Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Chữa Khỏi Bệnh Yêu Đương Mù Quáng Chương 4

Cài Đặt

Chương 4

6

Sau khi giải thoát chính mình, tôi thả lỏng hẳn đi.

Thậm chí không thèm che giấu thái độ, tôi mò trong túi ra một chiếc khăn tay nhỏ, bịt lấy cái mũi khốn khổ.

Tôi không còn muốn ngụy trang bản thân trước số phận chết tiệt ấy nữa.

Thả lỏng, buông tay, không chỉ mang tới sự giải thoát mà còn mang tới cả mùi nước hoa dìu dịu từ chiếc khăn lụa, cắt đứt thứ mùi thối hoắc từ Lục Nham.

Nháy mắt, cả thế giới chợt như nhẹ nhàng khoan khoái hẳn.

Tôi cẩn thận lấy khăn lau khô vệt nước mắt trên má.

Cãi cọ với Lục Nham hồi lâu, nước mắt tôi đã rơi không biết bao nhiêu rồi, vậy mà không bị nhòe mascara với trôi phấn nè.

Hạng Chân Chân, cô hơi bị lợi hại đấy.

Tôi mở hộp phấn, soi thử mặt trong gương, lại khen mình một câu.

Trong lúc tôi cử động, mùi hương nước hoa ở khăn tay tản ra.

Bác gái hỉnh mũi, ngạc nhiên khen: “Mùi này thơm nhỉ, rất dễ chịu.”

Tôi hơi run lên, nhìn về phía bác gái.

Còn có thể gặp được tri kỷ ở nơi như thế này ư?

“Thật ạ?” Tôi mím khóe môi, ngượng ngùng cười bảo, “Đây là mùi nước hoa tự cháu điều phối đấy.”

Mà linh cảm điều phối, nó đến từ chính vị bạn trai cũ đang nằm trên mặt đất kia.

“Bác thích thì cháu biếu bác một lọ.”

Bác gái này thực sự đáng yêu.

Hạng Chân Chân đáng yêu nhất quả đất, đi đến đâu cũng kiếm được bạn hết.

Bác gái dúi vào tay tôi một nắm hạt dưa, kéo tôi rời xa nơi thối hoắc này.

“Cô bé, qua đây tâm sự với bác tí nào, chuyện cháu với thằng kia là thế nào vậy?”

Mọi người xung quanh cũng tỏ vẻ muốn nghe cùng.

Vì vậy, chúng tôi định tìm một chỗ thoáng mát thoải mái ngồi xuống trò chuyện.

Tôi cũng có rất nhiều nỗi niềm đau khổ muốn trút hết ra ngoài.

Những nỗi niềm thuộc về mối tình sâu nặng đau thấu tâm can kia.

Nhưng chúng tôi đã bị một bóng người ngăn lại.

Ông chú kia ngậm ống điếu, khiếp sợ nhìn chúng tôi.

Ông thường xuyên cảm thấy có lẽ mình quá bình thường nên không thể nào hòa nhập vào thế giới này được.

Giống như lúc này.

Ông trợn to hai mắt như không thể tin nổi: “Cái người đằng kia thì kệ nó luôn hả?”

7.1

Không thì phải làm sao?

Câu hỏi của ông chú khiến tôi chợt lâm vào khó hiểu.

Chúng tôi chia tay rồi mà, còn muốn tôi phải làm sao?

Xuất phát từ ý định giữ gìn và bảo vệ hình tượng, tôi suy nghĩ một chút rồi nhìn ông chú, viền mắt đỏ lên:

“Chú đừng lo, cháu sẽ sắp xếp hậu sự cho anh ta thật chu toàn.”

Tổ chức tang lễ, chọn mộ địa

Túi đựng thi thể, hủ tro cốt gì đó nữa

Lục Nham hợp với màu lam, hai thứ này nhất định phải chọn màu lam mới được.

Tôi mở khóa điện thoại, gọi cho một người được đặt là A trong danh bạ của mình.

Sau hai tiếng chuông reo, bên kia bắt máy.

Một giọng nam bằng phẳng truyền tới: “Thưa cô, cô có gì cần dặn dò?”

Tôi nâng khăn che mũi, nói: “Liên hệ với nhà tang lễ lớn nhất, hoa tang hãy chọn phong linh trắng, chuẩn bị bao lì xì dày dày chút cho chuyên gia trang điểm cho người chết.”

Sửa sang trang điểm lại cho Lục Nham chắc chắn là một công việc rất khó khăn rồi.

Hạng Chân Chân tôi đây vốn tử tế, không thể nào mang phiền phức đến cho người ta được.

“Vâng.”

Đầu bên kia lập tức bảo đảm, không hề hỏi thừa một lời.

Anh A làm việc với tôi, chưa bao giờ hỏi ‘tại sao’.

Bởi vì, anh A là kiểu biết tuốt.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc