Lại là một vài ngày sống thiếu vắng chiếc điện thoại di động. Đến cả thói quen vừa thức dậy đã đưa tay tìm đồng hồ báo thức cũng được cậu sửa lại cho bằng được.
Lần lượt sau đó, Trang Đông Khanh gặp lại Trang phụ, Đại thiếu gia, Tam thiếu gia và Tứ tiểu thư.
Gặp Trang phụ chủ yếu là để nghe dạy bảo. Lần này không phải quỳ từ đường nữa, nhưng ông lại nói một tràng đạo lý thánh hiền, lắt léo mắng nhiếc. Trang Đông Khanh nghe chẳng hiểu bao nhiêu, cuối cùng còn bị phạt đánh thước vào lòng bàn tay. Đau đến thấu xương, cả gan bàn tay đỏ rực lên một mảng. Đến tận ngày thứ hai, Trang Đông Khanh vẫn còn mím môi, lén lút tự thổi phù phù vào tay cho bớt rát.
Đại thiếu gia Trang Việt, cậu vô tình chạm mặt khi đến học đường xin nghỉ. Hai bên không nói với nhau mấy câu, nhưng Trang Đông Khanh có thể cảm nhận rõ sự đề phòng nồng đậm trong ánh mắt đối phương nhìn mình.
Tam thiếu gia Trang Linh thì đích thân tới tìm Trang Đông Khanh, nói một tràng dài lời khuyên nhủ. Tuy miệng gọi cậu là Nhị ca, nhưng giọng điệu chẳng có nửa điểm uyển chuyển, tôn trọng. Dù bị ngắt lời mấy lần khiến Trang Linh có chút tức giận, nhưng ít ra Trang Đông Khanh cũng đã nghe hiểu được đại ý những lời đó.
Tứ tiểu thư còn nhỏ, gặp nhau trên đường cũng chỉ chào hỏi qua loa.
“Ngươi nói vị bằng hữu ta giúp đỡ chắn rượu tên là gì?”
Lục Phúc đáp: “Quý công tử ạ?”
Đây hẳn là một biệt danh.
Trang Đông Khanh cảm thán: “Hắn đúng là một quý nhân mà.”
“Sao ngài lại thấy thế?”
Làm sao thấy được ư? Có quá nhiều dấu hiệu đi chứ.
Đầu tiên là phu nhân khuyên bảo không được trèo cao bám quý, kế đến là Trang phụ hỏi han vòng vo về chi tiết việc kết giao bằng hữu, cuối cùng là Trang Linh, khéo thay, trọng điểm cũng lại rơi trên vị bằng hữu này.
Cậu không tính là thông minh xuất chúng, nhưng đáp án đã bày ra ngay trước mắt thế này, nếu còn không nhận ra thì đúng là ngu ngốc thật rồi.
Trang Đông Khanh thở hắt ra một hơi, đem tên ba vị hoàng tử điểm qua một lượt trong đầu, nhưng lòng vẫn chưa thấy chắc chắn. Nghĩ không ra thì thôi, không nghĩ nữa. Cứ thuận theo tự nhiên vậy, lúc nào cần biết thì tự khắc sẽ biết thôi.
So với những nhiễu loạn của thế giới bên ngoài, vấn đề bản thân Trang Đông Khanh cần giải quyết cũng không ít. Ví như chuyện khẩn yếu nhất: học nghiệp.
Nguyên thân vốn vừa giành hạng nhất trong kỳ thi tại thư viện, trước kia dù có giấu dốt thế nào thì cũng luôn đứng trong nhóm đầu. Đổi thành Trang Đông Khanh bây giờ...
Chỉ có thể nói, dù đã nhập vào thân xác này, cũng có thể nhớ lại một phần ký ức của nguyên thân, nhưng kiến thức lại không hề theo một cách thức nhẹ nhàng không đau đớn nào đó mà rót vào bộ óc cằn cỗi của cậu.
Chữ phồn thể: nhìn được, nhận mặt được. Hết rồi.
Vâng, đúng là hết rồi đấy.
Còn viết ư? Không có cửa đâu.
Cầm bút lên là toàn viết chữ giản thể. Sống hơn mười năm, lần đầu tiên Trang Đông Khanh thấy rõ thành quả của giáo dục thời hiện đại in sâu trên người mình đến thế.
