2/ “Còn không mau rời khỏi đây?”
Lệ Trầm Dục liếc cô một cái, giọng lạnh nhạt.
“Hay em muốn để bạn trai mình tận mắt chứng kiến cảnh em ngủ trên giường bố của nó?”
“Bạn trai cái con khỉ.”
Mỹ Lệ bật lên, giận đến phát run.
“Hắn ta mà xứng gọi là bạn trai tôi sao?”
Cô gần như gào lên:
“Chú nên tự dạy lại con trai mình đi! Có bạn gái rồi còn lén lút qua lại với người khác thật ghê tởm!”
Lệ Trầm Dục khựng lại trong giây lát, sau đó nhướng mày, khóe môi cong lên một cách đầy ẩn ý.
“Ồ? Vậy là… đã chia tay rồi?”
“Chứ còn gì nữa!”
Mỹ Lệ nghiến răng, ánh mắt đầy căm ghét.
“Đúng là loại súc sinh.”
Tống Mỹ Lệ bước xuống giường, bàn chân vừa chạm đất thì đầu gối mềm nhũn. Cô chưa kịp đứng vững đã loạng choạng rồi ngã thẳng xuống nền nhà, phát ra một tiếng động nặng nề.
“Ư..”
Hắn đặt cô xuống, giọng lạnh tanh:
“Tắm rửa xong thì rời khỏi đây.”
Không có một chữ dư thừa.
Mỹ Lệ ngẩng đầu nhìn theo bóng lưng hắn, lửa giận dâng lên nghẹn nơi cổ họng.
“Đúng là bố nào con nấy,”
Chỉ nghe thấy tiếng cửa đóng sầm lại, vang lên khô khốc, cắt đứt hoàn toàn mọi khoảng trống trong căn phòng.
Tống Mỹ Lệ và Lệ Tiêu Hàn từng bên nhau hơn 1 năm. Khoảng thời gian đó không ngắn, cũng đủ để cô tin rằng mình hiểu anh ta, đủ để nghĩ rằng mối quan hệ này có thể đi xa hơn. Nhưng rồi có một ngày, sự thật đập thẳng vào mặt cô Tiêu Hàn lén lút qua lại với bạn cùng lớp của mình, ngay sau lưng cô. Chỉ mới lên đại học đã thay đổi như vậy rồi.
Mỹ Lệ không khóc.
Cô chửi thẳng vào mặt anh ta một trận không chừa câu nào, rồi dứt khoát nói lời chia tay. Không dây dưa, không níu kéo.
Ba tháng sau, nhóm bạn cũ rủ nhau tụ tập ở nhà Tiêu Hàn.
Cô từ chối ngay từ đầu. Nhưng bọn họ vốn là một nhóm mười người, thiếu một người liền cảm thấy không trọn vẹn. Tin nhắn tới tấp, hết người này đến người khác khuyên nhủ.
Cuối cùng, chính Tiêu Hàn tìm đến cô.
Anh ta nói chỉ muốn làm bạn, nói rằng đã qua rồi, nói rằng chỉ mong cô đến cho đủ mặt mọi người. Không nhắc lại chuyện cũ, cũng không có ý níu kéo.
Mỹ Lệ do dự rất lâu, cuối cùng vẫn gật đầu.
Cô không ngờ rằng quyết định đó lại là khởi đầu của mọi rắc rối.
Tối hôm đó, rượu được rót không ngừng. Mà cô thì từ trước đến nay, hễ uống là không kiểm soát nổi bản thân. Say lúc nào không hay, đầu óc mơ hồ, ký ức đứt quãng.
Cả đám quyết định ở lại qua đêm, nói sáng hôm sau sẽ cùng về.
Và từ khoảnh khắc ấy…mọi chuyện tiếp theo đã vượt khỏi tầm kiểm soát của cô.
“Alo, Lệ Lệ, mày đi đâu từ sáng sớm vậy? Sao không nói với tụi tao một tiếng?”
Tống Mỹ Lệ đứng ngoài cổng biệt thự, tay nắm chặt điện thoại, giọng cố giữ bình thản:
“Tao quên mất. Bố mẹ tao gọi về gấp có chút việc nên tao về trước rồi.”
“À vậy hả, ok ok.”
Đầu dây bên kia thở phào.
“Sáng nay Tiêu Hàn chạy khắp nhà tìm mày luôn đó.”
Mỹ Lệ khựng lại một nhịp, sau đó lạnh lùng đáp:
“Đừng nhắc tới cái tên đó nữa.”
Cô cúp máy ngay khi câu nói vừa dứt.
Nhân lúc trong biệt thự còn hỗn loạn, không ai để ý, Mỹ Lệ rời đi thật nhanh. Cô không dám quay đầu lại, càng không dám nghĩ xem trong căn nhà kia còn ai đang thức.
Chỉ biết rằng từ khoảnh khắc bước ra khỏi cánh cổng ấy, cô đã không muốn dính dáng gì thêm với cái họ Lệ này nữa.
Quá đáng sợ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

