Trang Đông Khanh nước mắt chảy không ngừng, đầu óc hoàn toàn trống rỗng, bất chợt nghe thấy lời này thì ngẩn cả người.
Một hồi lâu sau, cậu ngơ ngác ngẩng đầu, hố mắt đỏ hoe, nhìn chằm chằm bóng người mơ hồ trước mặt, thốt ra một âm tiết đơn giản: "Hả?"
Cậu đã tức đến mức sinh ra ảo giác luôn rồi sao?
Lại nghe thấy một tiếng cười, vị quý nhân còn chưa nhìn rõ mặt mũi kia thong thả lặp lại: "Ta nói là..."
"Ta cũng rất ghét nơi này."
Rõ ràng là đang mang theo ý cười. Nhưng cuối câu lại ẩn chứa một nỗi u uất không thể phớt lờ.
Đầu óc chưa kịp phản ứng, nhưng bản năng tránh dữ tìm lành đã khiến Trang Đông Khanh rụt cổ lại. Cậu vô thức cảm thấy người đứng trước mặt là một nhân vật rất lợi hại.
Xung quanh lại yên tĩnh trở lại.
Trong vài khoảnh khắc, Trang Đông Khanh cảm thấy lúng túng, đang định mở miệng nói thêm gì đó thì đối phương đã lên tiếng trước.
"Đã hữu duyên như vậy, chi bằng ngồi xuống cùng ta uống một ấm trà nhé."
"Nơi này thanh tịnh, sát bên hồ nước, còn có thể thưởng ngoạn phong cảnh."
Trang Đông Khanh muốn từ chối.
Sầm Nghiên nói: "Vừa vặn tùy tùng của ta cũng thông thạo y thuật, cứ để hắn xem cho ngươi, đừng để thương tổn đến gân cốt."
"......"
Đúng rồi, chân cậu vừa bị va trúng.
Không nhắc thì thôi, Sầm Nghiên vừa nói, Trang Đông Khanh lại cảm thấy đau thấu xương, nước mắt lại chực trào ra trong hốc mắt.
Trong lúc cậu còn đang khựng lại, Liễu Thất đã tiến lên đưa một chiếc khăn nóng vừa chuẩn bị sẵn cho Trang Đông Khanh.
Đối với một người đang nước mắt đầm đìa, chiếc khăn này thật sự rất khó khước từ.
Mà một khi đã cầm lấy, những việc sau đó hoàn toàn bị cuốn theo nhịp độ sắp xếp của đối phương. Bảo đứng dậy thì đứng dậy, bảo ngồi xuống thì ngồi xuống, bảo cởi giày... Ồ không, cái này không được, Trang Đông Khanh vẫn cần thể diện, kiên quyết không cởi.
"Vậy ta ấn thử vào khớp xương, nếu đau thì ngài cứ nói ra."
Liễu Thất cũng không miễn cưỡng, chỉ giúp Trang Đông Khanh kiểm tra qua, không bị trật chân, chỉ là va chạm nên đau, không có vấn đề gì lớn.
Kiểm tra xong, liền có người dâng nước để Trang Đông Khanh rửa tay.
Đầu óc cứ mơ màng, mọi việc đã được sắp xếp ổn thỏa. Đến khi Trang Đông Khanh hoàn hồn thì cậu đã ngồi đó, bưng chén trà mới pha lên uống.
"......"
Cậu khẽ nhăn mũi, trong lòng thầm xấu hổ vì sự lỗ mãng của mình. Còn chưa biết đối phương là ai mà đã nhận bao nhiêu sự chăm sóc, thật ngại quá.
Nước mắt đã ngừng rơi, nhân lúc uống trà, cậu lén dùng đầu ngón tay chạm dưới mắt, xác nhận da dẻ đã khô, diện mạo hẳn là đã chỉn chu, cậu mới thở phào một hơi, đặt ngón tay trở lại chén trà.
Mọi hành động ấy đều thu hết vào mắt Sầm Nghiên, hắn khẽ cười.
"Trà có hợp khẩu vị không?"
Hả?
Tâm trí Trang Đông Khanh vốn chẳng đặt vào đó, nghe vậy liền vội vàng nếm thêm một ngụm.
Khóe miệng Sầm Nghiên hơi nhếch lên.
"Đây là..." Nhìn nước trà đỏ tươi sáng rõ, Trang Đông Khanh không chắc chắn hỏi: "Điền Hồng ư?"
Chân mày Sầm Nghiên khẽ động: "Ngươi nhận ra sao?"
Đương kim hoàng thượng vốn chỉ ưa chuộng các loại trà thanh đạm như Long Tỉnh, Bích Loa Xuân, giới quý tộc cũng coi lục trà là thượng phẩm. Tiên hoàng ngược lại rất thích uống Phổ Nhĩ sản xuất từ đất phong của hắn, nhưng quan hệ giữa đương kim hoàng thượng và tiên hoàng vốn lạnh nhạt, bao năm trôi qua, dù hàng năm vẫn dâng tiến nhưng cũng chỉ còn rải rác vài bậc trưởng bối trong tông thất là còn dùng.
Hồng trà của đất phong chưa từng được dâng tiến, người dùng trà này ở kinh thành còn ít hơn cả Phổ Nhĩ.
Thấy mình hình như lỡ lời, Trang Đông Khanh chỉ có thể hàm hồ nói: "Cảm giác là vậy."
Ngừng một chút, cậu nhỏ giọng bổ sung một câu: "Vị rất thuần hậu."
Cậu không phải người cổ đại, không dám bàn sâu về trà đạo, Trang Đông Khanh lại kéo chủ đề quay về.
Nhưng lần này vị chủ nhân ôn hòa kia lại không tiếp lời.
Uống thêm hai chén trà nữa, sự im lặng kéo dài khiến Trang Đông Khanh cảm thấy bồn chồn lo lắng. Mỗi ngụm trà trôi xuống, trái tim đang treo lơ lửng lại bị nhấc cao thêm một chút.
Công phu nhẫn nhịn của cậu tự nhiên không thể so bì được với kẻ lăn lộn chốn quan trường như Sầm Nghiên.
Đợi đến khi Liễu Thất nhanh nhẹn rót đầy chén trà thứ ba, Trang Đông Khanh vốn luôn cúi đầu rụt cổ cuối cùng cũng chịu ngẩng mặt lên.
Lau khô nước mắt, gương mặt cậu chẳng khác gì trong ký ức của Sầm Nghiên, đôi mắt sáng ngời, nhìn người rất thẳng thắn, lại vì sự trong trẻo đó mà dù có nhìn lâu một chút cũng không khiến người ta cảm thấy bị mạo phạm.
Không đúng, vẫn có sự thay đổi, cậu gầy đi nhiều.
Trang Đông Khanh cũng nhìn Sầm Nghiên.
Khác với hắn, ngay cái nhìn rõ ràng đầu tiên, cậu đã sững sờ.
Chân mày cao, hốc mắt sâu, ngũ quan sắc nét, màu mắt nhạt, còn có chút... dáng vẻ dị vực.
Nhưng nhìn kỹ lại, đầu đội ngọc quan, đường nét gương mặt lưu loát, sống mũi cao thẳng có một chút gồ nhẹ, tỉ lệ khuôn mặt hài hòa đã tiết chế lại cảm giác dị vực ở chân mày và đôi mắt, khiến khí chất tổng thể thiên về hướng trầm ổn, nội liễm.
Y phục không phải kiểu trang phục của văn nhân, mà là thường phục tay hẹp tiện cho việc hành động, cổ áo và ống tay áo đều thêu họa tiết dày đặc. Dưới ánh mặt trời, chiếc áo bào màu xanh thẫm gần như đen tỏa ra ánh sáng nhu hòa của tơ lụa.
Rất đẹp đôi, đồng thời, người ngồi trước mặt cậu đúng thật là một vị quý nhân thực thụ.
