Trang phu nhân, tức Tất Thục Ngọc, ban đầu vốn không hề nghĩ đến Trang Đông Khanh.
Gần đây bà ta về nhà ngoại, lại lần lượt tìm đến thượng cấp và đồng liêu của Trang lão gia, có thể nói là đã dùng hết mọi cách, chịu đủ mọi sự ghẻ lạnh, thậm chí còn mặt dày đến tận cửa cầu xin nhưng đều không có kết quả.
Nhà bà ta vốn là một nhánh xa của Tất gia, thuộc kiểu dựa dẫm bóng lớn để hưởng hơi mát. Dẫu cha mẹ có đau lòng cho bà ta, nhưng rốt cuộc trong tộc cũng không có tiếng nói. Vào thời điểm người người tự bảo vệ mình thế này, tộc trưởng sẽ không để bản gia gánh lấy một chút rủi ro nào để tương trợ.
Còn về các đồng liêu và thượng cấp của Trang Hưng Xương, đồng liêu thì không giúp được, còn thượng cấp lại không muốn giúp. Cũng là lẽ thường tình ở đời.
Mấy ngày trước, Tất Thục Ngọc nhận được tin tức, Hình bộ thực chất đã âm thầm thả vài vị đại nhân và học tử về nhà, nhưng trong đó không có Trang Hưng Xương và trưởng tử Trang Việt.
Vốn đã lo âu như kiến bò trên chảo nóng, hôm nay lại nghe tin đường thúc nhà họ Tất bị hạ ngục, bà ta nhất thời uất nghẹn, lửa giận công tâm mà ngất đi.
Đại phu đến bắt mạch, đợi thuốc sắc xong, tâm phúc Lưu ma ma vừa hầu hạ bà ta uống thuốc, vừa thấp giọng khuyên giải.
Gồng gánh bao nhiêu ngày qua, Tất Thục Ngọc rốt cuộc không trụ vững nữa, đau khổ vạn phần nói: "Ngươi nói xem, có phải ta đối với Việt nhi quá mức nghiêm khắc rồi không?"
"Hắn vốn không thông minh, học nghiệp bình thường, từ nhỏ ta đã biết văn chương của hắn không bằng Trang Đông Khanh."
"Đương nhiên, cái thằng nhóc kia cũng quen thói giấu dốt, biết ta không ưa hắn nên luôn khép nép thấp hèn, biểu hiện kém hơn Việt nhi một bậc. Nhưng đến kỳ khoa cử mấu chốt này, ai lại chịu thua kém người khác... Đáng thương cho Việt nhi của ta không biết, ta cũng chưa từng vạch trần qua..."
"Nếu không phải ta thúc ép quá ngặt, Việt nhi đứa nhỏ này làm sao lại nghĩ đến những con đường tà đạo kia chứ?"
"Hắn chắc chắn là vì muốn tranh một hơi này nên mới nghe theo mấy ý đồ xấu xa của đám biểu ca biểu đệ kia..."
Nói đến cuối cùng, hai hàng lệ nóng đã lăn dài, bà ta hối hận khôn nguôi.
Lưu ma ma chỉ biết ra sức khuyên nhủ.
Khóc ướt cả một chiếc khăn tay, đợi đến khi cảm xúc đã phát tiết hết ra ngoài, Tất Thục Ngọc mới nhớ lại, trước kỳ thi mùa xuân, Trang Đông Khanh thực chất đã từng đến tìm bà ta một lần.
"Không đúng."
"Không đúng, không đúng!"
Liên tiếp nói ba câu không đúng, Tất Thục Ngọc bỗng ngồi bật dậy. Lưu ma ma giật mình kinh ngạc.
Tất Thục Ngọc nắm chặt tay bà ta, lẩm bẩm: "Hắn từ lúc nào lại quan tâm đến việc công của lão gia chứ? Trừ việc đọc sách ra, những chuyện khác ngày thường hắn tuyệt đối không hỏi lấy một câu, chuyện này không bình thường chút nào..."
"Trừ phi..."
Tất Thục Ngọc nhìn Lưu ma ma, đột nhiên vực dậy tinh thần: "Trừ phi hắn đã sớm biết điều gì đó!"
"Đúng, đúng là như vậy... Mau, ngươi đi đi, gọi Trang Đông Khanh qua đây gặp ta."
Lưu ma ma lúng túng: "Nhưng phu nhân, người còn đang bệnh, để lão nô hầu hạ người dậy đã nhé?"
