Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Chữa Khỏi Bệnh Yêu Đương Mù Quáng Chương 1

Cài Đặt

Chương 1

1

“Cháu là bạn gái cậu ta à?”

Bị hỏi trực tiếp, tôi ngơ ra, đứng chết lặng, vệt nước mắt trên mặt còn chưa kịp khô.

Cách chỗ tôi mấy bước, bạn trai tôi, Lục Nham, đang nằm đó.

Tình yêu đích thực của cuộc đời tôi.

Mười phút trước, anh ta lỡ chân đạp trúng tấm ván gỗ đã mục nát, thế là trượt chân rơi tõm vào hố phân.

Có hương thân đi ngang qua đã lấy cái gáo múc phân vớt anh ta lên.

Đêm qua mưa lớn, hố phân cũ này ngập đầy nước.

Lục Nham đã ngụp lặn trong đó hồi lâu.

Phải đến chục phút.

Ảnh phải khổ sở cỡ nào chứ!

Điểm nhìn của tôi rơi vào đôi mắt nhắm nghiền trên gương mặt kia.

Một năm trước, khoảnh khắc lần đầu chạm mặt Lục Nham, tôi đang ướt sũng đứng trong màn mưa.

Trong đầu vang lên một điệu nhạc blue chơi với cây saxophone từ một bộ phim nào đó của Hollywood.

Đúng lúc này, Lục Nham xuất hiện, đưa cho tôi một chiếc ô.

“Này, tặng cô chiếc ô, đừng dầm mưa nữa.”

Tôi kinh ngạc nhìn anh ta.

Khoang mũi tràn ngập một mùi hương tươi mát của không khí sau cơn mưa.

Từ đó về sau, trong tim tôi có thêm một chàng trai áo trắng dính mưa ướt nửa người.

Đơn phương thầm mến, theo đuổi một năm, cuối cùng, tôi cũng được đứng bên anh ta.

Mặc dù trong tim anh ta luôn ẩn sâu một cái tên không thể chạm tới.

Nhưng tôi vẫn bướng bỉnh bỏ qua tự tôn và kiêu hãnh, ương ngạnh bám lấy cho không.

Khi ấy cảm thấy, có thể ở bên anh ta đã là một loại hạnh phúc rồi.

Mà giờ đây, nhìn khuôn mặt cũ đó, lòng…

Ọe…

Tôi vội dời mắt khỏi gương mặt Lục Nham như né tránh.

Hiện giờ, gương mặt kia đã gạt phăng dánh vẻ kiêu ngạo sạch sẽ của anh ta trong kí ức của tôi.

Hương xà phòng nhẹ nhàng thanh mát như mùi hương sau cơn mưa của chàng trai trẻ năm ấy thật sự khiến người ta thương nhớ không dứt.

Nhưng, ai quên nổi cái bản mặt với hàng mi treo miếng vỏ ớt thế kia?

Hồi ức vô thức bị sửa chữa, đã ô nhiễm mất rồi.

Cuối cùng, bị trét thành màu sắc và thứ mùi của nước phân trong hố.

2

[Cầu xin trả lại tôi đôi mắt sạch sẽ chưa từng nhìn thấy ô uế.]

Những lời xưa cũ này đột nhiên vọng về trong đầu.

“Này, đang hỏi cháu đó, cô bé à, cháu đứng đó ôm ngực diễn vai đau khổ buồn bã gì đấy?”

Một giọng nói cáu bẳn vang lên.

Đó là ông chú vừa mới lấy gáo múc phân vớt Lục Nham lên, người này không chỉ có tác phong cực kì nhanh nhẹn mà nói năng còn rất thời thượng.

Đóng vai đau khổ hả?

Ngôn từ của ông chú gắt y hệt mùi thuốc lá trên người ổng luôn, thọc phát là trúng tim đen người ta.

Ông chú nhìn tôi như đang nhìn con ngốc.

“Thằng nhóc nằm kia có phải bạn trai cháu không?”

Ông chú ném cái gáo sang một bên, còn nhổ bãi nước miếng cho bớt ghê.

“Đường thở của nó tắc rồi, cần được hô hấp nhân tạo.”

Ông chú này không chỉ biết nói năng đâm chọc mà còn rất có kiến thức y khoa.

Đường thở bị tắc, cần được làm hô hấp nhân tạo.

Đầu óc tôi đã biến thành mớ hỗn độn, nhưng vẫn chuẩn xác tóm được mấy chữ mấu chốt này.

Tôi kinh ngạc nhìn ông chú, trái tim như đang bị một bàn tay vô hình vo viên thành một cục.

Khẩn trương, thấp thỏm, mờ mịt…

Thấy tôi không chịu trả lời, ông chú bắt đầu trở nên nóng nảy.

Vớt được một thằng thanh niên đang giãy giụa thật lực dưới hố phân lên, thật sự không phải là một việc nhàn hạ nhẹ nhàng gì.

Người ta làm việc tốt, nhưng cũng đã bị tổn thương tâm lý rất nghiêm trọng, đương nhiên tính tình không dễ chịu được rồi.

Ông chú quát lớn: “Nói mau, có phải bạn gái nó không?”

Tiếng quát ập vào tai như cái roi quất lên người, làm tôi run lên một chập.

Tôi ngó Lục Nham theo bản năng.

Anh ta đang nằm nghiêng đầu trên mặt đất, tóc ướt sũng, dính đủ thứ lá rau nát.

Tôi lại vội quay đầu đi như bị dí điện.

Ọe…

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc