Người trong Vương phủ đều biết rõ, gần đây tâm trạng chủ tử không được tốt.
Ngày hôm đó sau khi xử trí Hoàng Triệu, Hách Tam lập tức dẫn người bao vây chặt chẽ Quảng Nguyệt Đài. Tú bà vốn quen làm ăn về đêm, vừa đặt lưng ngủ không bao lâu đã bị xách dậy. Đợi đến khi nhìn rõ những người đứng trước mắt, ai nấy đều mặc giáp trụ, mang trường đao đầy đủ, gương mặt già nua của mụ dưới ánh nắng sớm lại càng thêm trắng bệch.
Hách Tam báo ra danh hiệu của Vương phủ, tức thì không một ai dám không tuân theo. Một phen lục soát, từ linh nhân, thanh quan cho đến những kẻ mới bị đưa vào tiện tịch còn đang dạy dỗ, không bỏ sót một người nào.
Buổi chiều thuộc hạ hồi bẩm vẫn không tìm thấy người, Sầm Nghiên sau khi nghỉ ngơi một lát liền tắm rửa đứng dậy, đích thân đi một chuyến đến Quảng Nguyệt Đài. Hắn nhìn qua từng người một, từ lúc hoàng hôn buông xuống cho đến khi trăng tỏ sao thưa.
Đồng hồ cát từng giọt rơi xuống, mồ hôi trên đầu tú bà càng lau càng nhiều. Trong đám nam quan tìm không thấy, cuối cùng ngay cả những nữ tử có vóc dáng cao cũng không thoát khỏi, đều bị kéo đến trước mặt Sầm Nghiên để hắn xem xét.
Vẫn không tìm thấy. Không có ở bên trong.
Sầm Nghiên ngồi đó không nói lời nào, mặt tối sầm lại. Trong sân đuốc cháy rực trời, yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng lửa cháy đập lách tách. Mồ hôi trên lưng tú bà ướt rồi lại khô, khô rồi lại ướt. Hách Tam, Từ Tứ, Liễu Thất càng cúi thấp đầu, không ai dám thở mạnh.
Từ ngày về Kinh, những âm mưu dương mưu gặp phải chưa bao giờ dứt, nhưng những thứ đó mảy may chẳng thể chạm được vào thân thể Sầm Nghiên. Lần này lại khác, không chỉ trúng tình độc mà còn bị người ta tính kế lên tận giường... Lửa giận cuồn cuộn trong lòng Sầm Nghiên có thể tưởng tượng được.
Sau khi về phủ, Hách Tam và Từ Tứ đều bị lĩnh phạt. Sầm Nghiên liên tiếp bỏ ba buổi lâm triều, đối ngoại chỉ nói là trúng độc cần tĩnh dưỡng. Thái tử truyền gọi mấy lần, có lẽ muốn gặp mặt tạ lỗi, nhưng Sầm Nghiên đều khước từ. Tiếp đó là mấy đạo khẩu dụ của Hoàng đế, sau khi xử lý xong hai vị đại nhân thuộc phe phái của Thái tử, Thái tử cũng không còn truyền gọi nữa.
Nhưng Sầm Nghiên lại có thái độ khác thường, chủ động tìm đến trước mặt Thái tử. Nếu nói cục diện đó do Thái tử bày ra thì không quá khả thi, Sầm Nghiên không thể không nghĩ thấu điểm này. Nhưng đây chính là điệu bộ muốn làm chướng mắt đối phương, Liễu Thất đoán đại khái là chủ tử chê Thái tử quá ngu ngốc, bấy lâu nay vẫn không tìm ra kẻ chủ mưu đứng sau, một hơi nghẹn này dứt khoát tính hết lên đầu Thái tử - người chủ trì bữa tiệc ngày hôm đó.
Biết rõ Sầm Nghiên đang kìm nén lửa giận, đám tùy tùng gần đây đều vô cùng cẩn trọng, chỉ sợ một thoáng sơ ý sẽ phạm vào điều kiêng kị.
Sầm Nghiên lệnh cho Liễu Thất đi tra người, Liễu Thất lập tức nghĩ ngay đến thanh quan đã biến mất đêm đó. Trong lòng chấn động, từ bàn tiệc lui ra, gã lại thấy bản thân nghĩ lệch rồi. Bữa tiệc Xuân Nhật này đều là con em quan lại đến tham gia kỳ thi mùa xuân, thực sự không thể dính dáng gì đến thanh quan kia được.
