Trang Đông Khanh muốn ngủ. Nhưng không ngủ được, căn bản là không tài nào chợp mắt nổi.
Lúc vừa bừng tỉnh ít nhiều còn chút mơ hồ, đến khi nằm xuống lần nữa, những tình tiết trong giấc mộng kia lại càng hiện lên rõ ràng, càng lúc càng chi tiết. Không không không, đó chẳng phải là mơ. Tất cả đều là... sự thật... Ôi!
Đùa gì chứ, không chỉ là mơ thấy, mà rõ ràng là đã từng nếm trải trong mộng! Trong cơn mộng xuân! Lại còn là cái mộng xuân mà cậu cứ ngỡ là do mình tự tưởng tượng ra!
Thiên gia à! Trang Đông Khanh kéo chăn trùm kín đỉnh đầu, toàn bộ khuôn mặt đỏ bừng như sắp nhỏ ra máu. Một mặt cậu hồi tưởng lại tình hình ngày hôm nay, điên cuồng muốn tìm một cái hang đất để chui xuống.
Mặt khác, sau khi khôi phục ký ức, những chi tiết về đêm hôm đó cứ không ngừng lấp đầy tâm trí: hơi thở nóng rực, những lời thì thầm trầm thấp bên tai, và cả xúc cảm lạnh lẽo của chuỗi vòng Nam Hồng áp sát trên da thịt... Tất cả đều sống động như thật, khiến ngón chân cậu vì xấu hổ mà móc ra được một tòa lâu đài mơ ước luôn.
Làm sao lại thành ra thế này? Chẳng phải đã bảo là bằng hữu do Tam ca giới thiệu sao? Chẳng phải bảo là nếu hợp mắt thì có thể kết bạn tâm sự sao? Tại sao chỉ chớp mắt một cái, người kia đã biến thành Định Tây Vương luôn rồi?!
Trang Đông Khanh đắng chát trong lòng, trách không được ngày thứ hai tỉnh lại toàn thân đều đau nhức. Cậu còn tưởng là do nguyên thân uống quá nhiều rượu, ôi, cậu thật sự là quá ngây thơ, quá ngu xuẩn rồi!
Đây nào phải là giấc mộng đẹp gặp được tướng mạo phù hợp sở thích của cậu, rõ ràng là một câu chuyện kinh dị thì có. Định Tây Vương nhất định đã nhận ra cậu rồi.
Lại nghĩ đến đoạn phát ngôn đặc sắc của mình trong cơn mộng mị hôm đó, Trang Đông Khanh dùng chăn bịt chặt mặt lại. Mất mặt quá, thật sự quá mất mặt! Cứu mạng tôi với!
Đến khi Trang Đông Khanh chui ra khỏi chăn, mặt cậu đã đỏ rực như vừa nung qua lửa, bị thiếu oxy. Ngủ ư? Bây giờ một chút cậu cũng không ngủ nghê gì được nữa.
Cậu dứt khoát quấn chăn ngồi dậy, trông hệt như một hòn núi nhỏ lù lù trên giường. Đầu óc cậu mông lung, CPU đều cháy khô rồi! Ông trời ơi, tại sao cậu lại nhớ ra cơ chứ, cứ mãi coi đó là một giấc mơ chẳng phải tốt hơn sao? Cái bộ não này của cậu, sao tự dưng lại nhớ ra rồi... Restart thất bại, cậu lại một lần nữa sụp đổ mà rúc vào trong chăn.
Sau khi "điên" mất hai lượt, cuối cùng cậu cũng bình tĩnh lại được đôi chút. Cậu tỉ mỉ hồi tưởng lại buổi gặp mặt hôm nay. Ban ngày không nhận ra, nhưng đêm xuống nghĩ lại, Trang Đông Khanh bỗng ý thức được rằng suốt cả buổi, tầm mắt của Sầm Nghiên gần như luôn tập trung trên người cậu, hắn lại rất ít nói... Đối phương rõ ràng là đang quan sát cậu. Toàn bộ quá trình luôn!