Tất Thục Ngọc đẩy tay Lưu ma ma ra, kiên quyết nói: "Để Hàn Lộ hầu hạ ta là được, ngươi mau đi tìm Trang Đông Khanh đến đây. Ngay lập tức, đổi người khác ta không yên tâm."
Đã nói đến nước này, Lưu ma ma đành phải vâng lời. Dặn dò đám nha hoàn kỹ lưỡng xong, dù còn chút lo lắng, bà ta vẫn phải ra ngoài.
Suốt quãng đường đi, Trang Đông Khanh không nói lời nào.
Lưu ma ma mấy lần quan sát hắn, thấy trên mặt hắn không hề có chút hoảng loạn. Vào thời điểm này mà vẫn có thể giữ được sự trấn định như vậy, Lưu ma ma trong lòng đã tin vào phán đoán của phu nhân.
An trí Trang Đông Khanh ở phòng khách xong, sau khi bẩm báo phu nhân, Lưu ma ma đưa hắn vào gian ngoài của chính phòng.
Vừa chạm mặt, dù phu nhân vẫn mặc lụa đeo ngọc nhưng sắc mặt suy sụp không thể che giấu được. Gương mặt không còn vẻ hồng nhuận ngày thường mà vàng vọt, sắc môi trắng bệch, hẳn là do mấy ngày liền bôn ba cộng thêm bạo bệnh nên mới tiều tuỵ đến thế.
Trang Đông Khanh trong lòng thở dài, trên mặt vẫn cung kính vấn an.
"Đến rồi à, ngồi đi."
Giọng nói của Tất Thục Ngọc cũng run rẩy, không chút lực khí. Chỉ có đôi mắt kia là dán chặt vào Trang Đông Khanh, bên trong cháy lên một niềm hy vọng thầm kín.
Trang Đông Khanh đang cúi đầu hành lễ nên không hề hay biết.
Đợi hắn ngồi xuống, bà ta cũng không nói gì. Cho đến khi uống hết một chén trà, Tất Thục Ngọc mới không nhịn được nữa mà mở miệng: "Chuyện trong nhà gần đây, ngươi chắc đã biết."
Trang Đông Khanh gật đầu, ra vẻ ngoan ngoãn lắng nghe.
Tất Thục Ngọc lại nặn ra một câu: "... Toàn bộ Thượng Kinh gần đây đều sẽ không yên ổn."
Trang Đông Khanh lại gật đầu.
Lời đã mồi đến đó, Tất Thục Ngọc đợi một lát nhưng vẫn thấy Trang Đông Khanh giữ vẻ mặt cung kính chờ chỉ giáo, chẳng có ý định đáp lời hay đón ý.
"..."
Im lặng lại im lặng, cố gắng chịu đựng thêm một tuần trà nữa, tư thế chờ đợi của Trang Đông Khanh vẫn không hề thay đổi. Phu nhân rốt cuộc bại trận, nén giận nói: "Ngươi không có gì muốn nói với ta sao?"
"Dạ?"
Trang Đông Khanh ngơ ngác. Cậu ngẩng đầu lên, ánh mắt trong trẻo, vẻ kinh ngạc lộ rõ không chút che giấu.
Tất Thục Ngọc hít sâu một hơi. Vẻ kinh ngạc kia lộ ra quá tự nhiên, bà ta muốn lừa mình dối người rằng hắn đang giả vờ cũng không được.
Thật là...
"Phu nhân ngài... có lời muốn nói với ta sao?"
May mắn là hắn không đần độn đến mức triệt để, Trang Đông Khanh cuối cùng cũng tiếp lời.
Tất Thục Ngọc không nhịn được: "Ngã hỏng đầu rồi, hiện tại vẫn chưa khỏi hẳn sao?"
"Ồ, ngài muốn hỏi việc này ạ? Vết máu bầm vẫn chưa tan hết, chỉ sợ không có ba năm năm tháng thì không tốt lên được đâu."
"..."
Tất Thục Ngọc: "... Ta biết rồi."
Dùng hai ngón tay day ấn huyệt thái dương, Tất Thục Ngọc nhắm mắt thở hắt ra, trong lòng không ngừng tự nhắc nhở bản thân rằng chính sự là trọng yếu, những thứ khác không đáng để tâm.
Nhưng khi mở mắt ra, đối diện với vẻ mặt thuần khiết không chút tâm cơ kia của Trang Đông Khanh, bà ta vẫn thấy nghẹn họng.
Trang Đông Khanh quả thực không ngốc: "Phu nhân còn lời nào muốn nói với ta không?"
"Nếu là về những sóng gió gần đây, ngài cứ nói thẳng." Cậu sờ sờ mũi, nhỏ giọng bổ sung: "Vòng vo quá, ta cũng nghe không hiểu..."
Tất Thục Ngọc ngồi thẳng dậy: "Trước kỳ thi Xuân, ngươi từng tìm ta một lần. Lúc đó, ngươi đề nghị lão gia không nên tiếp nhận công việc liên quan đến kỳ thi này."
Dừng một chút, bà ta trầm giọng hỏi: "Lúc đó có phải ngươi đã sớm biết điều gì rồi không?"
Trang Đông Khanh suy nghĩ một chút, thành thật trả lời: "Không quan trọng nữa rồi, chuyện cần xảy ra cũng đã xảy ra."
Tay phu nhân siết chặt thành ghế, nghiêm giọng: "Cái gì mà không quan trọng? Cha ngươi và cả ca ca ngươi đều đang bị nhốt ở Hình bộ, chẳng lẽ ngươi định mặc kệ sống chết của họ sao?"
Trang Đông Khanh mơ màng: "Nhưng lúc ấy ngài và lão gia có nghe lời ta đâu?"
"..."
"Ý ta muốn nói là..."
Trang Đông Khanh: "Phu nhân là muốn hỏi ta hiện tại còn cách nào không?"
Tất Thục Ngọc và Trang Đông Khanh đồng thời mở miệng.
Ngực Tất Thục Ngọc phập phồng một lát, cố kiên nhẫn: "... Phải."
"Ngươi cũng không cần giả vờ với ta, ta biết ngươi quen biết Lục hoàng tử."
"Tin tức của ngươi, có phải là từ trong cung truyền ra không?"
Trang Đông Khanh không đáp, chỉ rủ mắt.
Tất Thục Ngọc hít sâu một hơi, lại siết chặt tay vịn ghế, trong lòng như có lửa đốt nhưng mặt vẫn phải nhẫn nại chờ đợi. Mồ hôi trong lòng bàn tay bà ta đã rịn ra, Trang Đông Khanh mới chậm rãi lên tiếng.
"Cách thì... không phải là không có."
Tảng đá lớn trong lòng Tất Thục Ngọc cuối cùng cũng rơi xuống đất.
"Nhưng mà..."
"Nhưng mà cái gì?" Trút được hơi thở ra, Tất Thục Ngọc mới cảm thấy sau lưng mình cũng đã ướt đẫm mồ hôi.
Trang Đông Khanh nhìn thẳng vào Tất Thục Ngọc, đôi mắt kia vẫn trong trẻo đến lạ lùng. Nhưng thời gian trôi qua, cậu không gấp, còn tim của Tất Thục Ngọc lại treo ngược lên.
"Ngươi rốt cuộc..."
"Nhưng mà có điều kiện."
Hai người lại đồng thời mở miệng.
Tất Thục Ngọc: "Ngươi cứ nói!"
Trang Đông Khanh bắt đầu chuẩn bị tâm lý cho bà ta: "Phu nhân biết đấy, ta chỉ là thứ tử của Trang gia, năng lực có hạn, chỉ có thể đảm bảo là có chút tác dụng, còn cụ thể giúp được đến đâu thì không nói trước được."
Trang Đông Khanh liếc nhìn đám đầy tớ xung quanh, Tất Thục Ngọc hiểu ý. Chẳng mấy chốc, trong phòng chỉ còn lại bà ta, Trang Đông Khanh và tâm phúc Lưu ma ma.
Trang Đông Khanh giơ tay, xòe năm ngón tay ra.
Tất Thục Ngọc thần sắc không đổi, Lưu ma ma ngập ngừng hỏi: "Năm trăm lượng?"
"Ừm. Ta cần năm trăm lượng bạc để... lo liệu công việc."
Năm trăm lượng vào thời này, tương đương với khoảng 3 tỷ đồng ở xã hội hiện đại, không phải con số nhỏ. Nhưng với gia đình giàu có, đặc biệt là tầng lớp quý tộc ngoại thích như phu nhân, thì cũng không đến mức không bỏ ra được.
Tất Thục Ngọc: "Hết rồi à?"
"Còn. Ta còn muốn khế ước bán thân và hộ tịch của Lục Phúc."
Lục Phúc tuy là thư đồng của nguyên thân, nhưng giấy bán thân và hộ tịch một mực đều nằm trong tay phu nhân, chưa từng đưa cho cậu. Trang Đông Khanh thừa hiểu, đây chính là một chi tiết để bà ta ngấm ngầm khống chế cậu.