Nhưng điều khiến Trang Đông Khanh kinh ngạc không phải là những thứ đó, cậu nghiêng đầu, thần sắc vô cùng bối rối.
"Ngài... trông thật quen mắt..."
"Chúng ta... đã từng gặp nhau ở đâu rồi sao?"
Đang nghĩ ngợi lung tung, Trang Đông Khanh không tự chủ được mà cậu đã hỏi ra miệng.
"......" Cậu chắc chắn là bị nam chính làm cho tức đến ngốc luôn rồi.
Sầm Nghiên cử chỉ thong dong, bị nhìn chằm chằm lâu như vậy cũng không hề tỏ vẻ khó chịu.
Nghe thấy lời này, hắn thản nhiên ném câu hỏi ngược lại cho đối phương: "Ồ, vậy sao? Ngươi thấy thế nào?"
Trang Đông Khanh lờ mờ.
Liễu Thất đứng hầu bên cạnh thì đồng tử chấn động dữ dội, suy đoán khiến hắn lo lắng suốt dọc đường đi gần như đã được lời này của Sầm Nghiên xác nhận.
Hóa ra chữ "Thanh" kia, thực sự là "Khanh".
Tuy chỉ là con vợ lẽ, nhưng đúng thật là con em nhà quan lại, phu nhân Trang gia xuất thân từ phái Thái tử, vị tiểu tử này trông có vẻ lại quen biết với Lục hoàng tử, nếu muốn lấy việc này ra làm văn...
Trong lúc tâm niệm xoay chuyển, hàng loạt mưu kế hiểm độc nhằm hãm hại Sầm Nghiên đã lướt qua não bộ Liễu Thất, khiến hắn kinh hãi đến mức hai mắt tối sầm, lòng bàn tay đổ mồ hôi.
Nhưng dù trong lòng có long trời lở đất, bên ngoài Liễu Thất chỉ cúi đầu, không nói một lời.
Chẳng vì gì khác, Sầm Nghiên ném câu hỏi ngược lại cho Trang Đông Khanh vốn dĩ là một loại thăm dò. Đã có mục đích thì tất nhiên sẽ dẫn dắt câu chuyện theo hướng đó, nói nhiều ắt sẽ lộ sơ hở.
Phía bên kia Liễu Thất đang hao tâm tổn trí, còn phía bên này, đầu óc Trang Đông Khanh hoàn toàn trống rỗng.
Gặp ở đâu được nhỉ? Gương mặt thế này mà cậu từng gặp qua nhưng lại không có ấn tượng sao?!
Trang Đông Khanh bỗng ngộ ra: "Nếu thật sự từng gặp qua, vậy chắc là ở trong mơ của ta rồi."
Sầm Nghiên: "......"
Liễu Thất: "......"
Trang Đông Khanh khẳng định chắc nịch: "Một vị quý nhân có tướng mạo và khí chất xuất chúng như ngài, nếu ta thật sự từng gặp qua thì không thể nào không nhớ được."
Rất có lý có cứ: "Cho nên, chắc là ta nhớ nhầm rồi."
Cậu còn mượn chuyện này để nói đùa: "Nếu không thì chính là nằm mơ, mơ thấy một nhân vật phong thần tuấn lãng như ngài."
Sầm Nghiên: "............"
Liễu Thất: "............"
Trang Đông Khanh thành khẩn: "Gần đây ta vừa khỏi một trận ốm, đầu óc không được minh mẫn cho lắm, để ngài chê cười rồi."
Ánh mắt tạ lỗi của cậu vô cùng chân thành.
Sầm Nghiên hiếm khi cảm thấy nghẹn lời. Hắn không lên tiếng, Liễu Thất đành miễn cưỡng đỡ lời: "Công tử ngài khiêm tốn quá, người có thể nhớ rõ tình cảnh trong mơ như vậy, sao đầu óc lại không tốt cho được."
Dứt lời, Liễu Thất liền bị Sầm Nghiên liếc một cái, hắn vội rủ mắt, biết lời mình vừa nói có chút mỉa mai quá trớn.
