Tôi so vai, rụt cổ, đầu óc rối như bòng bong.
Người tới giải cứu tôi là một bác gái.
“Không phải đâu, nãy tôi còn thấy hai đứa nó cãi nhau ỏm tỏi mà.”
Bác gái cầm một nắm hạt dưa.
Vừa nói, bác gái vừa phun phì phì vỏ hạt dưa ra.
“Từ lúc thấy cãi nhau là tôi bám theo xem.”
Bác gái tỏ vẻ tò mò, mắt chớp chớp, nhìn là biết muốn hóng hớt lắm rồi.
“Hai đứa nó cãi nhau từ nhà người ta ra đến đầu thôn, rồi lại cãi từ đầu thôn đến cuối thôn, cậu kia đi đằng trước.”
“Cô bé xinh đẹp này đi sau, vừa đi vừa khóc sướt mướt.”
“Trước khi cậu kia rơi xuống hố còn nói cô bé này nhà có tiền có thế thì đã sao, ai ham hố gì, còn nhất quyết muốn chia tay với cô bé.”
“Ây dà, xem còn đặc sắc hơn cả phim truyền hình cơ.”
Bác gái nhiệt tình giải thích tại hiện trường, khiến đám đông xung quanh bu cả lại, ai nấy đều gật gù.
Thôn nhỏ này nổi tiếng với những ruộng hoa cải dầu mùa xuân.
Trong thôn, nhiều nhà mở hình thức kinh doanh kiểu homestay, bởi vậy, họ rất là rảnh rỗi.
Có mấy người còn vừa hóng chuyện vừa chìa tay hỏi xin bác gái ít hạt dưa.
Giỏi ghê luôn, trong bầu không khí tanh tưởi này mà vẫn còn nhớ thương ăn vặt cho được.
Tay cầm hạt dưa, người dân cùng gật gù ồ à hùa theo bác gái.
Sau đó, họ đồng thời nhìn về phía tôi.
Giờ thì áp lực đổ sang bên tôi rồi này.
Đôi bờ vai mảnh khảnh này không khiêng nổi áp lực trầm trọng ấy.
Cũng khó lòng mà gánh vác được những ánh mắt đầy mong đợi kia.
Đời tôi chưa bao giờ phải đứng trước lựa chọn chật vật cỡ này.
4
Hạng Chân Chân, cô đang nghĩ cái quái gì thế?
Sao lại còn do dự?
Trái tim tôi điên cuồng chất vấn chính mình.
Người đàn ông nằm trên đất kia, mười phút trước còn chiếm cứ toàn bộ trái tim cô mà.
Anh ấy chính là tình yêu đích thực mà cô đã thề không bao giờ lìa xa đấy.
Trong thâm tâm, tôi vẫn đang tự thuyết phục chính mình.
Nhưng, đầu tôi lại như bị đổ bê tông cứng ngắc, miệng như bị bôi keo 502 rồi.
Tôi không gật nổi, cũng không mở miệng ra nổi.
Hô hấp nhân tạo, mấy chữ này mới nặng nề làm sao.
…
Bẩn chít bẩn chít bẩn chít bẩn chít thật luôn đó má ơi.
Không chỉ người bị bẩn, cả linh hồn cũng nhiểm bẩn luôn đó.
Thật là đáng xấu hổ, Hạng Chân Chân.
Tình yêu của cô, vốn còn tưởng có thể băng núi vượt biển, ai ngờ lại vượt không qua một hố phân.
Tôi bụm mặt, nức nở bi thương: “Không… không…”
Bác gái bên cạnh dũng cảm nói với người ta: “Nhìn xem, có phải còn hay hơn cả phim truyền hình không?”
Quần chúng hóng hớt bên cạnh đều gật đầu.
Ông chú vừa cứu người đang ngơ ngác đứng giữa đám đông.
Bên trái là tôi che mặt khóc thầm.
Bên phải là bác gái cùng đám khán giả đông đúc.
Ông chú rất mờ mịt, vô cùng mờ mịt.
Thằng nhõi ông mới vớt từ hố phân ra kia, sắp tắc thở ngỏm ra đó rồi.
Có mình ông thấy sốt ruột thôi sao?
Ông chú cảm thấy mình như là một chướng ngại vật chắn trước tivi màn hình lớn, không cho bà con xem vậy.
Ông bèn lẳng lặng bước sang một bên, rút ống điếu nhỏ vẫn giắt ở thắt lưng, châm lửa rít một bi thuốc lá.
Ông là người lương thiện.
Không đành lòng thấy một sinh mệnh trẻ tuổi cứ thế biến mất trong hố phân ven đường về nhà.
Gì á? Bảo ông làm hô hấp nhân tạo cho nó á?
Quên khẩn trương nhé.
Thương xót với ghê tởm cùng tồn tại một lúc, việc này chẳng có gì mâu thuẫn, nhân tính vốn phức tạp vậy mà.
Ông chú miên man chìm trong thế giới triết học của mình, ngậm ống điếu rít sâu một hơi, rồi thản nhiên nhả một vòng khói trắng.
Có lẽ, đây là số mệnh của người nằm trên đất kia rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