Tất Thục Ngọc nhướng mày, yêu cầu này có chút ngoài dự kiến của bà ta, nhưng cũng chẳng phải là đại sự gì.
Trầm ngâm một lát, Tất Thục Ngọc thử lòng: "Nếu ta không đồng ý thì sao?"
Trang Đông Khanh bình tĩnh đáp: "Nếu phu nhân muốn, tốt nhất là nên cân nhắc kỹ trong hai ngày này."
"Nếu ngài không nguyện ý, coi như cả nhà chúng ta đều ở đây, đợi ý chỉ phế Thái tử ban xuống, mọi người cùng nhau lên đường về suối vàng cũng không sao."
Đồng tử Tất Thục Ngọc co rụt, bà ta đập bàn quát lớn: "Càn rỡ!"
Khoảng thời gian này chuyện gì cũng đã nếm trải qua, Trang Đông Khanh làm sao có thể bị dọa cho được, cậu chỉ bất đắc dĩ nói: "Phu nhân cứ chậm rãi cân nhắc đi nha."
Nói thì nói vậy, nhưng cậu cũng là bị đuổi ra ngoài.
Vừa về đến sân nhỏ không bao lâu, ấm nước còn chưa uống hết thì Lưu ma ma lại tới. Bà ta không chỉ mang đến ngân phiếu và khế ước của Lục Phúc, mà còn đưa thêm một trăm lượng, bảo Trang Đông Khanh hãy đem chuyện này xử lý cho "thỏa đáng".
Xem ra phu nhân vẫn biết sợ.
Nhận đồ xong, Trang Đông Khanh cũng chẳng lấy gì làm vui vẻ. Cậu dứt khoát trải giấy tuyên ra, tiếp tục luyện chữ.
Thực ra tâm trí cậu cũng đang rất nóng nảy. Phu nhân đã đưa ra lựa chọn, cậu... cũng coi như tìm được một lối thoát, nhưng vẫn cứ lo trước ngó sau, không sao định tâm lại được.
Viết sai liên tiếp mấy chữ, Trang Đông Khanh buông bút, mở tập chữ mẫu của nguyên thân ra xem. Cậu nghĩ, nếu là nguyên thân ở đây, đối diện với tình huống này chắc chắn sẽ xử lý thành thục hơn nhiều.
Mang thai, xét nhà, Định Tây Vương, Quý công tử, Lục hoàng tử...
Trong đầu cậu xoay chuyển cực nhanh, tình cờ nhìn thấy hai tờ thiếp chữ chồng lên nhau, Trang Đông Khanh bỗng chết lặng.
"Lục Phúc, Lục Phúc ——!"
Cậu lớn tiếng gọi người vào. Trang Đông Khanh hỏi: "Còn tập chữ nào khác không? Những tờ ta viết trước khi bị phát sốt ấy, còn không?"
"Có ạ, thiếu gia ngài đừng gấp, để tiểu nhân đi lấy."
Nhận ra thần thái của Trang Đông Khanh không đúng, Lục Phúc tìm rất nhanh, lật ra một xấp bản thảo lớn. Trang Đông Khanh cầm lên lật xem, càng lật, lòng ngực càng lạnh toát.
Hàng chục tờ thiếp chữ y hệt nhau chồng lên nhau, số lượng cũng tương ứng, Trang Đông Khanh sững sờ.
Khó trách, khó trách, thì ra là như vậy...
Cậu đã nói làm sao mà lại... Như thế này thì mọi chuyện đều thông suốt rồi!
Trang Đông Khanh bỗng nhìn sang Lục Phúc, nghiêm túc hỏi: "Trước đây lúc ta gặp Quý công tử, có phải ngươi đều đi theo không?"
Lục Phúc không hiểu gì: "Cơ bản là tiểu nhân đều ở đó, nhưng cũng có lúc thiếu gia và Quý công tử thảo luận học nghiệp riêng với nhau."
Trang Đông Khanh: "Lại đây, ngươi nhớ được gì thì kể hết ra cho ta, phải thật chi tiết vào."
"Vâng, vâng ạ."
Lục Phúc lắp bắp nhớ lại kể lể. Chưa nghe hết buổi, chưa đầy một nén nhang, Trang Đông Khanh đã ngắt lời: "Đủ rồi, ta biết rồi."
"Biết... biết cái gì cơ ạ?"
Trang Đông Khanh không trả lời, chỉ phẩy tay bảo Lục Phúc lui xuống.
