Trần Y nhàn nhạt liếc nhìn Trần Ương.
Văn Trạch Tân cầm cốc lên, chạm nhẹ với cô ta, lại chuyển hướng sang Trần Khánh, anh cười nói: “Mời ba vợ.”
Trần Khánh cười cười, cũng nâng ly lên.
Trần Ương uống hết một ly, trong lòng không thoải mái. Văn Trạch Tân không thèm nhìn cô ta một cái, cô ta bĩu bĩu môi, nhưng cũng chẳng yêu sách nữa.
Một bữa cơm mà ăn hơn hai giờ đồng hồ, sắc trời bên ngoài đã tối đen, mùi vị của Tết vẫn còn ở đây, màu đỏ của đèn lồng lúc ẩn lúc hiện. Tửu lượng của Trần Khánh bình thường, uống được mấy ly là mặt đỏ ửng. Văn Trạch Tân thì hoàn toàn không có tí cảm giác say nào, chỉ trừ đôi mắt đào hoa hơi mơ màng có cảm giác say say.
Khiến cho người đàn ông này càng thêm ấm áp.
Anh thấy Trần Khánh như vậy thì cười tươi rồi đặt cái li xuống, nói: “Con không uống nữa.”
Trần Khánh vui vẻ cười trả lời: “Uống nữa đi.”
Mấy người đồng loạt quay đầu, nhìn thấy trong tay Trần Ương cầm một chiếc áo len màu đen. Đúng là áo của Trần Y mặc lúc chiều, Trần Y hơi sững sờ, yết hầu liên tục chuyển động lên xuống.
Trần Ương cầm áo len lên ngửi, nói: “Nước hoa này thơm quá đi, chỗ chị còn không? Cho em một ít với.”
Trần Y nghiến răng, theo bản năng liếc nhìn Văn Trạch Tân. Người đàn ông nghiêng đầu, bình tĩnh mà nhìn cô, sau đó mi mắt lại nhìn xuống, lướt qua cái áo len trên người cô.
Chỉ nhìn một cái như thế.
Cơ thể của Trần Y thoáng run lên, cô ngước mắt, vô cùng tức tối nhìn Trần Ương: “Trong phòng chị có, em tự đi lấy đi, là cái chai màu đen.”
Trần Ương à một tiếng, quay người chạy vào phòng.
Trần Khánh thở dài, cười nói: “Con nhóc này.”
Liêu Tịch cũng chỉ cười.
Khóe miệng của Văn Trạch Tân khẽ nhếch lên, ôm lấy eo Trần Y, thấp giọng nói: “Đi thôi.”
Anh giũ áo khoác ngoài, khoác lên trên vai cô, giọng nói nhẹ nhàng: “Đừng để lạnh.”
Ngón tay của Trần Y nắm lấy cổ áo, không nói một lời. Sau khi ra khỏi cửa, cô nhận lấy chìa khóa xe, ngồi vào vị trí ghế lái. Văn Trạch Tân nắm chặt tay ho khụ khụ mấy cái, ngồi lên ghế phụ lái. Sau khi chào tạm biệt bố mẹ vợ ở ngoài cửa, Trần Y khởi động xe. Tiểu khu có mấy cái đèn không sáng lắm, Trần Y thỉnh thoảng lại phải mở đèn pha.
Mùi nước hoa hòa lẫn với mùi rượu nhàn nhạt lởn vởn quanh mũi cô. Chiếc điện thoại mà Trần Y đặt trên chỗ điều khiển xe vang lên tiếng tít tít, là tin nhắn Trần Ương gửi tới.
Có lẽ là không tìm thấy lọ nước hoa kia, nên đang gây rối Trần Y.
Trần Y không nhìn điện thoại, Văn Trạch Tân lại mở to mắt, cúi đầu liếc nhìn điện thoại của cô, sau đó lại ngước mắt nhìn cô. Chiếc xe chạy chầm chậm, đi vào cao lộ.
Đèn đường lúc ẩn lúc hiện sượt qua mặt của Trần Y, khuôn mặt của cô hơi tái nhợt, lông mi cũng rất dài.
Văn Trạch Tân cười, nói: “Lần sau nói dối thì phải dùng thủ đoạn cao siêu một tí.”
Trần Y không nhịn được mà nắm chặt tay lái.
Văn Trạch Tân lại nói: “Sau này vẫn còn rất nhiều mùi nước hoa, em phải quen đi.”
Bàn tay đang nắm chặt lấy tay lái của Trần Y thả lòng, trắng bệch tới mức có thể nhìn thấy gân xanh, cô thấp giọng nói: “Em chỉ là không thích mấy mùi nước hoa đó thôi.”
Văn Trạch Tân nhắm mắt, ừ một tiếng.
“Đúng là không phù hợp với em, Dạ Tình dùng để dụ dỗ đàn ông.”
Ngón tay của Trần Y nắm chặt lại vài phần.
Vậy nên người con gái đó dùng nó để dụ dỗ anh sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)