Sống lưng cậu bất giác lạnh toát, nỗi sợ muộn màng ập đến. Cậu... chắc là không nói sai điều gì chứ? Chắc là không đâu. Toàn là mấy lời vô nghĩa, không liên quan đến triều chính, muốn sai cũng không nên.
Thế nhưng, Sầm Nghiên tìm cậu làm gì? Muốn cậu chịu trách nhiệm sao? Hừm, hôm nay xem ra dường như không có ý đó. Vậy còn cậu... đương nhiên cậu càng không dám có ý đồ gì.
Vị cao nhân này là vị Vương gia khác họ duy nhất của bản triều, là sát thần số một toàn văn, cậu có chán sống mới đi trêu chọc đối phương. Phải biết rằng, trận gió tanh mưa máu ở kinh thành đoạn thời gian trước, ba vị đại thần bị chết kia, không ngoại lệ, đều do một tay Sầm Nghiên tự tay chém giết cả!
Vậy... vậy... Cứ coi như chưa từng có chuyện này đi, xem như... chơi quỵt đi? Ực. Trang Đông Khanh nuốt nước miếng một cái. Đúng rồi! Nếu cả đôi bên đều không có ý định truy cứu, vậy chẳng phải có thể xem như chưa từng xảy ra chuyện gì sao? Nhất định, khẳng định là phải như vậy rồi!
Cứ quyết định thế đi! Tai họa do "Khanh Khanh" gây ra, liên quan gì đến Trang Đông Khanh của Trang gia cậu chứ! Nghĩ thông suốt rồi, Trang Đông Khanh mới thấy lòng mình nhẹ nhõm hẳn. Cơn buồn ngủ theo đó cũng kéo đến. Cậu dụi mắt nằm xuống, trong lúc mơ màng vẫn cảm thấy hình như mình còn quên mất điều gì đó, nhưng vì quá buồn ngủ, cậu tặc lưỡi bảo thôi để mai tính. Lẩm bẩm trong lòng vài câu, Trang Đông Khanh nhắm mắt lại, ngủ thiếp đi.
May mắn, giấc ngủ này của cậu trôi qua khá an ổn. Nhưng điều bất hạnh là, sáng ngày thứ hai thức dậy, vết tụ máu trong não lại tan thêm một chút. Trang Đông Khanh không chỉ nhớ lại chuyện giữa cậu và Sầm Nghiên tại Quảng Nguyệt Đài, mà trí não cậu còn vuốt thuận được toàn bộ tình tiết liên quan đến "Thanh sư gia".
Thanh sư gia chính thức xuất hiện là khi truyện đã quá nửa. Lúc đó Thái tử đã bị phế, cuộc tranh giành ngôi vị giữa các hoàng tử trưởng thành ngày càng gay gắt, mấy tiểu hoàng tử phía dưới cũng lần lượt khôn lớn, khiến vũng nước đục đoạt đích này càng quấy càng loạn.
Nam chính đi xuống phía Nam cứu tế thiên tai nhưng bị vây khốn, mất liên lạc với Thượng Kinh. Giữa lúc mọi người đang vô kế khả thi, Thanh sư gia đã tự nguyện xung phong, mang theo người và lương thực xuôi Nam. Người này vừa giải quyết được nỗi lo xém lông mày của nam chính, lại vừa hiến kế, nắm được thóp của đám tham quan, xử trí một lũ lại thuộc ranh mãnh, giúp nam chính hoàn thành một công vụ vô cùng đẹp mặt.
Về sau, tần suất Thanh sư gia xuất hiện trong hàng ngũ môn khách ngày càng cao. Nhưng về cơ bản, người này chỉ được viết lướt qua. Miêu tả về cá nhân Thanh sư gia rất ít, Trang Đông Khanh chỉ nhớ được đó là một người trông nhợt nhạt, u ám, sức khỏe kém, lại mang theo một đứa nhỏ. Đứa bé kia sức khỏe cũng không tốt, quanh năm suốt tháng phải uống thuốc, mà toàn là những loại thuốc đắt đỏ do Vương phủ cung cấp, nhân sâm lộc nhung không thành vấn đề, thời gian đầu còn bị các môn khách khác mỉa mai sau lưng.
