“Hiện tại sao?” Trang Đông Khanh hỏi.
Tì nữ cử chỉ rộng rãi thoải mái, đáp: “Biết rõ thân thể thiếu gia còn chưa khỏe hẳn nên không gấp đâu ạ. Phu nhân đặc biệt dặn dò, thiếu gia cứ thu xếp ổn thỏa rồi thong thả quá bộ, vạn lần đừng để dọc đường bị trúng gió. Giống như lần trước ở từ đường, lại đổ bệnh ra thì không tốt.”
Trang Đông Khanh: “……”
Cố gắng giữ cho khóe miệng không bị sụp xuống, Trang Đông Khanh nói: “Cảm ơn phu nhân.”
Tì nữ lại hành lễ một cái, gọn gàng linh hoạt rời đi.
Trang Đông Khanh lúc này mới thực sự thở dài một hơi.
Lục Phúc hỏi: “Thiếu gia, hiện tại đổi quần áo luôn sao?”
“Không gấp.” Đợi cậu tiêu thực xong đã, để đầu óc thanh tỉnh rồi hãy nói.
“Nhưng mà, đi muộn quá không sợ phu nhân tức giận sao?”
Trang Đông Khanh chân thành đáp: “Dù ta có vui vẻ, bà ấy cũng chẳng ưa gì ta đâu nhỉ?”
Lục Phúc nghẹn lời, gãi gãi đầu: “Cũng đúng ạ.”
“……”
“Thôi bỏ đi, thu dọn chút rồi đi thôi.”
Mấy ngày nay, nhận thức về Trang phủ của cậu hoàn toàn đến từ Lục Phúc. Nào là lão gia, phu nhân, thiếu gia, tiểu thư, cậu vẫn chưa được gặp mặt một ai, tính khí từng người cũng chẳng rõ ràng. Nghĩ bụng thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện, Trang Đông Khanh rốt cuộc đành nhượng bộ.
Thật lạnh quá đi.
Cậu rụt cổ lại, tự an ủi bản thân rằng ngày Tết đã qua, về sau trời sẽ ấm dần lên thôi.
Sân nhỏ của bọn họ thực sự quá hẻo lánh, cộng thêm bệnh của Trang Đông Khanh mới vừa chớm khỏi, lúc đi đến viện của phu nhân, người cậu không chỉ lạnh thấu mà còn bắt đầu ho khan từng cơn.
Lưu ma ma - quản sự bên cạnh phu nhân thấy hai người liền nói: “Phu nhân vừa mới dậy tụng kinh, nhị thiếu gia chờ một lát.”
Trang Đông Khanh lễ phép: “Không ngại.”
Lưu ma ma ngạc nhiên nhìn cậu một cái, thấy cậu đang ho liền sai nha hoàn dẫn bọn họ vào gian nhà bên cạnh chờ đợi.
Bước vào trong phòng, chỉ cảm thấy một luồng hơi ấm ập vào mặt. Nha hoàn dâng trà, Trang Đông Khanh uống hai ngụm, bấy giờ mới thấy tứ chi bắt đầu ấm lại.
Cậu lặng lẽ liếc nhìn chậu than, quả nhiên than củi không giống loại ở phòng mình. Loại than này không khói, mùi không nồng sặc, mà lượng dùng cũng chẳng cần nhiều.
Có tiền thật tốt.
Trang Đông Khanh thầm cảm thán một chút, cúi đầu uống trà.
“Phải đợi bao lâu nữa đây?” Lục Phúc nhìn quanh quất, lẩm bẩm.
“Cứ đợi đi.” Trang Đông Khanh chỉ đáp khẽ.
Tình hình Trang phủ, cậu đã đại khái nắm rõ.
Trang lão gia là quan kinh thành, phẩm cấp không cao. Tổ tiên vốn làm nông, lúc thi khoa cử được nhà mẹ đẻ phu nhân chọn trúng, cưới tiểu thư kinh thành, trên quan lộ được nhà vợ giúp đỡ nhiều. Tuy làm quan bình bình nhưng dù sao cũng giữ được vị trí ở lại kinh thành nhậm chức.
Nguyên thân là nhị thiếu gia của Trang phủ, đứa con vợ lẽ duy nhất.
Tuổi tác bằng với cậu, nhưng chỉ nhỏ hơn con trai trưởng nửa tuổi. Tức là lúc phu nhân mang thai con đầu lòng thì nguyên thân đã thành hình.