Cậu thẫn thờ một hồi, có vài khoảnh khắc, cậu thậm chí hy vọng đây chỉ là giả, nhưng vừa nhìn vào xấp chữ kia...
Trang Đông Khanh đặt hai phần chữ mẫu lại một chỗ, chữ "Hòa" và chữ "Tử" ghép lại, chính là một chữ "Quý" (季).
Trên một tờ giấy tuyên có khoảng hai mươi chữ, mỗi chữ dùng một lối thư pháp khác nhau, nhưng khi ghép lại sẽ thấy ở cùng một vị trí, chữ "Hòa" và chữ "Tử" đều dùng cùng một hình thể, hoàn toàn khớp nhau.
Số lượng của hai loại thiếp chữ này cũng tương ứng, xem ra là được viết cùng lúc.
Trong tình huống nào thì một học sinh lại lén lút viết tên của người khác như thế này?
Câu hỏi này Trang Đông Khanh biết đáp án.
Dù sao lúc còn đi học, ai thầm thương trộm nhớ ai mà chẳng lén viết tên người ta kín cả trang giấy nháp.
Cậu lại tỉ mỉ tìm kiếm thêm một lần, còn tìm ra cả tập chữ mẫu về biểu tự của Lý Ương. Tuy cũng tách ra làm hai tờ nhưng cách làm hoàn toàn tương tự.
Trang Đông Khanh buông tờ giấy xuống, thiên ngôn vạn ngữ đều nghẹn lại nơi cổ họng.
Cậu đã bảo mà, sao mọi chuyện lại kỳ quặc như vậy. Một mưu sĩ tử tế, sao tự dưng lại biến thành cái bia đỡ đạn cho người ta.
Nghĩ sâu hơn chút nữa, khi việc lôi kéo Sầm Nghiên không thành, Lý Ương và tất cả môn khách đều muốn từ bỏ, nhưng nguyên thân vẫn khăng khăng làm theo ý mình, không tiếc vạch trần chuyện năm xưa, thậm chí đem cả đứa bé ra làm công cụ...
Nếu đây không phải là tình yêu... thì là cái gì?
Trang Đông Khanh đau hết cả đầu. Đầu cậu ong ong, đau đến rút cả người lại.
Dù đây là truyện về một nhóm nhân vật, dù là sảng văn đi chăng nữa thì chuyện này cũng quá mức rồi! Nhất là khi cậu và nguyên thân giống nhau, đều là "cong thành nhang muỗi" (đồng tính).
Cái chuyện "trai cong yêu trai thẳng" thảm khốc nhất thế gian này...
Hít sâu, thở ra, hít sâu, bình tĩnh, hít sâu...
Mẹ hắn chứ, căn bản là không bình tĩnh nổi mà!
Tức chết cậu rồi, thật là quá tức người!
Trang Đông Khanh bật dậy, đem xấp thiếp chữ xé nát tan tành. Xé xong vẫn chưa hả giận, cậu bảo Lục Phúc đốt một chậu than, ném từng tờ vào đốt sạch. Cút hết đi!
Vừa đốt cậu vừa lầm bầm: "Vận hạn tan biến, trai thẳng chớ phiền, liếm cẩu cút ngay, não yêu đương biến mất mau mau..."
Từng tờ từng tờ bị thiêu thành tro bụi, vẫn chưa thấy hết giận, nhân lúc lửa đang vượng, cậu còn nhảy qua nhảy lại chậu than mấy lần.
Lục Phúc hỏi cậu đang làm gì, chỉ nhận được câu trả lời hầm hầm của Trang Đông Khanh: "Trừ tà! Đuổi xúi quẩy!!"
Lục Phúc: "..."
Xong xuôi một bộ quy trình, mặt Trang Đông Khanh đỏ bừng vì tức, cậu ngồi bệt trong sân thở dốc.
Đợi nhịp thở dần bình phục, nhìn chậu than đen kịt kia, Trang Đông Khanh lại cảm thấy một nỗi bi ai dâng lên.
Cậu...
Nhắm mắt lại, một lần nữa hít sâu rồi thở mạnh ra. Khi mở mắt, Trang Đông Khanh đã hạ quyết tâm.
Cậu đổi ý rồi.
Kỳ lạ là, quá trình quyết định đi tìm nam chính vốn rất khó khăn, đã có lúc cậu không sao hạ quyết tâm được.
Nhưng để phủ định lựa chọn đó, lại đơn giản dị thường.
Cậu nghĩ, có lẽ từ tận đáy lòng, cậu căn bản không hề muốn đi con đường đó.
Như thế này, cũng tốt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)