Sáu giờ sáng, chuông báo thức vang lên chói tai, xé toạc bầu không khí yên tĩnh.
Trên chiếc giường rộng, một nam một nữ đang quấn lấy nhau trong tư thế thân mật, hơi thở hòa quyện.
Tống Mỹ Lệ mơ màng mở mắt. Theo phản xạ, cô lăn người sang bên, định tìm chỗ trống để ngủ tiếp, nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy khuôn mặt người đàn ông nằm sát bên mình, toàn thân cô cứng đờ.
“Á—!”
Tiếng hét thất thanh vang lên, Mỹ Lệ bật dậy trong hoảng loạn. Chăn mền xô lệch, cô bàng hoàng nhận ra cả hai đều không mặc gì.
“Có chuyện gì vậy?”
Người đàn ông bên cạnh bị đánh thức, giọng nói trầm thấp, mang theo chút khó chịu.
“Anh… anh là ai? Sao anh lại ở đây?!”
Lệ Trầm Dục cau mày ngồi dậy. Tấm chăn trượt xuống, để lộ lồng ngực rắn rỏi với vài vết cào xước mờ mờ. Hình ảnh tối qua chợt lướt qua trong đầu Mỹ Lệ rượu, men say, ký ức vỡ vụn đến mức không thể ghép lại thành một bức tranh hoàn chỉnh.
“Anh… anh mặc áo vào trước đã rồi nói chuyện!”
Cô cuống quýt ôm chặt chăn, co người vào góc giường như một con mèo bị dồn đến đường cùng.
Lệ Trầm Dục cúi nhìn cô từ trên cao, ánh mắt lạnh lẽo, không chút dao động.
“Nhìn kỹ đi, đây là phòng của ai. Con gái nhà nào nửa đêm tự chui vào phòng người khác, rồi sáng ra còn lớn tiếng chất vấn chủ phòng?”
Mỹ Lệ tức đến run người.
“Anh nói linh tinh! Rõ ràng là tôi…”
Câu nói đột ngột nghẹn lại nơi cổ họng.
Cô chợt nhớ ra: biệt thự này quá lớn. Tối qua cô ngủ cùng bạn ở một phòng. Nửa đêm buồn nôn nên chạy ra ngoài, sau đó quay lại trong trạng thái mơ hồ… rất có thể đã đi nhầm.
Lệ Trầm Dục cười nhạt, giọng nói lạnh như băng.
“Có cần tôi nhắc lại tối qua em đã lột áo tôi mạnh đến mức nào không?”
Những lời đó khiến mặt Mỹ Lệ đỏ bừng, xấu hổ đến mức không dám ngẩng đầu.
“Anh tưởng tôi thèm chắc? Mà sao nhìn anh… giống cái tên khốn Lệ Tiêu Hàn vậy?”
Đúng lúc này, tiếng gõ cửa dồn dập vang lên.
Ngay sau đó, giọng nói quen thuộc của Lệ Tiêu Hàn vọng vào từ bên ngoài:
“Bố, bố dậy chưa?”
Tim Mỹ Lệ như rơi thẳng xuống vực. Cô hoảng hốt quay sang nhìn Lệ Trầm Dục, tim đập loạn xạ, suýt nữa thì nghẹt thở.
“Vừa dậy. Có chuyện gì?”
Giọng Lệ Tiêu Hàn bên ngoài thoáng chút do dự.
“Bố có thấy một cô gái tóc dài, da trắng, trên tay có một vết bớt nhỏ không? Là bạn gái của con. Giúp việc nói tối qua cô ấy lên tầng hai ngủ cùng bạn, nhưng con tìm khắp rồi mà không thấy.”
Cánh cửa im lặng.
Trong phòng, ánh mắt sắc bén của Lệ Trầm Dục chậm rãi quét về phía cô.
Mỹ Lệ sợ đến mức không dám thở mạnh, toàn thân cứng đờ. Chỉ cần một tiếng động nhỏ, cô tin chắc người ngoài kia sẽ lập tức xông vào kiểm tra.
Không gian trước cửa im lặng đến đáng sợ.
Lệ Trầm Dục đứng chắn giữa cửa và giường, thân hình cao lớn như một bức tường vô hình. Mỹ Lệ nín thở, bàn tay siết chặt chăn đến trắng bệch, tim đập mạnh đến mức tưởng như cả căn phòng đều nghe thấy.
Bên ngoài, Lệ Tiêu Hàn vẫn chờ câu trả lời.
Lệ Trầm Dục trầm giọng, nói rất chậm:
“Không thấy.”
Chỉ hai chữ, gọn gàng, dứt khoát.
“Tối qua bố về liền đi ngủ, không thấy ai hết.”
Bên ngoài im lặng vài giây. Mỹ Lệ cảm thấy thời gian như bị kéo dài vô hạn.
“Vâng… con xin lỗi vì làm phiền.”
Khi tiếng chân hoàn toàn biến mất, Lệ Trầm Dục mới xoay người lại. Ánh mắt hắn rơi thẳng lên người Mỹ Lệ.
Không còn lạnh nhạt như ban nãy mà là sâu, tối, và mang theo một thứ áp lực khiến người ta nghẹt thở.
“Chú… chú là bố của cái tên khốn đó sao?”
Giọng Tống Mỹ Lệ khàn đi, vừa sốc vừa tức.
“Phải thì sao?”
Lệ Trầm Dục đáp gọn. Hắn đứng dậy khỏi giường, với tay lấy chiếc khăn tắm quấn ngang hông. Dưới ánh sáng buổi sáng, thân hình cao lớn hiện ra rõ ràng cơ bắp săn chắc, đường nét sắc bén, hoàn toàn không giống một người đàn ông đã qua tuổi trung niên.
Mỹ Lệ vẫn ngồi chết lặng trên giường.
Cô không tài nào tiêu hóa nổi sự thật trước mắt: người đàn ông tối qua khiến cô mất kiểm soát… lại là bố của Lệ Tiêu Hàn. Thảo nào hai người họ giống nhau đến mức khiến cô từng thoáng giật mình.
“Còn không mau rời khỏi đây?”
Lệ Trầm Dục liếc cô một cái, giọng lạnh nhạt.
“Hay em muốn để bạn trai mình tận mắt chứng kiến cảnh em ngủ trên giường bố của nó?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