Đứa bé là con của Định Tây Vương.
Năm xưa người này thay nam chính chặn cấm dược, sau một đêm xuân với Định Tây Vương mà có đứa bé.
Có lẽ là yêu nhau lắm cắn nhau đau, đấu qua đấu lại mà nảy sinh tình cảm, cộng thêm đứa nhỏ thông minh đáng yêu, nam chính cuối cùng cũng lôi kéo được Định Tây Vương về phe mình. Gia đình Thanh sư gia được lật lại bản án cũ, người này khôi phục thân phận con nhà quan, trở thành Nam Vương phi.
Nam nhân. Sinh con. Trong thế giới này thì... cũng không có gì kỳ quái. Truyện này vốn có tag kỳ ảo, thế giới vốn đầy rẫy những điều kỳ quái, cổ trùng nữ tử Nam Cương hay Thánh thú nghìn năm đều tồn tại.
Thế nhưng... Thanh sư gia, cấm dược, sinh con, Định Tây Vương. Bốn từ khóa này vừa chồng lên nhau, Trang Đông Khanh người tê rần rồi. Tỉ mỉ hồi tưởng lại đêm đó, cử chỉ của Sầm Nghiên đúng là bứt rứt không bình thường, mà cơ thể cậu cũng nóng hầm hập, chỉ khi dựa sát vào đối phương mới cảm thấy chút mát mẻ...
Năm xưa thay nam chính chặn cấm dược. Năm xưa... Bàn tay cậu run rẩy, từ từ áp lên bụng dưới. Ực. Trang Đông Khanh lại nuốt nước miếng. Hai mắt vô thần. Ánh nhìn đờ đẫn. Tê liệt rồi, hoàn toàn tê liệt luôn rồi.
Bàn tay còn lại cậu đưa lên thăm dò hơi thở của chính mình, ừm, vẫn còn thở. Rất phù hợp để hình dung bằng một câu của Lỗ Tấn tiên sinh: "Có những người đang sống, nhưng thực chất đã chết rồi."
Trang Đông Khanh thay đổi thái độ bình thường, nằm ườn ra giường suốt một ngày.
Cơm trưa, không có tâm trạng ăn.
Cơm tối, cũng chẳng buồn động đũa.
Nhưng dưới sự cổ vũ của Lục Phúc, cuối cùng Trang Đông Khanh cũng bò dậy.
Chẳng vì gì cả, chỉ là lối suy nghĩ đã mở ra rồi. Trong truyện, nguyên thân đã phải thay đổi thân phận, chứng tỏ trong vụ án gian lận khoa cử của Phế Thái tử, Trang gia chắc chắn bị liên lụy. Cho nên, ai biết được ngày mai việc bị xét nhà hay đứa nhỏ, cái nào sẽ đến trước?
Nghĩ như vậy, Trang Đông Khanh dù muốn bi quan cũng không được nữa. Quân bài trên tay đã nát đến không thể nát hơn, còn có thể tệ hơn được nữa sao?! Ăn! Nhất định phải ăn! Đến đây rồi mà chưa được hưởng lấy một ngày tốt lành, dù có làm quỷ cậu cũng không muốn làm một con quỷ chết đói. Quật cường!
Sầm Nghiên tan giá trở về phủ, hắn đưa dây cương ngựa cho Liễu Thất đang tiến tới nghênh đón, thuận miệng hỏi: "Hôm nay có ai đến không?"
Liễu Thất đáp: "Có hai vị văn thần đưa thiếp mời..."
Nhìn thấy lông mày Sầm Nghiên không kiên nhẫn mà nhíu lại, Liễu Thất hiểu ngay thứ hắn muốn nghe không phải là những thứ này, liền đổi giọng: "Trang công tử không có đến ạ."
Sầm Nghiên hạ thấp hàng chân mày. Đợi khi tiến vào cửa phủ, hắn lại hỏi: "Ngày thứ mấy rồi?"