À phải rồi, nhắc đến cầm bút, chỉ riêng việc vận hành bút lông thôi mà Trang Đông Khanh đã học rập khuôn theo mẫu suốt ba bốn ngày... vậy mà vẫn chưa nắm vững được cách phát lực của cổ tay. Chữ viết ra vẫn chưa thành hình. Chứ đừng nói đến thư pháp, thi từ hay những bài văn chương cẩm tú mà nguyên thân vẫn luôn tự hào.
Quá trình học nhồi nhét cực kỳ thống khổ. Tâm thái vốn đã lung lay sắp đổ của cậu bỗng chốc sụp đổ hoàn toàn sau một câu lầm bầm vô tình của Lục Phúc.
Chẳng phải lời gì trang trọng, chỉ là khi thấy Trang Đông Khanh lại một lần nữa ăn không ngon miệng, Lục Phúc liền nói: “Đợi thiếu gia quay lại thư viện thì mọi chuyện sẽ ổn thôi.”
Chính câu nói này đã khơi dậy những mảnh ký ức vụn vặt của nguyên thân. Rất nhỏ, có lẽ là lúc tám chín tuổi, mười tuổi gì đó, những cảnh tượng sinh hoạt cũ chợt lóe qua.
“...”
Trang Đông Khanh nhìn bàn thức ăn chay mà cười khổ. Hóa ra, đây đã là mức sống được cải thiện lắm rồi sao?
Đặt bát đũa xuống, Trang Đông Khanh vốn đang nỗ lực thích ứng, lần đầu tiên lại có xúc động muốn thà chết đói cho xong.
Buổi tối thắp đèn dầu luyện chữ, có một chữ nét bút quá phức tạp, cứ viết sai mãi không xong. Tâm trạng Trang Đông Khanh vốn đã không tốt, luyện thêm vài lần, khó khăn lắm nét mới đúng thì đầu bút lại chệch đi. Chữ viết nguệch ngoạc dán trên mặt giấy thành một đoàn đen kịt, tựa như cuộc sống mù mịt không chút ánh sáng lúc này của cậu.
Cố kiềm chế tính khí định luyện tiếp, chẳng may một cái, trên tay lại dính một vệt mực đen lớn.
“...”
Trang Đông Khanh tức khắc sụp đổ.
Cậu đẩy cửa ra ngoài, ngồi bệt xuống bậc thềm. Màn đêm rủ thấp, ánh trăng như nước, nhưng cậu lại chẳng có tâm trí nào mà thưởng thức.
Học vấn của “Trang Đông Khanh” này rốt cuộc chẳng thể nào quay lại được như xưa nữa rồi. Hơn mười năm học tập, rèn luyện của nguyên thân, cũng giống như việc cậu không thể giải thích cho người cổ đại hiểu các kiến thức hiện đại, Trang Đông Khanh cũng chẳng thể nào tinh thông thi từ ca phú, văn chương sách luận chỉ trong vòng một hai tháng ngắn ngủi.
Thế nhưng, cuộc sống tạm gọi là ổn định hiện tại của cậu lại được xây dựng trên nền tảng là học nghiệp xuất sắc của nguyên thân.
Trong hồi ức, lúc nhỏ nguyên thân và Lục Phúc thường xuyên phải ăn lửng bụng. Thỉnh thoảng phu nhân nhớ đến, hoặc trong phủ có sự kiện gì, cậu mới được may cho bộ áo mới để giữ thể diện. Than sưởi cũng chưa bao giờ đủ dùng... Cái cảm giác lạnh thấu xương đó, chỉ nghĩ thôi Trang Đông Khanh đã thấy không chịu nổi rồi.
Không thể đỗ đạt làm quan, nghĩa là không còn giá trị. Vậy những ngày tháng về sau phải làm sao đây...
Trang Đông Khanh bó gối mà ngồi, vùi sâu đầu vào giữa hai gối. Những phiền muộn, khổ não và cả nỗi bất lực khi xuyên đến thế giới này, vào khoảnh khắc này đều bùng phát tất thảy. Lần đầu tiên trong đời, cậu thấy nhớ nỗi khổ của việc làm lụng vất vả để mua nhà ở thời hiện đại đến thế.
Thật phế vật quá đi mà. Sao mình lại vô dụng đến thế này chứ?
Hốc mắt nóng lên, Trang Đông Khanh cắn chặt răng.