Nhà quyền quý vào lúc này, thiếp thất hay thông phòng đều phải uống canh tránh thai, không biết nguyên thân được sinh ra bằng cách nào. Tuy nhiên Trang Đông Khanh cũng không thể biết rõ được, vì sau khi sinh nguyên thân được vài năm, vị thiếp thất kia đã lâm bệnh qua đời.
Về sau, một trai một gái kế tiếp đều là do phu nhân sinh ra. Thiếp thất trong phủ không thiếu, nhưng chẳng ai có thêm mụn con nào nữa.
Nguyên thân không được phu nhân ưa thích cũng là chuyện bình thường.
Biết rõ mình là kẻ chướng mắt, Trang Đông Khanh đợi chờ rất thản nhiên.
Ba tuần trà trôi qua, Lục Phúc đứng sau lưng Trang Đông Khanh đã đổi tư thế mấy lần, ánh mắt Trang Đông Khanh cũng từ trong trẻo chuyển sang đờ đẫn, bấy giờ tiếng vén rèm mới vang lên.
Trang Đông Khanh vội vàng đứng dậy. Trong mùi đàn hương hòa quyện với tiếng chuỗi hạt va chạm thanh thúy, một vị mỹ phụ trung niên đẫy đà, đoan trang chậm rãi bước vào.
Trên búi tóc giắt trâm vàng ngọc, tay lần tràng hạt bạch ngọc, da trắng, y phục lộng lẫy nhưng thần sắc đạm mạc. Bà vừa mở miệng, giọng điệu đã mang theo uy nghi: “Bệnh một trận xong, thấy ta liền không nhận ra nữa sao?”
Ánh mắt bà hoàn toàn không nhìn thẳng vào Trang Đông Khanh.
Trang Đông Khanh sững sờ, Lục Phúc ở phía sau nhỏ giọng nhắc nhở: “Chào phu nhân đi, thiếu gia.”
Trang Đông Khanh lúc này mới sực tỉnh hành lễ, chữa ngượng: “Mẫu thân kim an.”
Phu nhân ngồi xuống ghế chính, nhấp ngụm trà, liếc nhìn Trang Đông Khanh bằng ánh mắt lạnh nhạt rồi phất tay: “Được rồi, ngồi đi.”
Tiếp đó là một khoảng lặng dài, chỉ nghe thấy tiếng chén trà chạm nhau và tiếng tràng hạt va lách cách. Trang Đông Khanh ngồi ngay ngắn, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, nhưng trong lòng bàn tay đang nắm chặt lại lấm tấm mồ hôi vì sự yên lặng quá mức này.
“Phạt ngươi một trận, đã biết lỗi chưa?”
“Con biết lỗi rồi, con không nên đêm không về ngủ, làm bại hoại gia phong.”
Phu nhân ngạc nhiên nhướn mi. Cảm nhận được ánh mắt hướng về mình, Trang Đông Khanh càng ngồi thẳng lưng hơn: “Cha phạt con là đúng, tuyệt đối sẽ không có lần sau.”
Đôi lông mày thanh tú khẽ nhếch, phu nhân cười nhạt: “Nhận lỗi cũng nhanh đấy.”
Trang Đông Khanh chỉ cúi đầu.
“Mà thôi, việc này để lão gia chất vấn đi, vốn dĩ cũng là ông ấy phạt ngươi.”
“……”
“Ta gọi ngươi đến lần này là vì chuyện khác.”
Nắp trà chạm khẽ vào thành bát phát ra tiếng "đinh" giòn giã, dây thần kinh trong đầu Trang Đông Khanh cũng căng lên theo. Đoạn nghe giọng nói người phụ nữ hỏi: “Ngươi có biết gần đây trên kinh thành không được yên ổn?”
“Con có nghe nói đôi chút ạ.”
“Ồ, nghe được những gì, nói ta nghe xem?”
Trang Đông Khanh đành phải kiên trì, đem chuyện mấy hộ quan viên bị xét nhà thuật lại một lượt.
Phu nhân nói: “Cũng gần đúng tám chín phần. Vậy ngươi có biết, tại sao bọn họ lại chuốc họa vào thân không?”
Câu hỏi này rơi đúng vào điểm mù của Trang Đông Khanh, cậu ngập ngừng: “Tham ô trái pháp luật? Hay là làm việc thiên vị?”
“Đó chỉ là nguyên nhân ngoài mặt thôi.”
Bỗng nhiên câu chuyện xoay chuyển, bà lại nói: “Linh nhi nói ngày đó ngươi ngủ lại Quảng Nguyệt Đài là vì đỡ rượu thay người khác nên mới say khướt?”
Trang Linh là con trai thứ ba của Trang gia, cũng là đệ đệ của nguyên thân.