Liễu Thất làm việc vốn luôn nhanh nhẹn, không lâu sau đã điều tra ra ngọn ngành.
"Kêu Trang Đông Khanh, là con trai thứ của Trang đại nhân Trang Hưng Xương, cũng là đứa con vợ lẽ duy nhất trong Trang phủ."
Ngón tay dính chút nước trà, Liễu Thất viết ra từng nét tên họ.
Sầm Nghiên: "Trang Hưng Xương?"
"Một quan viên từ lục phẩm, chủ tử không có ấn tượng cũng bình thường, đã nhiều năm không được thăng chức. Gia cảnh vốn từ nông gia, năng lực bình thường, nhưng Trang phu nhân lại có chút lai lịch, họ Tất, là chi xa của nhà họ Tất."
Họ Tất, là họ của Nguyên hậu.
Sầm Nghiên lạnh nhạt liếc Thái tử một cái. Không ngờ đi một vòng lớn, sự việc lại quay về chỗ cũ.
Thái tử vốn luôn chú ý bàn của Sầm Nghiên, thình lình bị liếc một cái, nhất thời căng thẳng, chuẩn bị tinh thần đón nhận sự gây hấn của Định Tây Vương. Trong đầu đã xoay chuyển đủ câu trả lời, nhưng lại chẳng thấy Sầm Nghiên nhìn qua nữa...
Sầm Nghiên đang nhìn Trang Đông Khanh... à là nhìn cái đầu của cậu.
Người thiếu niên này ăn đến mức ra sức, muốn nhìn mặt cũng không nhìn được. Tầm mắt hắn định trên người Trang Đông Khanh, thầm nghĩ dù thế nào cậu cũng phải ngẩng đầu lên chứ. Thế mà một chén trà trôi qua, cậu vẫn ăn ngon lành, căn bản không hề có ý định ngẩng đầu.
Sầm Nghiên rủ mắt nhìn qua các món trên bàn, cũng chỉ bình thường. Lại nhìn chằm chằm Trang Đông Khanh một chốc... cứ như mỹ vị nhân gian. Không chắc chắn, để nếm thử xem sao.
Nhìn theo Trang Đông Khanh ăn từng món một, Sầm Nghiên trong cơn hoang mang lại hiếm khi ăn thêm được nửa bát cơm. Đây là lần hắn ăn nhiều nhất trong những ngày tâm trạng không vui gần đây. Khi đặt bát xuống, Liễu Thất gắp thức ăn lại càng tích cực hơn hẳn.
Buông đũa, Sầm Nghiên nhìn người học sinh vẫn đang cúi gầm đầu kia: Xác định rồi, là vấn đề ở con người.
Trang Đông Khanh ăn một hơi thật thỏa thích, buông bát xuống, nấc một cái, ăn no quá rồi. Đã lâu lắm rồi mới được ăn một bữa cơm bình thường như thế này. Nói sao nhỉ, chính là mùi vị dành cho người ăn ấy. Cảm động đến phát khóc.
Nhìn bát đĩa lần lượt được dọn đi, Trang Đông Khanh thậm chí còn thấy tiếc vì không thể đóng gói thức ăn thừa mang về. Lục Phúc là thư đồng, thư viện có chỗ riêng cho tùy tùng ăn uống, khi trở về Trang Đông Khanh hỏi thăm thì biết cơm nước bên đó cũng không tệ.
Nhét thêm mấy miếng thịt khô mới dọn lên cho Lục Phúc, Trang Đông Khanh uống trà tiêu thực, qua loa tiếp lời mấy học tử muốn bắt chuyện. Chợt tiếng chiêng trống vang lên — — Tiết mục lưu văn hóa của Xuân yến đã bắt đầu.
Sân bãi tổ chức rất rộng, án thư đặt ở chính giữa. Các thư đồng đem bút nghiên giấy mực trải sẵn, tạo thành một bàn học tạm thời để các văn nhân học sĩ múa bút lồng phượng, bày tỏ lòng mình.