Lục Phúc dậy đêm thấy thư phòng không có ai, ra bậc thềm thì tìm thấy Trang Đông Khanh. Sợ cậu cảm lạnh mà khuyên mãi cậu không chịu vào phòng, Lục Phúc đành lấy chiếc áo choàng khoác thêm cho cậu, còn chu đáo rót cho cậu một chén nước ấm.
Trang Đông Khanh chậm rãi uống hết, đưa tay quệt mặt. Đợi tâm trạng bình ổn lại, cậu vẫn chọn quay lại thư phòng tiếp tục luyện chữ.
Từ khi tỉnh lại, mọi việc ăn mặc ở đi lại của cậu đều do một tay Lục Phúc lo liệu. Nếu không có Lục Phúc, đến cả người sắc thuốc cho cậu cũng chẳng có. Cho dù không thể duy trì được mức sống hiện tại của cả hai, nhưng cậu có thể làm được chút gì hay chút đó, chỉ cầu mong là không hổ thẹn với lòng mà thôi.
Sự thật chứng minh, nước đến chân mới nhảy đôi khi vẫn có tác dụng. Bởi mấy ngày sau đó, Trang Đông Khanh nhận được thiếp mời tham dự Yến ngày xuân.
Dò hỏi một vòng mới biết, đây là buổi tụ hội của văn nhân Kinh thành do các đại thư viện liên hợp tổ chức trước kỳ thi mùa xuân. Buổi tiệc diễn ra trong vài ngày, mỗi ngày một chủ đề khác nhau, hoặc làm thơ, viết văn, hoặc thi thố thư pháp. Học tử nào muốn luận bàn sẽ tham gia tại chỗ. Những bài thi từ văn chương xuất sắc nhất sẽ được treo ở chính giữa buổi hội cho mọi người cùng chiêm ngưỡng.
Trong bữa tiệc không thiếu các bậc quý nhân đến dự, mấy năm trước còn có giai thoại Thánh giá đích thân ngự lâm. Mà những bài văn thơ này nếu may mắn lọt vào mắt xanh của quý nhân, các học tử không chỉ vang danh thiên hạ mà còn có thêm một con đường rộng mở để bước vào quan trường.
Hỏi qua Lục Phúc mới biết, sau kỳ thi ở học đường, nguyên thân đã bắt đầu chuẩn bị cho Xuân yến này rồi. Có sự tình trước đó như vậy, nếu Trang Đông Khanh không tham gia thì rõ ràng là không hợp lẽ thường.
Huống hồ kể từ khi tỉnh lại, cậu luôn bị cấm túc trong phủ, rất nhiều tin tức về thế giới bên ngoài khi đến tai cậu thì mọi chuyện đã ngã ngũ. Nhân cơ hội này ra ngoài đi dạo, xem xét tình hình thế nào cũng là chuyện tốt.
Sau khi hạ quyết tâm, chẳng mấy chốc đã đến ngày diễn ra Xuân yến. Trang Đông Khanh cùng Trang Việt và Trang Linh ngồi chung xe ngựa của Trang gia tới dự tiệc.
Địa điểm tổ chức chính là tại học đường nơi Trang Đông Khanh từng đến xin nghỉ.
Lần nữa bước vào đây, nơi này đã có chút thay đổi so với lần trước. Trước cổng treo vài bức thư pháp, sau khi kiểm tra thiếp mời để vào trong, hai bên đường bày đầy các chậu hoa cây cảnh. Có hải đường, nghênh xuân đang đua nhau khoe sắc trước gió; cũng có những chậu lan quý, cốt cách thanh cao dành cho văn nhân thưởng ngoạn.
Đi dọc theo hành lang, các bức thư họa, văn chương được treo cao thấp xen kẽ hai bên thành hàng lối. Trang Đông Khanh nhìn không hiểu, nhưng Trang Việt và Trang Linh lại dừng bước mấy lần để thưởng thức, xem chừng đều là những tác phẩm cực phẩm.
Suốt dọc đường đến yến hội, người xe tấp nập. Trang Đông Khanh gặp không ít bạn học quen biết, cứ thấy một người là lại chào hỏi một lần. Cậu lại phải giải thích thêm một lần về việc mình bị đụng đầu nên không còn nhận ra người quen. Sau một vòng, cơ bản những người thân thiết đều đã biết chuyện.
Ngồi xuống một góc không mấy bắt mắt, Trang Đông Khanh nhìn trái cây và điểm tâm trên bàn, lén lút nuốt nước miếng.
