3/ Su khi tắm xong, Lệ Trầm Dục khoác áo bước ra ngoài.
Căn phòng trống trơna.
Không còn một dấu vết nào cho thấy người con gái ban nãy từng tồn tại chăn gối được thu gọn, đồ đạc biến mất sạch sẽ. Cô đã rời đi từ lúc nào, không để lại dù chỉ một lời.
Hắn đứng yên vài giây, ánh mắt trầm xuống, rồi xoay người rời khỏi phòng như thể chuyện đó vốn không đáng để bận tâm.
Xuống đến phòng khách, Lệ Trầm Dục bước đi chậm rãi, một tay đút túi quần. Dáng người cao lớn, sống lưng thẳng tắp, mỗi bước đều mang theo cảm giác áp chế quen thuộc kiểu khí thế chỉ có ở người đã quen ra lệnh và chưa từng cần giải thích.
Bình thường hắn hiếm khi về nhà. Phần lớn thời gian đều ở lại sở chỉ huy. Nếu không phải hôm nay được nghỉ phép, căn biệt thự này cũng chỉ là một nơi để trống.
“Bố.”
Giọng một thiếu niên vang lên.
“Ừm.”
Lệ Trầm Dục đáp gọn, không quay đầu.
Lệ Tiêu Hàn không phải con ruột của hắn.
Hắn chưa từng kết hôn, càng chưa từng có con. Tiêu Hàn là con trai của anh trai và chị dâu hắn. Năm đó, một tai nạn bất ngờ cướp đi cả hai người. Đứa trẻ còn quá nhỏ, chỉ biết gọi cha mẹ trong lễ tang.
Mẹ hắn khi ấy suy sụp hoàn toàn, vừa khóc vừa nói bà có thể chăm cháu một thời gian, nhưng sau này thì sao?
Lệ Trầm Dục đã không nói nhiều. Hắn đưa tay nhận lấy đứa trẻ.
Tiêu Hàn lớn lên bên ông bà nội, đến hơn mười tuổi mới chuyển sang sống cùng hắn. Ban đầu gọi là chú, sau này tự nhiên mà đổi thành bố.
Chuyện này anh biết rất rõ. Còn Lệ Trầm Dục, từ trước đến nay vẫn luôn coi cậu là con ruột. Chưa từng phân biệt.
Hai người ngồi đối diện nhau trong phòng ăn. Không khí yên tĩnh, chỉ có tiếng dao nĩa chạm nhẹ vào đĩa sứ. Vì bố ít khi ở nhà nên gần đây Tiêu Hàn có phần thoải mái hơn, thậm chí hơi nghịch ngợm.
Lệ Trầm Dục đặt cốc xuống, hỏi như tiện miệng:
“Cô bạn gái của con… tìm thấy chưa?”
Tiêu Hàn khựng lại một chút.
“À… hình như cô ấy về trước rồi.”
“Ồ.”
Hắn nhướng mày.
“Yêu đương mà bố không nghe con nhắc đến.”
Tiêu Hàn cúi đầu:
“Thật ra… con đã chia tay rồi. Vì vài chuyện không tiện nói.”
Lệ Trầm Dục không truy hỏi. Chỉ nói một câu rất chậm:
“Con mới vào đại học. Thấy mọi thứ mới mẻ là chuyện bình thường. Nhưng nhớ rõ một điều đừng để bản thân lạc đường.”
Tiêu Thần gật đầu:
“Vâng. Con hiểu.”
Bữa sáng tiếp tục trong im lặng.
Lệ Trầm Dục đặt ly nước xuống, như chợt nhớ ra điều gì đó, giọng nói nghe rất tùy ý:
“Bạn gái con… có phải là con gái của Tư Ngọc Nhiên không?”
Hắn ngẩng mắt nhìn Tiêu Thần.
“Vừa nãy bố nghe mấy đứa bạn của con nhắc tới.”
Thực ra, hắn hoàn toàn không biết cô là ai. Câu hỏi đó chỉ là một cái bẫy một cách vòng vo để buộc Tiêu Thần tự nói ra.
“Không phải ạ.”
Tiêu Thần lắc đầu.
“Cô ấy là con gái nhà họ Tống, tên là Tống Mỹ Lệ. Bố cũng quen bố của cô ấy mà.”
Lệ Trầm Dục khẽ khựng lại.
“À…Ra là người quen.”
“Sao thế bố?”
Tiêu Thần ngẩng lên hỏi.
“Không có gì.”
Lệ Trầm Dục thu lại ánh mắt, giọng trở nên thản nhiên.
“Ăn tiếp đi.”
Nhưng trong lòng hắn, cái tên Tống Mỹ Lệ đã được đặt đúng chỗ.
Bữa sáng vừa kết thúc, Lệ Trầm Dục đứng dậy trước.
“Con ăn xong thì đi học đi.”
“Vâng.”
Hắn rời khỏi phòng ăn, bước lên cầu thang. Tiếng bước chân đều đặn, không nhanh không chậm, như thể trong đầu đã quen với việc mọi thứ luôn nằm trong tầm kiểm soát.
Cánh cửa phòng ngủ mở ra. Mọi thứ gọn gàng đến mức quá mức cần thiết.
Chăn được gấp lại, sàn nhà sạch sẽ, phòng tắm khô ráo. Rõ ràng là có người đã cố tình xóa sạch mọi dấu vết trước khi rời đi.
Lệ Trầm Dục đứng yên một lúc. Rồi ánh mắt hắn dừng lại ở giữa giường, một chiếc lắc tay kim cương, màu nhạt, rất giản đơn đang nằm ở đó.
Hắn đưa tay nhặt lên.
Chiếc lắc tay vẫn còn hơi ấm của da người, mùi hương rất nhẹ, không nồng, không phô trương. Không giống kiểu con gái cố tình để lại đồ để gây chú ý.
Ngược lại giống như một người đã hoảng loạn rời đi, nhưng vẫn không đủ tỉnh táo để nhớ hết mọi thứ.
Khóe môi Lệ Trầm Dục khẽ nhếch lên.
“Chạy nhanh thật.”
Hắn cầm trong tay, ánh mắt trầm xuống, sâu và tối. Hắn đặt chiếc lắc vào túi áo, cử động chậm rãi, dứt khoát như đang cất giữ một bằng chứng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