Nơi ra đề nằm ở mấy ngôi đình lớn rải rác xung quanh. Dưới sự dẫn dắt của Viện chính, mọi người tập trung lại một chỗ nghe giảng về quy trình ra đề và đáp bài. Trang Đông Khanh vì ăn quá no nên bắt đầu buồn ngủ, đứng ở vòng ngoài nghe mấy lời "chi hồ giả dã", chẳng khác nào nghe nhạc ru ngủ. Nghe một hồi mắt cậu lim dim, đầu cứ gật gù từng cái.
Có vài khoảnh khắc cảm nhận được tầm mắt nhìn về phía mình, cậu gian nan mở mắt ra nhưng lại chẳng thấy ai đang nhìn. Trang Đông Khanh gãi đầu: Ảo giác, chắc chắn là ảo giác.
Cùng lúc đó, Liễu Thất thấy Sầm Nghiên đang phân tâm, miệng thì đáp lời Viện chính nhưng tầm mắt lại rơi vào đám học tử.
Sau khi giảng xong quy định, Viện chính mời Thái tử và Định Tây Vương đích thân khai bút làm một bài thơ mở màn. Ông ta dùng đủ điển tích điển cố để ca ngợi tài làm thơ của hai người là nhất tuyệt, trên đời có một không hai.
Thái tử rất hưởng thụ, vui vẻ cầm bút. Sầm Nghiên cũng nhận bút, nhưng lại quay đầu đưa cho một vị văn thần. Viện chính định nói lại thôi. Vị văn thần biết Sầm Nghiên gần đây vừa chém ba vị quan viên nên run cầm cập, trong sự im lặng đáng sợ, cuối cùng cũng phải nhận lấy, đành liều mạng cùng Thái tử so tài.
Chỉ một đoạn ngắn ngủi như vậy, khi Sầm Nghiên ngẩng đầu lên đã không thấy Trang Đông Khanh đâu nữa. Tầm mắt nâng cao, nhìn thấy một vạt áo vừa khuất sau góc rẽ. Suy nghĩ một chút, thừa dịp mọi người đang chú ý vào việc làm thơ của Thái tử, hắn lặng lẽ rời khỏi chỗ, đi theo hướng đó.
Trang Đông Khanh là bị Quý công tử gọi đi. Chính xác mà nói là gã sai vặt của hắn đến gọi.
Vốn dĩ đang tò mò Quý công tử này là thần thánh phương nào, nay lại đúng lúc đang buồn ngủ gặp chiếu manh, rất hợp ý Trang Đông Khanh.
Cây cối trong đình viện tươi tốt, đi qua vài khúc quanh, không bao lâu sau xung quanh liền trở nên yên tĩnh. Tiếng náo nhiệt của yến tiệc nếu không chú ý lắng nghe thì gần như không nghe thấy nữa. Tâm trí Trang Đông Khanh cũng theo sự thanh u này mà trở nên tĩnh lặng.
Dừng bước gần hồ sen, gã sai vặt đưa tay ra hiệu mời. Sau lùm cây thấp thoáng bóng người, nghĩ đến đó có thể là một vị hoàng tử nào đó, Trang Đông Khanh nuốt nước miếng, liều mạng đi tới.
Tầm nhìn đột nhiên mở rộng, mặt hồ đã tan băng, sóng xanh lăn tăn. Một nam tử vận trường bào tím thẫm, ống tay áo rộng, đang đứng bên hồ. Gió nhẹ thổi tới làm vạt áo lay động.
Thế đứng nhìn như tùy ý nhưng tấm lưng vẫn thẳng tắp, toát lên vẻ phong lưu độc nhất.
Ngay sau đó, cậu chú ý thấy trong tay đối phương cầm một chiếc quạt xếp. Lúc này thời tiết tuy đã ấm dần nhưng vẫn chưa đến mức cần dùng quạt, hẳn là tham gia Xuân yến nên muốn ra vẻ phong nhã, không ít học tử trong tiệc cũng mang theo như vậy.
Ở phía bên kia hồ, ẩn mình trong bụi rậm, Sầm Nghiên đi theo suốt quãng đường nhướng mày vẻ thú vị.
Quý công tử? Hắn lại không biết Lý Ương đã đổi thành họ Quý từ bao giờ đấy. Thật có chút ý tứ.
"Thục phi nương nương họ Quý." Liễu Thất thấp giọng bổ sung một câu.
Sầm Nghiên gật đầu, giơ tay ra hiệu cho gã giữ im lặng.