Thậm chí còn có cả thịt khô nữa, thật cảm động, muốn ăn quá đi.
Mấy quả sơn trà vàng óng kia trông cũng thật ngọt... Không được, phải nhịn, phải nhịn lại!
Trong khi nội tâm đang đấu tranh dữ dội, Trang Đông Khanh vẫn phải điềm nhiên cùng mọi người thực hiện các quy trình khai tiệc.
Màn phát biểu của người chủ trì là không thể thiếu. Trang Đông Khanh nghe loáng thoáng lời phát biểu của Viện chính thư viện, những từ ngữ "chi hồ giả dã" (đạo lý thánh hiền) khô khan lập tức khiến đầu óc cậu quay cuồng. Sau đó là đến lượt các thầy giáo và các vị đại học sĩ được mời tới, có học giả danh tiếng lẫy lừng, cũng có những văn thần phẩm cấp không thấp.
Bên cạnh chợt có tiếng bàn tán nhỏ, Trang Đông Khanh vểnh tai nghe ngóng.
“Chẳng phải nói Thái phó thái tử sẽ tới sao? Sao không thấy đâu nhỉ?”
“Đó là chuyện từ bao lâu rồi, huống hồ gần đây... kỳ thi mùa xuân sắp tới, cũng cần phải tránh hiềm nghi chứ...”
Trang Đông Khanh lục tìm trong trí nhớ, mơ hồ nhớ lại sự kiện Phế Thái tử dường như có liên quan đến vụ án gian lận khoa cử. Mà gian lận khoa cử... chẳng phải là diễn ra vào kỳ thi mùa xuân sao...
“Thái tử giá lâm!”
Bỗng nhiên một tiếng hô lớn vang lên. Đợi đến khi Trang Đông Khanh cùng mọi người quỳ xuống, cậu mới nhận ra giọng truyền tin hơi lảnh lót này là của thái giám Tư Lễ.
Quỳ bái, cung nghênh, đồng thanh hô vang ngàn tuổi.
Sau khi hành lễ xong và ngồi vào chỗ cũ, Trang Đông Khanh mới dám ngước mắt lên đánh giá.
Thịnh Võ Đế những năm đầu chinh chiến sa trường, những người con trai còn sống sót đều được sinh ra sau khi ông lên ngôi hoàng đế. Do đó, Thái tử dù tôn quý nhờ phận đích trưởng tử nhưng tuổi thực tế cũng chưa đến ba mươi.
Thái tử tên là Lý Thành. Trang Đông Khanh nhìn từ xa, chỉ thấy gương mặt phía trên lớp y phục gấm vóc sang trọng toát ra vẻ nho nhã, đôn hậu. Khi trò chuyện cùng các vị học sĩ và Viện chính, ngài ấy tỏ ra rất bình dị, gần gũi.
Chẳng mấy chốc đã đến lượt Thái tử phát biểu, Trang Đông Khanh lại bắt đầu thả hồn treo ngược cành cây.
Cho đến khi giọng nói bén nhọn kia lại vang lên lần nữa: “Định Tây Vương tới ——”
“!”
Chậm hơn một nhịp, cậu vội vàng theo kịp mọi người để hành lễ lần nữa. Tiếng hô lần này đã đổi sang người khác, chắc hẳn là tùy tùng của Vương gia.
Khi ngồi xuống lần nữa, sau lưng Trang Đông Khanh đã rịn một tầng mồ hôi lạnh. Lúc nãy không kịp theo sát tiến độ hành lễ của mọi người, đúng là một phen hú vía.
Cậu dùng ống tay áo thấm mồ hôi trên cổ, nhìn thịt khô và sơn trà trước mắt mà lòng đắng chát. Bữa cơm này xem chừng cũng chẳng dễ nuốt gì cho cam.
Sau phen hoảng sợ đó, Trang Đông Khanh thận trọng hơn nhiều. Cậu cúi đầu rủ mắt ngồi ngay ngắn, chỉ lắng nghe tiếng thì thầm của những người xung quanh.
“Vị sát thần này sao lại đến đây?”
“Ta làm sao biết được, nhưng nhìn sắc mặt Thái tử không được tốt cho lắm rồi.”
“Ai nhìn thấy Định Tây Vương mà sắc mặt tốt cho nổi? Ba vị tội thần trước đây đều là qua tay hắn xử lý cả...”
