
Trang Đông Khanh lại cảm thấy ý tưởng này rất hay. Cậu cũng không nói chi tiết với Lục Phúc, chỉ bảo: “Ta biết rồi. Ngủ đi.”
Sau ngày hôm ấy, hễ ngửi thấy mùi tanh mặn cậu vẫn sẽ thấy buồn nôn, nhưng thời gian không kéo dài, khoảng hai ba ngày sau lại ổn. Nhưng Trang Đông Khanh không dám dùng tinh thần thắng lợi để tự lừa mình dối người rằng đó chỉ là vấn đề đường ruột nữa.
Lục Phúc vốn được nguyên thân dạy dỗ, làm việc cực kỳ lưu loát, chỉ hai ba ngày đã hỏi thăm được mấy vị danh y rồi liệt kê cho Trang Đông Khanh.
Trang lão gia mỗi ngày đều phải đi làm quan, kỳ thi xuân lại gần kề nên tinh lực của phu nhân đều đổ dồn vào việc luyện thi của đại thiếu gia, Trang Đông Khanh ra ngoài ngược lại vẫn rất dễ dàng.
Ban đầu cậu không dám để người ta bắt mạch ngay, chỉ giả làm học tử đọc sách tạp nham, hứng thú với phương diện này nên đem mấy vấn đề trộn lẫn vào nhau để hỏi thăm. Lúc đi sẽ mua một ít dược liệu ngâm nước khai vị, chỉ xưng là dạo này ăn không ngon nên mua về uống.
Cứ như vậy, cậu đi xem qua mấy vị đại phu bình thường, nam tử Nhâm tộc trong miệng bọn họ kể lại gần như giống hệt lời của Lục Phúc: nghe nói có thể mang thai, nhưng chưa từng gặp qua, cũng không biết phải xử lý thế nào.
Nhưng giới đại phu dù sao cũng có quen biết nhau, trong đó có một vị được nhắc tên tới hai lần, lại trùng hợp nằm trong danh sách danh y của Lục Phúc.
Hôm ấy, Trang Đông Khanh đội mũ màn che mặt, một mình ra ngoài tìm vị danh y kia. Lúc đưa tay ra, cả người cậu căng cứng.
Đại phu bắt mạch tay trái xong lại đổi sang tay phải, chốc lát sau lại đổi về tay trái. Trang Đông Khanh thấy tê dại cả người.
Đại phu: “Chỉ mới hơn một tháng à?”
“Hả?”
Đại phu: “Có phải từ lúc cùng phòng đến nay chỉ mới hơn một tháng không?”
Lỗ tai Trang Đông Khanh đỏ bừng, nhỏ giọng đáp một tiếng.
Đại phu lại đổi sang tay phải, lần này buông ra rất nhanh, lão lắc đầu khiến lòng Trang Đông Khanh hoảng hốt.
Lão đại phu ngược lại không vòng vo, nói thẳng: “Mạch tượng của nam tử Nhâm tộc mang thai vốn đã không dễ phán đoán, thời gian của ngươi lại quá ngắn nên ta không thể bắt ra được ngay. Có chút giống, nhưng chưa thể hoàn toàn xác định.”
“Vậy... vậy hiện tại không còn cách nào khác để xác định sao?”
“Ngược lại cũng chưa hẳn.” Đại phu danh tiếng vốn tốt, lòng lại thiện, lão vuốt râu nói với Trang Đông Khanh: “Nam tử tộc này nếu có thể sinh nở thì đều có một điểm chung, đó là sau khi thụ thai, dưới rốn sẽ xuất hiện một đường chỉ đỏ. Nghe nói đó là chỗ đưa dao khi lâm bồn sau này, thuận tiện cho đại phu lấy thai nhi ra.”
Phải rồi, nếu thực sự có thai, cậu không cách nào sinh nở tự nhiên được.
“Đã còn nghi hoặc, ngươi cứ về nhà chờ đợi là được. Nếu đường chỉ đó xuất hiện thì mười phần đã chắc đến tám chín.”
Trang Đông Khanh đáp: “Vâng, vâng. Đa tạ đại phu.”
Lão đại phu lại nhìn cậu một cái, hỏi một câu khiến cậu không kịp chuẩn bị: “Nếu thực sự có rồi, công tử định giữ lại đứa trẻ sao?”
“Hả?!”
...
Đến khi Trang Đông Khanh bước ra khỏi y quán, lưng cậu đã đẫm mồ hôi lạnh, trong ngực còn giấu một gói thuốc, nghe nói là thuốc phá thai. Đại phu thực ra không khuyên dùng, nhưng cậu như bị ma xui quỷ khiến, cuối cùng vẫn lấy thuốc.
Không rõ là tâm trạng gì, cậu chỉ cảm thấy cổ họng khô khốc đến lợi hại. Chọn một góc hẻm vắng vẻ, cậu tháo mũ màn ra, xử lý lại trang phục rồi chỉ muốn mau chóng trở về phủ.
Đáng tiếc trời không chiều lòng người, suốt dọc đường không gặp ai quen, ấy thế mà lúc vừa sắp bước chân vào cửa, Trang Đông Khanh lại bị người ta gọi giật lại.
Cậu đang lúc tâm loạn như ma, chỉ còn vài bước nữa là vào đến cửa hông nên định giả vờ như không nghe thấy, cứ về phủ rồi tính sau. Nào ngờ vừa mới cất bước, tiếng gọi phía sau càng lớn hơn, chỉ hai bước sau, ống tay áo của Trang Đông Khanh đã bị níu chặt.
