Chiếc xe lái vào trong trung tâm, đi vào hầm để xe. Căn phòng này ở tầng ba, tầng một là tầng phụ không tính, bên trên là các loại nhà dạng Duplex*. Bởi vì người giúp việc đang nghỉ Tết, trong nhà rất yên tĩnh.
(*Duplex là loại hình căn hộ thông tầng, nằm tại các tầng trung của tòa chung cư, có thiết kế sang trọng, rộng rãi hơn hẳn so với các căn hộ chung cư bình thường, có thiết kế khoảng tầng thông như logia, ban công như các căn hộ chung cư)
Hai người đi thang máy lên lầu, Trần Y gỡ chiếc áo khoác ngoài trên vai mình xuống, treo trên móc treo quần áo, hỏi: “Anh muốn đi tắm trước hay là?”
Văn Trạch Tân rót một cốc nước lạnh, uống một hớp, cởi áo len ra, nắm lấy tay cô: “Cùng nhau tắm đi."
Trần Y sững người.
Chăn bị vứt trên bàn trà, hai người lên lầu, vào phòng tắm ở trong phòng ngủ chính. Chẳng bấy lâu sau, từ tròn phòng tắm trong phòng ngủ truyền tới không ít âm thanh.
Trần Y cầu xin, âm thanh bất lực loáng thoáng vang lên, bọt nước bao trùm lấy cả căn phòng tắm.
Một lúc lâu sau.
Trần Y được bế lên giường.
Văn Trạch Tân kéo áo ngủ, bóp bóp mũi cô: “Tôi tới phòng sách, em ngủ trước đi.”
Trần Y gật gật đầu.
Nhìn theo bóng lưng của anh rời khỏi phòng ngủ, Trần Y ngồi dậy, dựa vào đầu giường. Lúc này cô mới cầm điện thoại lên, Trần Ương đã gửi một đống tin nhắn tới đây.
Đầu tiên là cô ta tức giận vì Trần Y đã lừa mình.
Sau đó dường như cô ta đã cảm giác được điều gì đó.
Mỗi một câu như một cây dao.
Trần Ương: [Có phải mùi nước hoa này là trên người anh rể đúng không, thế nên chị mới nhịn không nổi, mới thay áo đúng không? Chị căn bản không có loại nước hoa này.]
Trần Ương: [Bảo sao tự nhiên lại thay quần áo.]
Trần Ương: [Loại nước hoa này dùng để dụ dỗ đàn ông, trên người anh rể nhiễm mùi nước hoa này chắc chắn là do có người muốn dụ dỗ anh ấy.
Trần Y không trả lời.
Cô mở wechat của Thẩm Tuyền ra, gõ chữ.
Thẩm Tuyền, mình có hơi mệt mỏi.
Sau đó lại xóa mấy chữ này đi.
*
Mùng 9, toàn bộ thành phố làm việc trở lại, sở nghiệp vụ nơi Trần Y đang làm cũng bắt đầu làm việc trở lại. Năm nay cô mới được thăng SA2*, năm đó khi vừa tốt nghiệp đã có ý định tới làm việc ở Trần Thị.
(*Chỉ những người học năm 4 đại học đã làm việc được 1 năm.)
Nhưng lúc đó cục diện nhà họ Trần đã vô cùng rối rắm, tính cách của Trần Y lúc đó không phù hợp. Cuối cùng dưới sự khuyên răn của Trần Khánh, cô đã chọn làm kiểm toán trong sở nghiệp vụ.
Công việc này phù hợp với cô, cả ngày chỉ trò chuyện với các con số thống kê, cũng chẳng có việc gì quá phức tạp.
Đầu năm công việc không tính là nhiều, có một hạng mục nhỏ cần làm. Trần Y không tụ tập ăn uống với những người đồng nghiệp khác, cô đưa thực tập sinh mà cấp trên sắp xếp sang phía công ty bên kia để chỉnh sửa số liệu.
Sau khi làm xong vẫn còn sớm, hai người thương lượng ăn chút gì đó, lúc này lại truyền tới giọng nói của Trần Ương: “Chị.”
Trần Y nhìn sang.
“Sao em lại ở đây?”
Trong tay Trần Ương cầm một phần văn kiện, nói: “Em mang cho chú một phần văn kiện ạ.”
Trần Y nói với thực tập sinh đứng bên cạnh: “Nếu không em tan làm trước đi, đi ăn gì đó rồi chị trả cho.”
“Vâng ạ, cám ơn chị Trần.” Thực tập sinh cười cười, khuôn mặt tràn đầy sắc xuân tươi trẻ. Trần Ương nghe xong, thấy vị thực tập sinh kia đã đi, cô bĩu bĩu môi: “Chị, chị hào phóng thế.”
Trần Y không đáp lại, lấy văn kiện qua: “Ba chị ở đâu?”
“Đang trên đường rồi. Hôm nay chú ấy tìm người nói chuyện mà để quên văn kiện ở nhà, bảo em mang văn kiện tới đây.” Mấy năm nay Trần Ương luôn muốn tới Trần Thị làm việc, nhưng Trần Khánh nhìn tình hình Trần Thị như này, sợ Trần Ương buồn bã, nên định bồi dưỡng Trần Ương mấy năm, đợi Trần Thị tốt hơn chút rồi cho cả hai chị em tới làm.
Đây cũng là lý do vì sao nhà họ Trần cần liên hôn, cũng là lý do vì sao coi Văn Trạch Tân là ngọn cỏ cứu mạng.
Trần Khánh rất hy vọng Trần Thị có thể đứng dậy một lần nữa.
“Chị đợi với em.” Trần Y nghĩ rồi, kể từ ngày hôm đó ăn cơm ở nhà cho tới hôm nay đi làm trở lại, cô chưa gặp bố mình lần nào. Trần Y gật đầu: “Được thôi.”
Thế là hai chị em tìm một quán cà phê rồi dừng chân lại, mỗi người gọi một ly cà phê, cũng chẳng có chuyện gì để nói, người nào người nấy bấm điện thoại. Thỉnh thoảng Trần Y lại nhìn tập văn kiện, là của một công ty điện tử dưới trướng Trần Thị, vốn dĩ đã phá sản, đến cả đoàn đội cũng đã giải tán, hôm nay lại một lần nữa vực dậy, là do Văn Trạch Tân phái giám đốc chuyên ngành đến để điều chỉnh lại một lần nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)