Bên hồ, Trang Đông Khanh và Quý công tử hàn huyên vài câu, chuyện Trang Đông Khanh đụng trúng đầu nên không nhớ người lại bị lôi ra nhắc lại một lần nữa.
"Vậy ngay cả ta mà ngươi cũng không nhớ rõ sao?"
Trang Đông Khanh nhìn kỹ hắn ta, bất đắc dĩ lắc đầu.
"Không sao cả, chẳng phải bây giờ chúng ta lại quen biết nhau rồi sao. Sau này qua lại nhiều hơn, Đông Khanh, ngươi rồi sẽ nhớ ra thôi." Quý công tử cười nói, chân mày giãn ra, ra vẻ là người không có tâm cơ.
Chỉ vài lời nói đã bộc lộ rõ tính cách hướng ngoại, dí dỏm và phóng khoáng. Càng hiếm thấy hơn là khí chất ôn hòa khiến người ta cảm thấy gần gũi, ngay cả Trang Đông Khanh vốn đang cảnh giác cũng cảm nhận được sức hút thân thiện như gió xuân của hắn ta.
Nhìn người thiếu niên tươi cười rạng rỡ trước mắt, dùng bốn chữ "Quang phong tuế nguyệt" để hình dung quả không sai chút nào.
Cổ họng Trang Đông Khanh lên xuống, nụ cười này in vào mắt cậu nhưng cậu chỉ thấy đáng sợ, tim đập loạn xạ vì hoảng hốt.
"Đúng... đúng rồi, thư đồng của ngươi tên là gì ấy nhỉ, ta quên mất rồi." Lời ra khỏi miệng, giọng nói của Trang Đông Khanh khô khàn đến lạ lùng.
"Ồ, hắn... cũng coi như là thư đồng của ta, tên là Tam Đức."
Tam Đức...
Tên thái giám thân cận của Lục hoàng tử. Lục hoàng tử Lý Ương, nam chính của bộ truyện này.
Suy đoán được xác thực, tim Trang Đông Khanh hẫng một nhịp, rồi nặng nề chìm xuống đáy. Trong phút chốc, cậu chỉ thấy trời đất tối sầm, không biết hôm nay là ngày nào tháng nào, mình đang ở nơi đâu.
Là nam chính. Nhưng trong nguyên tác, bên cạnh nam chính không hề có nhân vật nào tên Trang Đông Khanh cả.
Vậy thì có hai khả năng: Một là nhà họ Trang bị liên lụy trong quá trình phế Thái tử, sau này cậu phải thay tên đổi họ, lấy thân phận mới làm mưu sĩ thân cận bên cạnh nam chính. Khả năng thứ hai là sau khi bị liên lụy, cả nhà bị chém đầu thị chúng, người không còn nữa nên tự nhiên sẽ không xuất hiện trong truyện.
Trang Đông Khanh, họ Trang... Cậu lục tìm nhanh trong trí nhớ về cốt truyện, thực sự không có ai họ này... Trang Đông Khanh, Đông Khanh, Khanh... Thanh... Thanh sư gia...
Thanh tiên sinh!
Đầu óc cậu "oanh" một tiếng, như được khai sáng, ngay sau đó một lượng lớn thông tin ùa về, nổ tung trong tâm trí.
Thay nam chính bày mưu tính kế, chắn đao chắn kiếm, thậm chí chắn cả thuốc cấm... Không có tình tiết nào mà cậu không phải là kẻ chịu trận cả...
Truyện vả mặt. Nam chính vả mặt người khác thì sướng rồi, nhưng là giẫm lên cái hòn đá kê chân như cậu mà sướng.
"..."
Tê tái.
Trang Đông Khanh mạnh bạo cúi đầu. Đau đầu quá. Thông tin bị quá tải. Tất cả tình tiết về "Thanh sư gia" trong đầu cậu đảo điên, hỗn loạn thành một đoàn.
"Đông Khanh huynh?"
"Đông Khanh?"
Lý Ương gọi mấy tiếng, Trang Đông Khanh lắc đầu ép mình phải tỉnh táo lại mới nghe thấy. Khi cậu ngẩng đầu lên, Lý Ương nghẹn lời. Không vì gì khác, Trang Đông Khanh lúc này đang đầy đầu mồ hôi lạnh, mặt cắt không còn giọt máu.