Lần này thì triệt để không thể giả vờ nghễnh ngãng được nữa rồi.
Cậu cam chịu quay đầu lại, nhìn rõ người nọ, Trang Đông Khanh không khỏi ngạc nhiên.
“Đông Khanh huynh, rốt cuộc cũng gặp được huynh rồi.”
Nam chính của truyện này, cũng chính là Lục hoàng tử Lý Ương, đang hơi thở dốc nói. Nhìn qua là biết, chắc chắn thấy gọi mà cậu không thưa nên hắn đã chạy mấy bước để đuổi theo.
Trang Đông Khanh chột dạ sờ sờ mũi, Lý Ương lại chẳng hề trách cứ việc cậu nghe kém, chỉ quan thiết hỏi: “Sau xuân nhật yến hai ngày huynh đều không đến, nghe nói là bị bệnh, hiện tại... thân thể đã bình phục hẳn chưa?”
Thần sắc hắn thành khẩn, không giống như giả bộ. Dù trong lòng vẫn còn thấy lợm giọng, nhưng trước sự quan tâm thế này, Trang Đông Khanh cũng khó mà đanh mặt cho được.
“Lục...” Vừa thốt ra một chữ, sợ tai vách mạch rừng, Trang Đông Khanh liền đổi giọng: “Lục công tử, đã lâu không gặp.”
“Vừa nãy ta mải suy nghĩ nên không nghe thấy, xin lỗi ngài.”
“Thân thể ta... cũng ổn rồi.”
Hắn khựng lại một chút, bỗng nhiên thật sâu vái chào một lễ: “Đông Khanh huynh, chuyện trước kia là ta không đúng, ta ở đây xin lỗi huynh, mong huynh lượng thứ cho.”
“Nếu Đông Khanh huynh còn chịu nghe ta giải thích đôi câu thì tốt quá.”
“Còn nếu huynh không nguyện ý, thì ta cũng đã xin lỗi rồi, lòng cũng thấy thanh thản hơn.”
Trang Đông Khanh: “...”
Lý Ương nói xong liền giữ nguyên tư thế vái chào, đứng im bất động trước mặt cậu. Thái độ vô cùng khẩn thiết.
Đúng thật là...
Tâm niệm chuyển biến, sau vài lần đấu tranh tư tưởng, Trang Đông Khanh chậm rãi đưa tay ra, cuối cùng cũng đỡ Lý Ương dậy.
Cậu gượng ép nặn ra một nụ cười: “Lục công tử đừng làm vậy. Ngày đó tính khí ta cũng có chút nóng nảy, ngài đừng để tâm. Chuyện lượng thứ hay không thực sự là nói quá lời rồi.”
Nghe ra quan hệ giữa hai người vẫn còn đường cứu vãn, Lý Ương lộ ra nụ cười rạng rỡ. Trang Đông Khanh cũng cười theo, nhưng trong lòng thực sự là ngũ vị tạp trần, rối ren cực điểm.
Lời đã nói đến mức này, Lý Ương nhất thời chắc chắn sẽ chưa đi ngay, mà cửa hông lại không phải chỗ để nói chuyện, Trang Đông Khanh đành dẫn hắn đổi sang nơi khác.
Đến khi trở về Trang phủ thì trời đã bắt đầu sẩm tối.
“Đông Khanh huynh dạo này vẫn đang uống thuốc sao? Có cần ta giúp gì không?”
“Ngày đó thực sự đa tạ huynh, nếu không có huynh... Sau này nếu huynh có gặp khó khăn gì, cứ việc mở lời với ta, việc gì làm được ta tuyệt đối không từ chối.”
Nhớ lại lời hứa của Lý Ương, Trang Đông Khanh chỉ thấy bất lực. Dù khoảnh khắc đỡ nam chính dậy cậu đã đại khái dự đoán được kết quả này, nhưng... thực sự nhận được lời cam đoan ấy, cậu cũng chẳng vui vẻ gì cho cam.
Trang gia cố nhiên là đường chết. Nhưng đi theo nam chính, đây chẳng phải là một hố lửa khác sao?
Thật đau đầu. Giữa cái chết và việc phải chịu tội sống, Trang Đông Khanh hoàn toàn không chọn nổi.
Về đến sân, cậu đem gói thuốc khiến mình phiền lòng kia giấu kỹ, lại ngẩn ngơ một lát rồi vứt hết mọi chuyện ra sau đầu, đi ăn cơm cùng Lục Phúc.
Ăn cơm, ăn cơm cái đã, ngàn việc vạn việc, ăn cơm mới là đại sự.
Chịu liên tiếp hai cú sốc này, Trang Đông Khanh cũng đánh bạo đi tìm Trang lão gia và phu nhân.
Cậu định khuyên Trang lão gia từ bỏ công việc liên quan đến kỳ thi xuân, nhưng vừa mới mở lời bóng gió đã bị mắng cho vuốt mặt không kịp.
Phu nhân ngược lại nghe hết lời cậu nói, nhưng thần sắc bình tĩnh, chẳng chút để tâm. Bà chỉ dặn dò vài câu khách sáo như hãy lo ôn thi cho tốt, đừng để tâm tư vào việc nịnh bợ quyền quý, rồi sai bà tử thân tín tiễn cậu ra ngoài.
Dù sớm biết sẽ có kết quả này, nhưng chí ít, Trang Đông Khanh cũng đã nỗ lực rồi.
Vài ngày sau, Cống viện mở, kỳ thi xuân đã tới.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