Trang Đông Khanh lại cười rạng rỡ, chẳng chút tâm cơ mà đáp: "Chẳng phải hiện giờ ta không nhớ ra đó sao?"
"Ngươi cũng không cần an ủi ta, trước đây ta bị ngã đập đầu, máu bầm còn chưa tan hết. Đại phu nói trước khi tan hết máu bầm, việc ghi nhớ sẽ có chút vấn đề."
Liễu Thất: "......"
Sầm Nghiên hỏi: "Ngã ở đâu?"
Trang Đông Khanh cũng không phòng bị, chỉ chỉ sau gáy rồi lại chỉ vào thái dương: "Hình như nghiêm trọng nhất là hai chỗ này, còn những chỗ khác có bị thương hay không, ta cũng không nhớ rõ nữa."
Tầm mắt Sầm Nghiên dừng lại nơi thái dương cậu, ánh mắt tối sầm lại. Ngữ điệu của hắn chậm lại đôi chút: "Sao lại không nhớ rõ?"
"Bị ngã trên mặt đất nên nhiễm lạnh, sau đó phát sốt cao, đợi đến khi tỉnh táo lại đã là chuyện của mấy ngày sau rồi."
"Nhiễm lạnh ư?"
"Ừm." Trang Đông Khanh sờ mũi, tầm mắt phiêu lãng, giọng nói lại thấp xuống: "Quy củ trong nhà nghiêm, vừa khéo lúc đó ta phạm lỗi nên bị phạt..."
Mấy chữ cuối cùng nhỏ đến mức gần như không thể nghe thấy.
Sầm Nghiên rủ mắt. Trước khi bầu không khí trở nên ngưng trệ, hắn ôn tồn tiếp lời: "Các gia đình thư hương môn đệ ở Thượng Kinh vốn nổi tiếng nghiêm khắc trong việc dạy dỗ con em."
Hắn ngầm nâng đỡ thể diện cho Trang Đông Khanh một chút. Trang Đông Khanh gãi đầu, cười có chút ngại ngùng.
Sầm Nghiên nhìn chằm chằm gương mặt thiếu niên, thầm nghĩ: Thật là đơn thuần. Cậu giống như một dòng suối cạn, nghĩ gì đều viết hết lên mặt, nhìn một cái là thấu tận đáy, căn bản chẳng cần tốn tâm tư suy đoán.
Người như vậy sao...
"Vị trà nhạt rồi, đổi ấm khác đi."
Tiện tay đổ đi nước trà đã nhạt trong chén, Sầm Nghiên bổ sung: "Đã là hữu duyên, công tử chi bằng nếm thử thêm vài loại trà danh tiếng khác của quê hương ta."
......
Phổ Nhĩ, Đà trà và cả Bạch trà, mỗi loại đều được pha một ấm.
Liễu Thất vừa pha trà vừa giới thiệu, Trang Đông Khanh nghe đến hào hứng, về sau cứ trố mắt nhìn Liễu Thất đến thèm thuồng. Bị ánh mắt khát khao kiến thức kia nhìn chằm chằm, Liễu Thất muốn nói ít đi vài câu cũng không nỡ.
Trong lúc đó, khi tình cờ nhắc đến quê nhà của Liễu Thất, hắn không tự chủ được mà nói hơi nhiều. Đến khi phản ứng lại, thấy Trang Đông Khanh trước mặt vẫn nghe đến say sưa, Liễu Thất với tâm tình phức tạp đành ngưng câu chuyện:
"Vùng núi xa xôi hẻo lánh, không bằng Thượng Kinh phồn hoa tú lệ, để công tử chê cười rồi."
"Đâu có, vùng Vân Quý phong cảnh hữu tình, khí hậu dễ chịu, rất tốt mà." Trang Đông Khanh tán thưởng, sực nhớ ra điều gì lại bổ sung: "Mùa đông ở đó cũng ấm áp, không giống như kinh thành gió tuyết lạnh thấu xương."