Chuyện này Lục Phúc có nhắc qua. Hôm đó ở Quảng Nguyệt Đài không chỉ có mỗi nguyên thân, Trang Linh cũng ở đó, nhưng quan hệ hai anh em bình thường, lại không ngồi cùng bàn tiệc.
“Chắc... chắc là vậy ạ.”
“Chắc là?”
Trang Đông Khanh bấy giờ mới thưa: “Ngày đó con ở Quảng Nguyệt Đài bị ngã đập đầu, ở từ đường cũng bị ngã, tỉnh lại nhiều chuyện không còn nhớ rõ nữa. Đại phu nói là do va chạm vào đầu, phải đợi tan máu bầm mới khỏe lại được.”
Phu nhân lúc này mới ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào Trang Đông Khanh. Lưu ma ma đi ra ngoài một lát, khi trở về ghé tai phu nhân thì thầm mấy câu. Chỉ thấy chân mày phu nhân nhíu lại, nhưng bà không truy cứu vấn đề này nữa.
Bà gặng hỏi: “Vậy hiện tại ngươi còn nhớ được những gì?”
Trang Đông Khanh đáp: “Nhớ được một số chuyện lúc nhỏ, người trong phủ cũng nhận ra gần hết rồi ạ……”
Phu nhân ngắt lời cậu: “Chuyện đêm hôm đó còn nhớ không?”
“Chỉ nhớ là... uống say... rồi ngủ một giấc... Còn tại sao say, uống với ai, hiện tại con vẫn chưa nhớ ra.”
Tĩnh mịch.
Một sự im lặng tuyệt đối.
Ánh mắt phu nhân như luồng đuốc sáng, soi xét Trang Đông Khanh từ trên xuống dưới một cách tỉ mỉ, như muốn nhìn thấu bên trong cậu.
Bị nhìn đến mức trán lại lấm tấm mồ hôi, nhưng Trang Đông Khanh không dám đưa tay lau.
“Cho nên, cũng không nhớ nổi đó là người bạn nào sao?”
“Dạ đúng ạ.”
"Chát" một tiếng, chén trà bị đặt mạnh xuống bàn, tim Trang Đông Khanh cũng đập thình thịch theo.
Lại một hồi lặng ngắt, phu nhân thở hắt ra một hơi, vẻ chán ghét nói: “Bỏ đi, ngươi bây giờ như thế này, nói nhiều cũng không hiểu, ta nói thẳng với ngươi luôn.”
“Kỳ thi Viện lần trước ngươi đỗ hạng nhất, kỳ thi Xuân sắp tới, chắc hẳn cũng sẽ có tên trên bảng vàng.”
“Nếu đã muốn dấn thân vào chốn quan trường, tự nhiên phải hiểu đạo lý minh triết bảo thân (khôn ngoan giữ mình). Hoàng thượng năm nay đã ngoài sáu mươi, các vị hoàng tử cũng đều đã trưởng thành. Trang gia ta chỉ là tiểu môn tiểu hộ, không thể gánh nổi những gút mắc giữa Thái tử và các vị hoàng tử khác đâu…”
Thực ra bà nói rất ẩn ý, nhưng Trang Đông Khanh đã đọc qua quyển sách này, biết rõ mạch truyện chính là cuộc chiến đoạt đích.
Thế nhưng, Thái tử ư? Hiện giờ Thái tử vẫn còn tại vị sao?!
Trang Đông Khanh ngơ ngác.
Trang phu nhân tiếp tục: “Đêm đó, cả Thái tử và Định Tây Vương, cùng một vị quý nhân khác đều có mặt. Sau khi ngươi trở về không bao lâu, Quảng Nguyệt Đài đã bị thân binh của vương phủ Định Tây phong tỏa, tuyên bố có kẻ hạ độc Vương gia… Hiện tại, ba vị quan viên bị hạch tội đều do một tay Định Tây Vương thẩm vấn, trong cung còn xử lý cả một vị công công nữa…”
Đầu óc Trang Đông Khanh lúc này đã hoàn toàn chấn động.
Cậu ngẩng đầu lên, ánh mắt trong trẻo đến mức khiến phu nhân phải nghẹn lời.
“Ngươi có đang nghe ta nói không đấy?”
“Có... có ạ... Chỉ là... con không hiểu rõ lắm...”
“……”
Phu nhân hít sâu một hơi. Trang Đông Khanh cảm thấy mình như vừa gây họa, bèn lúng túng mân mê đầu ngón tay.
