4/ Vài ngày trôi qua, mọi thứ dần quay lại quỹ đạo vốn có.
Tống Mỹ Lệ cũng tự ép mình quên đi chuyện hôm đó, như thể chỉ là một cơn ác mộng thoáng qua. Ban ngày đi học, tối về ngủ sớm, không cho bản thân có thời gian suy nghĩ lan man.
Hôm nay học xong buổi sáng, cô cùng nhóm bạn kéo nhau đi ăn để chiều còn quay lại lớp.
Bữa ăn đang diễn ra bình thường thì một đứa bỗng buột miệng:
“Ê, bố của Tiêu Hàn sinh nó năm mười bảy tuổi à?”
Cả bàn khựng lại.
“Hả? Sao mày hỏi vậy?”
“Thì tao thấy chú đó trẻ kinh khủng. Hình như mới có ba mươi sáu thôi.”
Ngay khoảnh khắc nghe đến chữ bố, Mỹ Lệ đang uống nước liền sặc mạnh. Cô ho sặc sụa, suýt nữa thì nghẹn thở. Đứa ngồi cạnh vội vàng kéo khăn giấy đưa cho cô.
“Sao vậy? Có sao không?”
“Không… không sao.”
Cô lắc đầu, giọng hơi khàn.
“Công nhận mà,” một đứa khác tiếp lời,
“Chú ấy nhìn lịch lãm thật sự. Nhìn vậy ai nghĩ đã có đứa con lớn tướng thế rồi.”
Lúc này, Mỹ Lệ mới lên tiếng, giọng bình thản hơn mức chính cô cũng thấy lạ:
“Đó không phải bố ruột của Tiêu Hàn đâu.”
“Thật à?”
Cả bàn tròn mắt nhìn cô.
“Ừ. Trước đây Tiêu Hàn từng kể với tao. Chú đó là chú ruột. Bố mẹ Tiêu Hàn mất vì tai nạn, nên chú mang về nuôi.”
“À…Bảo sao nhìn trẻ vậy.”
“Thế là chú ấy chưa kết hôn hả?”
“Chưa.”
Mỹ Lệ đáp.
“Tiêu Hàn nói từ hồi lên cấp ba, bố… à không, chú ấy bận suốt. Công việc nhiều, không có thời gian quen ai.”
Mọi người gật gù, câu chuyện nhanh chóng chuyển sang chủ đề khác.
Chỉ có Mỹ Lệ là lặng lẽ cúi đầu. Cô biết rõ điều đó. Cũng chính vì biết, nên sau chuyện hôm ấy cô chỉ hoảng loạn, chứ không tuyệt vọng.
Nếu Lệ Trầm Dục đã có vợ, đã có gia đình thật sự… thì có lẽ cô chết quách luôn cho xong.
Bởi khi đó, chuyện kia sẽ không còn là một tai nạn. Mà là việc cô vô tình trở thành kẻ thứ ba một người phá hoại hạnh phúc của gia đình khác.
Chỉ nghĩ đến thôi, cô đã thấy lạnh sống lưng.
Buổi chiều, Tống Mỹ Lệ lê từng bước về nhà, cả người mệt rã rời.
Nhưng vừa bước chân vào phòng khách Tống Mỹ Lệ đứng khựng lại.
Nụ cười trên môi tắt ngấm.
Người đang ngồi đối diện bố và anh trai cô… là Lệ Trầm Dục.
Trong khoảnh khắc đó, đầu óc cô trống rỗng.
Hắn ngồi thẳng lưng trên ghế, dáng người cao lớn chiếm trọn không gian. Áo sơ mi sẫm màu ôm sát bờ vai rộng, cổ tay áo xắn lên gọn gàng. Chỉ cần ngồi yên thôi cũng toát ra khí thế áp đảo kiểu người đã quen đứng ở vị trí ra lệnh, quen để người khác phải ngước nhìn.
Ánh mắt hắn lướt qua cô. Sắc bén, lạnh nhạt, không mang theo chút cảm xúc dư thừa nào như một lưỡi dao mỏng vô tình đặt lên cổ người khác.
Tim Mỹ Lệ đập mạnh một nhịp.
“Lệ Lệ về rồi à con.”
Giọng mẹ vang lên kéo cô về thực tại. Cô vẫn đứng chết trân tại chỗ, không dám lên tiếng. Cảm giác như chỉ cần phát ra một âm thanh sai nhịp, bí mật kia sẽ lập tức bị phơi bày.
“Ơ, con bé này.”
Bố cô quay sang.
“Chào chú đi con.”
Đến lúc đó, Mỹ Lệ mới giật mình.
“Con… con chào chú ạ…”
Giọng cô nhỏ hơn thường ngày, hơi cứng.
Lệ Trầm Dục nhìn cô.
Ánh mắt dán chặt, nhưng gương mặt vẫn không hề thay đổi biểu cảm không nhận ra, không xa lạ, cũng không thân thiết. Bình thản đến mức khiến người ta càng thêm bất an.
Mỹ Lệ không chịu nổi, liếc hắn một cái đầy bực bội rồi vội nói:
“Con hơi mệt, con xin phép lên phòng trước ạ.”
Không đợi ai trả lời, cô quay người đi thẳng.
Cửa phòng vừa đóng lại, Mỹ Lệ liền ném túi xách lên giường, rồi ngã phịch xuống, lăn qua lăn lại như cá mắc cạn.
“Trời ơi… chết rồi…”
“Nếu ông ta lỡ miệng nói với bố mẹ thì sao?”
Cô úp mặt vào gối, giọng méo mó:
“Đúng là bố nào con nấy… đều hãm như nhau.”
“Sao lại đúng lúc đến nhà mình cơ chứ?!”
Mỹ Lệ vò tung mái tóc, đầu óc rối loạn.
Rồi một ý nghĩ vụt lên khiến cô lập tức ngồi bật dậy. Nếu mình không có mặt… lỡ ông ta nói gì đó thì sao?
Tim cô đập thình thịch.
Chưa kịp suy nghĩ thêm, Mỹ Lệ đã bật dậy, mở cửa phòng rồi chạy thẳng xuống dưới nhà.
“Ơ?”
Mẹ cô ngạc nhiên.
“Không phải con nói mệt à? Bình thường thấy người lạ là trốn mất tiêu rồi.”
Mỹ Lệ ngồi xuống cạnh anh trai, đối diện chính là Lệ Trầm Dục.
“Hôm nay con thích vậy thôi.”
Cô nói xong liền im bặt.
Cả ba người đàn ông nói chuyện với nhau toàn là công việc, quân đội, nhiệm vụ, kế hoạch. Từ đầu đến cuối, cô nghe mà chẳng hiểu nổi một câu nào.
Lệ Trầm Dục cũng không nhìn cô thêm lần nào. Như thể cô… hoàn toàn không tồn tại.
Chính sự thờ ơ đó lại khiến Mỹ Lệ càng căng thẳng hơn bởi cô không biết, là hắn thật sự không để tâm, hay đang đợi một thời điểm thích hợp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