Liễu Thất thấp giọng: "Tính từ sau khi Xuân yến kết thúc, đã được bảy tám ngày rồi."
Sầm Nghiên không nói gì nữa. Liễu Thất vô cùng cẩn thận đi theo sau, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, không dám thở mạnh.
Sau ngày hôm đó, hai ngày còn lại của Xuân yến Sầm Nghiên đều không đi. Khéo thay, vị Trang công tử kia cũng cáo ốm, không xuất hiện lần nào nữa. Lục hoàng tử thì ngược lại, ngày ngày đều có mặt, chỉ là không biết là đi dự tiệc thật, hay là đang muốn tìm người nào.
Tin tức hỏi thăm được tại yến tiệc chỉ là đại khái, sau khi về phủ, Liễu Thất đã sai người tỉ mỉ điều tra tình hình của vị công tử kia. Từ ngôn hành cử chỉ, thi từ văn chương ngày trước, cho đến tình cảnh tại Trang phủ, tất cả đều được trình báo chi tiết cho chủ tử.
Sầm Nghiên xem qua, cảm giác cũng giống hệt Liễu Thất: Trang Đông Khanh trong tin tức điều tra được và người bọn hắn gặp, dường như không phải là cùng một người. Liễu Thất định tiếp tục điều tra sâu hơn, nhưng đã bị Sầm Nghiên ngăn lại.
"Gấp cái gì. Nếu cậu ta có tâm cầu cạnh, tất nhiên sẽ còn tìm đến. Cứ chờ là được, việc gì phải tự loạn trận tuyến."
Thế nhưng, đợi mãi cho đến tận hôm nay. Điều kỳ lạ là, người kia thế mà không hề tới. Chủ tử nhà gã xưa nay nhìn người chuẩn xác, chẳng lẽ lần này nhìn lầm sao? Đằng sau thực sự không có ai sai bảo? Chỉ là một sự tình cờ thôi sao? Liễu Thất không quá tin vào điều đó.
Sầm Nghiên hỏi: "Giám khảo của kỳ thi Xuân Vi năm nay đã định xong hết chưa?"
Liễu Thất thưa: "Còn trống một vị Phó chủ khảo, Bệ hạ vẫn chưa quyết định."
Sầm Nghiên suy nghĩ một chút, đáp: "Vậy lại đợi thêm mấy ngày nữa xem sao."
Hai ngày sau, thánh chỉ truyền Sầm Nghiên tiến cung bạn giá. Trong lúc cùng Thánh thượng chơi hết một ván cờ, Hoàng đế đã trực tiếp điểm tên vị Phó chủ khảo cuối cùng cho kỳ Xuân Vi. Ý chỉ vừa ban ra đã nhanh hơn Sầm Nghiên một bước truyền ra khỏi cung.
Trước khi cửa cung khóa then cài, Hoàng thượng mới thả cho Sầm Nghiên về. Vừa về đến phủ, quả nhiên tin tức đã truyền khắp Thượng Kinh. Hôm nay Sầm Nghiên chưa kịp hỏi, vừa chạm mặt, Liễu Thất đã chủ động lắc đầu.
Người vẫn không đến.
Sầm Nghiên đứng tại cửa ra vào ngắm hoàng hôn một lát. Ánh nắng chiều rực rỡ phủ khắp không gian, nhuộm đỏ cả bầu trời, rải lên người hắn một lớp hào quang kim sắc.
"Người sẽ không tới nữa đâu." – Sầm Nghiên bình tĩnh nói.
Thực ra đây là chuyện tốt, nhưng chẳng hiểu sao hắn lại không thấy vui vẻ gì, chỉ cảm thấy nhạt nhẽo vô vị.
"Lại sắp biến trời rồi."
Mặt trời đỏ rực sắp lặn xuống, nhưng kết hợp với thánh chỉ ngày hôm nay, Liễu Thất không hề nghĩ rằng lời này của Sầm Nghiên chỉ đơn thuần nói về sắc trời.
Sầm Nghiên khẽ thở ra một hơi, nội tâm không có sợ hãi, chỉ cảm thấy phiền chán: "Để ta xin chỉ ra ngoài hít thở chút không khí vậy."