"Đông Khanh huynh, ngươi..."
Lý Ương chưa nói xong đã bị Trang Đông Khanh ngắt lời: "Công tử quá khen, ta chưa bao giờ thực sự quen biết ngài."
"Qua lại nhiều hơn... Thân phận của ta và ngài như mây với bùn, có lẽ không cần thiết đâu."
Lý Ương ngẩn người.
Trang Đông Khanh lạnh mặt nói toạc ra: "Ngài thấy sao, Lục hoàng tử?"
Lý Ương: "..."
Không đợi Lý Ương nói thêm, Trang Đông Khanh cúi người hành lễ thật sâu: "Ta thân thể không khỏe, ta không làm mất hứng của Hoàng tử nữa."
Nói xong cũng không đợi đối phương trả lời, quay đầu bước đi ngay lập tức. Đợi đến khi Lý Ương định thần lại, muốn nói thêm gì đó thì bóng dáng cậu đã biến mất.
Trang Đông Khanh là cố ý. Trong lòng cậu hiện tại vô cùng phẫn uất, sợ rằng nếu tiếp tục ở lại đó sẽ không khống chế được mà thốt ra những lời đắc tội nặng nề với nam chính.
Bước nhanh vào một con đường nhỏ vắng người, lồng ngực cậu phập phồng vì tức giận. Cậu giơ tay muốn lau mồ hôi trên trán, vừa chạm vào lại thấy hốc mắt nóng rực, giận đến mức thất khiếu bốc khói.
Thật quá đáng. Thật là quá bắt nạt người mà!
Cùng với việc thân phận Thanh sư gia được hé lộ, Trang Đông Khanh cũng nhớ lại một vài mảnh ký ức vụn vặt của nguyên thân tại Quảng Nguyệt Đài. Cậu gần như có thể khẳng định, nguyên thân không biết thân phận của Lục hoàng tử, nhưng đám người rót rượu kia thì biết rõ mười mươi. Tội nghiệp nguyên thân còn nghĩ Quý công tử ít khi ra ngoài kết giao nên muốn ra sức bảo vệ hắn ta... Đúng là ngu ngốc, ngốc đến thấu trời xanh mà.
Lý Ương dù không lộ thân phận thì đám người phe Thái tử đó cũng không dám ép rượu đến chết. Nếu lộ thân phận là con trai sủng phi, cùng lắm hắn ta chỉ bị về cung chịu mắng một trận là cùng. Ngược lại là nguyên thân, khờ khạo chắn biết bao nhiêu rượu, vậy mà chẳng thấy Lý Ương mở miệng ngăn cản lấy một câu.
Về đến Trang gia, giữa mùa đông lạnh giá lại phải mặc áo đơn quỳ từ đường, rồi phát sốt cao, bị phạt, ngay cả nhà bếp cũng nhìn người mà đối đãi, mang thức ăn chay đến sân của cậu suốt thời gian qua. Thật là... thật là...
Tức chết mất. Tức chết cậu rồi!
Chẳng lẽ xuất thân thấp kém thì phải chịu tội thay nam chính sao?!
Cái loại truyện chó má gì thế này, nam chính chó má, cái xã hội phong kiến ăn thịt người này cũng chó má nốt!
"A!"
Vì đi quá nhanh, bàn chân va vào hòn đá, Trang Đông Khanh đau đớn ngồi xổm xuống. Vừa đau vừa tức, lại càng thấy uất ức hơn. Muốn nhịn nhưng nhịn không nổi, nước mắt cứ thế trào ra.
Sao số cậu lại đen đủi đến thế này cơ chứ!
"Vị công tử này, ngươi không sao chứ?"
Một đôi ủng dừng lại trước mắt, giọng nam tử ôn hòa hiền hậu vang lên.
Chính là Sầm Nghiên đã đi theo suốt chặng đường.
Trang Đông Khanh lau mặt, cúi đầu nói giọng nghẹn ngào: "Không sao, ta chỉ là quá ghét nơi này thôi."
Đầu óc cậu lúc này đã giận đến mụ mị rồi.
Nào ngờ người nọ im lặng một lát, lại trả lời rằng: "Thật khéo vậy sao?"
"Ta cũng chán ghét nơi này đến thấu xương."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)