5
Mọi chuyện, dường như đều là trò đùa dưới bàn tay vận mệnh.
Khi tiếng ‘Không’ kia được thốt khỏi miệng
Bả vai tôi sụp xuống,
Rốt cuộc
Tôi đây đã tự phủ quyết tình yêu của mình rồi.
Ít nhiều cũng nhờ một tối nọ, ở trong căn biệt thự của tôi, Lục Nham cầm điện thoại di động, rình mò vào tài khoản mạng xã hội của nữ thần trong lòng anh ta.
Ánh mắt kia tham lam rình rập từng chi tiết liên quan đến cuộc sống của nữ thần.
Anh ta lấy châu báu, lấy túi hàng hiệu của tôi dâng cho nữ thần.
Lái chiếc xe thể thao của tôi đưa nữ thần ra bờ sông căng gió ngắm cảnh đêm, gió đêm lồng lộng, thôi bay mọi thành tựu của anh ta trong lòng tôi cho tới giờ.
Dẫn nữ thần đi du ngoạn trong hoa viên của tôi, đàm luận thi từ ca phú.
Sau đó, ôm hôn nhau bên một bờ tường rực rỡ hoa tường vi, còn suýt nữa lau súng cướp cò.
…
Tất cả những điều này, tôi đều biết.
Thấy hết từng chuyện qua camera giám sát.
Sau đó, tôi ngồi trong phòng giám sát, mở nhạc nền phối hợp tới tình hình, bi thương rơi lệ.
Mỗi lần muốn buông tay, cuối cùng lại nhịn xuống, tha thứ một lần.
Những nỗ lực lặng thầm ấy, những quan tâm và tha thứ sau lưng ấy, Lục Nham không hề hay biết.
Anh ta tưởng anh ta giấu giỏi lắm cơ.
Dù sao thì, trần đời ai lại đi lắp camera giám sát khắp mọi ngóc ngách từ phòng khách sang phòng bếp đến phòng ngủ ra hoa viên, 360 độ không góc chết đâu?
Nhưng tôi lại làm thế đấy.
Tôi luôn như thế, lặng lẽ yêu anh ta, lặng thầm nỗ lực vì anh ta.
Đương nhiên, tôi thấy cần phải thanh minh một tiếng.
Cạnh bồn cầu nhà vệ sinh là không có lắp camera ạ.
Cũng chẳng phải vì tôn trọng riêng tư gì đâu
Camera nhà tôi có chế độ lọc hình ảnh nhạy cảm và tự động làm mờ rồi nhé.
Nhưng mà í, tôi nghĩ là tình nhân trong mộng của tôi sao có thể ngồi chồm hổm ở bồn cầu được nhỉ?
Điều này không hợp lẽ thường.
Lục Nham đang ở trong biệt thự nhà tôi, đây là kết quả của cả quá trình tôi tìm hiểu thu thập thông tin từ đủ mọi con đường.
Khi anh ta cần việc làm thì bố trí cho anh ta vào làm quản lý của công ty nhà tôi.
Đi khắp các thương hiệu mua quần áo đắt tiền cho anh ta, treo đủ mọi bộ cánh xịn xò nhất vào tủ quần áo của anh ta.
Chọn cà vạt cho anh ta, phối khuy măng sét các loại.
Khi anh ta cần ăn uống, bảo dì Trần, người làm trong nhà, đi nấu ăn cho anh ta.
Anh ta bị đau bao tử kinh niên, tôi còn bảo dì Trần hầm canh bổ dưỡng, mua thuốc dạ dày.
Mỗi ngày trước khi đi ngủ, tôi lại gọi điện tới, chúc anh ta ngủ ngon.
…
“Không phải ạ, chúng cháu đã chia tay.”
Tôi thấp giọng nói khẽ.
Tình yêu của tôi, chết ngắc rồi còn đâu.
Rốt cuộc tôi cũng nhận rõ sự thật này.
Tôi không nhìn Lục Nham thêm nữa mà chỉ bụm chặt mặt mình.
Lòng thấy thẹn khi phải đối mặt với quần chúng đang dài cổ hóng hớt, phải để lộ bản chất nhát gan và vô tình của mình khi ruồng bỏ tình yêu đích thực.
À thì, còn một nguyên nhân khác là, vì hiện trường thực sự quá thối.
Hai chữ biệt ly ra khỏi miệng, lòng tôi như được thả lỏng hẳn.
Rốt cuộc tôi cũng giảng hòa với chính mình.
Không yêu nữa, buông tay đây.
Tôi lĩnh ngộ được một điều, tình yêu như nắm cát, ngón tay siết càng chặt, cát chảy qua kẽ tay càng nhanh.
Giờ đây, tôi tình nguyện thả mình tự do.
Vốn tôi nên thở ra một hơi nhẹ nhõm, nhưng vì không khí nơi này quá là ‘đặc sắc’, tôi đành ngừng thở.
“Mọi người thấy chưa, tôi đã bảo hai đứa nó chia tay rồi mà.”
Nhận được đáp án xác thực từ chính chủ, bác gái kia kích động hẳn lên.
Quần chúng hóng hớt xung quanh cũng gật đầu tán thành, đồng thời còn an ủi tôi.
“Cô bé thông minh đó, loại đàn ông đi bộ cũng rớt vào hố phân được thì có thể làm được gì ra hồn chứ?” Đây là trường phái phản vấn một cách lý trí.
“Cái hố này đào ở đây hai, ba chục năm nay, vớt ra rồi cũng không xài nổi nữa đâu cháu ạ.” Đây là trường phái hiện thực đâm thẳng vào chỗ yếu hại.
“Không cần tự trách bản thân, đây không phải là lỗi của cháu.”
Cuối cùng, lại là bác gái một lần nữa cứu vớt tôi.
Bác gái tổng kết đầy sâu sắc: “Như này thì éo ai mà xài được tiếp.”
Ngôn từ của bác gái tuy rất thô bỉ nhưng lại là những lời chân lý chất phác nhất thế gian.
Chân lý ấy khiến cái lưng đã hơi cong xuống, bờ vai hơi rụt lại của tôi bỗng thẳng thớm hơn.
“Cảm ơn bác nhiều ạ.”
Tôi thành khẩn nói lời cảm tạ bác gái.
Lòng hết sức cảm kích bác gái đã tìm cho tôi một cái cớ không thể hợp lý hơn.
Nhìn mà xem, đó không phải là lỗi của tôi nhé, đều do số phận chết tiệt gây ra.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