Dứt lời, kim ô lặn về phía tây, dư huy ảm đạm, bóng tối hoàn toàn nuốt chửng bóng dáng của nhóm người Sầm Nghiên.
Ngày hôm sau, trước sự quan sát của bách quan trên triều, Định Tây Vương xin chỉ đi phá án. Vụ án này vô cùng phức tạp, một bên là tông thất hoàng gia, một bên là tông phụ của một thế gia vọng tộc. Đại Lý Tự thẩm tra một thời gian dài vẫn không có kết quả, vị tông phụ kia lại vừa tự vẫn, gây ra mạng người. Văn nhân thiên hạ đồng loạt đăng đàn chỉ trích, thiếu điều muốn chỉ vào cột sống của hoàng thất mà chửi rủa. Những ngày này, mỗi khi bãi triều, Bệ hạ đều phải hỏi đến chuyện này.
Không ngờ, Sầm Nghiên lại ra mặt nhận lấy việc khó này. Các quan viên ngẫm nghĩ lại, quả thực không có ai thích hợp để thẩm tra vụ này hơn Định Tây Vương. Quan viên tứ ngũ phẩm hắn còn chẳng biết đã tự tay tiễn đi bao nhiêu người, thì một kẻ bên lề tông thất kia tự nhiên không thể làm lung lay địa vị của Định Tây Vương trong lòng Bệ hạ.
Chỉ là kỳ thi Xuân đã cận kề, vụ án này lại nằm ngoài kinh thành, không ngờ Định Tây Vương lại tình nguyện rời kinh? Vị Phó chủ khảo kia, chẳng phải do hắn tiến cử sao?
Nhưng mặc kệ mọi người suy đoán thế nào, quả thực không ai thích hợp làm Chủ thẩm hơn Sầm Nghiên, Hoàng đế lập tức chuẩn tấu. Bãi triều xong, Sầm Nghiên dẫn theo thuộc hạ rời kinh ngay trong ngày.
Trang Phủ.
Trang Đông Khanh gần đây đều đang chuẩn bị cho kỳ Xuân Vi. Thực ra trong lòng cậu rất lo lắng, nhưng cậu chỉ là một đứa con vợ lẽ, ở Trang gia không có tiếng nói, cũng chỉ đành đi một bước xem một bước. Ngoại trừ một ngày đầu tiên uể oải vì sốc, sau khi nghĩ thông suốt, Trang Đông Khanh lại thấy mình cũng không hẳn là xúi quẩy đến thế.
Chỉ có đúng một lần đó thôi mà, sau đó cậu còn bị phát sốt nữa. Tình huống này, cũng... cũng không nhất định là sẽ trúng giải độc đắc đâu nhỉ?
Vạn nhất thôi, đúng không?
Ôm tâm lý cầu may này, Trang Đông Khanh sống khá an ổn trong vài ngày. Cho đến một hôm, sau khi chép xong phần kinh nghĩa cần học thuộc lòng, Lục Phúc gọi vào ăn cơm, Trang Đông Khanh hào hứng múc một bát canh gà.
Vì kỳ thi sắp tới, Trang lão gia đặt nhiều kỳ vọng vào cậu nên thức ăn dạo này cũng được cải thiện đôi chút. Tuy không nhiều, nhưng ít ra cũng đã thấy có chút thịt.
Vừa nhấp một ngụm, sắc mặt Trang Đông Khanh lập tức biến đổi. Đợi đến khi Lục Phúc đuổi kịp, cậu đã chạy đến góc sân, nôn sạch sành sanh bát canh vừa uống.
"Thiếu gia, ngài không sao chứ?"
Sắc mặt Trang Đông Khanh trắng bệch. Cậu không cam lòng, lại đi ăn thử mấy miếng thịt gà, rồi lại nôn ra hết sạch. Đợi cho cơn buồn nôn qua đi, Trang Đông Khanh nhắm chặt mắt, khàn giọng bảo:
"Lục Phúc, âm thầm tìm cho ta một đại phu đi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)