“Bỏ đi, đầu óc ngươi vẫn chưa tỉnh táo.” Phu nhân ấn ấn mi tâm, “Tóm lại ngươi nhớ cho kỹ, gần đây đừng có kết giao lăng nhăng là được.”
“Dạ vâng.” Giọng điệu cậu vô cùng ngoan ngoãn và thành khẩn.
Trang phu nhân: “……”
Sau khi đuổi chủ tớ Trang Đông Khanh đi, Lưu ma ma vừa xoa bóp đầu cho phu nhân, vừa nhìn bà siết chặt tràng hạt trong lòng bàn tay, hơi thở dồn dập vì tức giận.
“Ngươi nói xem đứa nhỏ này có phải đang lừa ta không?!”
“Lần nào tới đây nó chẳng âm dương quái khí, khó lắm mới thấy nó thuận thảo một lần, chắc chắn là cố ý giả vờ với ta!”
Lưu ma ma hỏi: “Phu nhân cảm thấy Nhị thiếu gia không muốn tiết lộ chuyện quen biết với Lục hoàng tử nên mới giả ngu?”
Nhớ lại cử chỉ hành vi vừa rồi của Trang Đông Khanh, phu nhân bí bách: “…… Ngược lại là không giống giả vờ, nó đâu thể diễn ra vẻ đần độn như thế.”
“Mà thôi, dù sao cũng chỉ là thử nó một chút. Nó đã không chịu thành thật khai báo với ta, thì việc Lục hoàng tử đặc biệt gửi thiếp mời nó đến yến tiệc để làm chỗ dựa cho nó, ta cũng không cần phải nói lại làm gì.”
“Miễn cho thấy Thái tử thế yếu, nó lại giống như lão già cha nó, mưu tính bắt cá hai tay, kéo lụy cả nhà thì khốn…”
Rời khỏi chính viện được một đoạn đường, Trang Đông Khanh vẫn còn lờ mờ, đầu óc rối bời.
Nói sao nhỉ, đến đây lâu như vậy, tình hình Trang phủ ra sao cậu đã làm rõ, xuyên vào quyển sách nào cậu cũng đã nắm chắc. Nhưng trước ngày hôm nay, hai việc này vẫn luôn tồn tại độc lập, không hề giao nhau.
Đúng vậy, Trang Đông Khanh đến giờ vẫn chưa rõ mình là ai trong sách. Cậu cũng chẳng nhớ nổi có nhân vật nào cùng tên cùng họ với mình không.
Nhưng những lời của phu nhân vừa rồi như vén mây thấy mặt trời, chỉ điểm cho cậu chút manh mối.
Hóa ra, câu chuyện vẫn chưa bắt đầu.
Trong sách, truyện bắt đầu từ sau sự kiện phế Thái tử. Hiện giờ Thái tử vẫn còn đó, nghĩa là…
Cậu ngơ ngẩn ngẩng đầu nhìn trời. Cảnh sắc khoáng đạt cũng không làm lòng dạ Trang Đông Khanh nhẹ nhõm hơn, cậu cảm thấy có một cục nghẹn ở ngực, làm sao cũng không nhả ra được, u uất vô cùng.
Nói cách khác, những sóng gió trước đây chỉ là món khai vị, cơn bão thực sự ở Thượng Kinh vẫn đang tích tụ.
Mà chuyện phế Thái tử can hệ rất lớn, liên lụy cực rộng. Không chỉ chết rất nhiều người, mà những vai phụ may mắn sống sót đa phần đều phải thay tên đổi họ, đầu quân vào dưới trướng các hoàng tử khác.
Nguyên thân…
Tê. Trang Đông Khanh xoa trán.
Cứ hễ nghĩ đến chuyện trước đây là cậu lại đau đầu.
Chuyện cậu bị ngã đập đầu không phải là nói dối, mà thực sự đã sưng một cục lớn, lúc phát sốt vẫn còn sờ thấy được. Bây giờ vết sưng đã tan, nhưng chỉ cần vừa nghĩ về quá khứ của nguyên thân hay tình tiết trong sách là đầu lại đau như búa bổ.
Đại phu nói đây chỉ là tạm thời, quá trình tan máu bầm cần thời gian, nhưng cụ thể là ba ngày, ba tháng hay ba năm thì không ai dám chắc.
“……”
Trang Đông Khanh thở dài thườn thượt, đúng là bao nhiêu vận rủi đều dồn hết lên đầu cậu rồi.
Chỉ hy vọng mình không phải là vai phản diện.
Con người ta không thể, ít nhất là không nên xúi quẩy đến mức đó chứ!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)