Định Tây Vương Sầm Nghiễn, vị vương gia khác họ duy nhất của bản triều. Mấy năm trước hắn phụng chiếu vào kinh cần vương, lập được đại công, sau đó Hoàng đế giữ hắn lại Thượng Kinh. Dù hắn đã mấy lần xin được trở về phong địa nhưng Hoàng đế vẫn chưa chuẩn tấu.
Thực ra Sầm Nghiễn được coi là cùng lớn lên với nam chính. Khi lão Vương gia còn sống, hắn với thân phận Thế tử đã phụng chiếu vào kinh làm bạn học cho các hoàng tử (thư đồng), cùng nhận sự dạy bảo như nhau. Từ nhỏ hắn đã rất được Thịnh Võ Đế yêu mến, sau khi lập công lại càng chiếm vị trí quan trọng trong lòng Đế vương, vinh quang không ai bằng.
Có điều hắn chỉ nghe lệnh của Hoàng đế, còn đối với các hoàng tử thì chẳng mảy may bận tâm. Ở giai đoạn sau của câu chuyện, để lôi kéo được hắn, các hoàng tử đã phải nghĩ đủ mọi cách.
Đang mải suy nghĩ, phần phát biểu trước yến hội cuối cùng cũng kết thúc.
Trong lúc nghỉ ngơi chờ khai tiệc, bầu không khí đã trở nên sôi nổi hơn nhiều. Các vị Viện chính, Đại học sĩ ở phía trước đang nhiệt tình trò chuyện cùng hai vị khách quý vừa đột ngột ghé thăm. Các văn nhân học tử xung quanh cũng bắt đầu uống trà, tán gẫu và dùng bánh ngọt.
Trang Đông Khanh nhanh tay lấy hai miếng thịt khô, nhét một miếng cho Lục Phúc, còn mình thì cắn một miếng lớn.
Ôi, đúng là thịt thật rồi, ngon quá đi mất.
Thật cảm động lòng người.
Toàn bộ sự chú ý của cậu tức khắc dồn hết vào vị giác. Trong lúc vô thức, cậu ngẩng đầu lên, vừa vặn chạm mắt với một bóng người đang đứng phía trước. Trang Đông Khanh ngẩn người ra một lúc.
Nguyên thân trước kia thức đêm đọc sách nhiều nên mắt bị kém đi, có chút cận thị nhẹ. Vì khoảng cách hơi xa nên Trang Đông Khanh chỉ có thể nhìn thấy đại khái người kia có đôi mày cao, đôi mắt sâu, đường nét khuôn mặt thanh thoát, chắc hẳn... là một người rất đẹp trai.
Cậu nheo nheo mắt nhưng nhìn vẫn mờ ảo, không chắc chắn lắm, song cứ có cảm giác đối phương cũng đang nhìn mình?
Đột nhiên vị Viện chính bên cạnh cung kính cúi chào người kia một cái. Sống lưng Trang Đông Khanh lạnh toát, lập tức phản ứng ra đây nếu không phải Thái tử thì chính là Định Tây Vương, cậu vội vàng cúi gầm mặt xuống... Không thấy ta, hắn không thấy ta đâu!
Ngay sau đó, yến tiệc chính thức bắt đầu.
Liễu Thất vừa nhận được tin tức trở về, liền tiến lên thay thế tùy tùng hầu hạ. Một bên gắp thức ăn cho Sầm Nghiễn, một bên dùng âm thanh chỉ có hai người nghe thấy nói: “Lục hoàng tử cũng tới rồi, vừa mới vào cửa hông.”
Nói xong nhưng không thấy bất kỳ phản ứng nào, Liễu Thất ngẩng đầu lên thì phát hiện Sầm Nghiễn đang nhìn chằm chằm xuống phía dưới không chớp mắt.
“Chủ tử?” Liễu Thất khẽ gọi một tiếng.
Lúc này Sầm Nghiễn mới hoàn hồn. Hắn im lặng một lát rồi giơ tay chỉ về một hướng: “Đi tra xem học trò kia là ai.”
Liễu Thất nhìn theo hướng đó, quan sát kỹ một hồi vẫn không chắc chắn được: “Chủ tử nói người nào cơ ạ...?”
Sầm Nghiễn liếc nhìn thêm lần nữa, đưa tay day day mi tâm: “Ừm, cái kẻ đang cắm cúi ăn không thèm ngẩng mặt lên kia kìa.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)