Sầm Nghiên bỗng nhiên nhìn ra ngoài đình. Trang Đông Khanh cũng xoay người theo, liền thấy Lục Phúc đang đi tới tìm mình.
Ồ, cậu ra ngoài quá lâu, dù là giả vờ giữ kẽ thì cũng đến lúc phải quay về rồi.
Cậu cáo biệt Sầm Nghiên, nói một tràng lời cảm ơn. Đến lúc sắp đi mới phát hiện đôi bên vẫn chưa trao đổi tên họ, Trang Đông Khanh vội vàng bổ sung tên tuổi và thân phận của mình.
Nói xong, đến lượt Sầm Nghiên, lại thấy người trước mặt cười bảo: "Danh tiếng của ta không được tốt cho lắm, nói ra e là tiểu thiếu gia sẽ không thích."
"Vậy... gặp gỡ là duyên phận, có duyên chúng ta sẽ còn gặp lại."
Sầm Nghiên nhướn mày, không ngờ Trang Đông Khanh lại trả lời như thế. Có duyên sao?
Suy nghĩ một lát, Trang Đông Khanh đã cung kính hành lễ với hắn một cái thật sâu, rồi tiêu sái rời đi.
Sầm Nghiên đứng dậy tiễn bằng mắt. Chờ người đã đi xa, Liễu Thất mới lẩm bẩm: "Chủ tử, người này thật sự... không chút tâm cơ nào sao?"
Sầm Nghiên nhìn bóng dáng Trang Đông Khanh mất hút sau lối nhỏ ven vườn cảnh, nhắc nhở: "Một mặt hắn nói chúng ta đến từ vùng Vân Quý, mặt khác lại không biết thân phận của ta, ngươi thấy thế nào?"
"Ngươi thì chắc chắn là chưa từng nói quê nhà chúng ta ở đâu rồi."
Tim Liễu Thất thót lên một cái. Vừa ngẩng đầu lại thấy bên môi Sầm Nghiên vương nét cười nhàn nhạt, hắn vừa cười vừa lắc đầu. Thần sắc đầy ý vị thâm trầm, không giống như đang tức giận.
Liễu Thất lại càng thêm hồ đồ.
Sau khi nán lại yến tiệc một lúc, Trang Đông Khanh lấy cớ cơ thể không khỏe để ra về sớm. Cậu không muốn về nhà tiếp tục nhai mấy món rau dưa nhạt nhẽo, chủ tớ hai người ghé vào một quán bên đường gọi hai bát mì ăn tạm.
Cũng may buổi trưa ăn vừa no vừa ngon nên buổi tối cũng không thấy đói lắm.
Về đến phủ thì trời cũng đã tối mịt. Đầu óc Trang Đông Khanh rối bời, không muốn nghĩ ngợi thêm về tình tiết truyện nữa, cậu dứt khoát cho bản thân nghỉ ngơi, tắm rửa rồi đi ngủ sớm.
"Trang công tử, ngài vẫn ổn chứ?"
"Để ta đỡ ngài đi nghỉ..."
"Ai?"
"Ai cho ngươi đến đây?"
"Đầu làm sao thế này?"
"Có biết Hách Tam bảo ngươi đến đây để làm gì không?"
Gương mặt mơ hồ trước mắt tiến lại gần, cuối cùng cũng trở nên rõ nét. Xương mày sắc sảo, hốc mắt sâu, tròng mắt màu hổ phách tiến sát đến trước mặt Trang Đông Khanh, ngậm lấy đôi môi của cậu...
Trang Đông Khanh né tránh nhưng không thoát được. Trong tầm mắt cậu, sống mũi đối phương có một vết gồ nhẹ...
Nửa đêm, Trang Đông Khanh đột ngột ngồi bật dậy, mồ hôi lạnh đầm đìa. Cậu sờ trán mình, không phát sốt.
Không đúng, ngày đó... ngày đó hóa ra là cậu vừa ngã xuống là đã xuyên không qua đây luôn rồi sao? Chẳng lẽ không phải ngủ thiếp đi mới xuyên qua à?!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)