Văn Trạch Tân liếc cô mấy cái, cười cười rồi ôm lấy eo cô, nghiêng đầu nói chuyện với Trần Khánh. Trần Khánh vẫn đang âm thầm quan sát, nhìn thấy con rể thân mật với Trần Y như vậy, trong lòng như được an ủi. Ông hào hứng nói: “Tên Phùng Nhuận này là nhân viên lão làng của Trần Thị, không biết trong tay đã nắm được bao nhiêu tư liệu của nhà họ Trần. Đây cũng là điều mà ba kiêng dè nhất.”
Văn Trạch Tân uống một hớp cà phê, bình tĩnh nói: “Cái này không có vấn đề gì, ba vợ không cần phải lo lắng, cứ giao cho con là được.”
Trần Khánh gật đầu ngay lập tức: “Vậy thì tốt quá rồi.”
Trần Y bị Văn Trạch Tân ôm eo. Cô cầm điện thoại chơi, nhưng toàn bộ tâm tình đều đặt ở phía bọn họ, nghe bọn họ nói chuyện. Cô cụp mắt, nghe thấy bố mình lo trước lo sau cũng như đặt toàn bộ niềm hi vọng lên người Văn Trạch Tân như vậy, ngón tay mảnh khảnh của cô liên tục lướt trên điện thoại, vô cùng trầm mặc.
Văn Trạch Tân liếc mắt nhìn ngón tay người con gái mảnh khảnh trắng nõn, rồi lại quay đầu nhìn về phía Trần Khánh, cười nói: “Con có mang văn kiện tới đây, ra tết con muốn khởi động là một hạng mục mới, ba có muốn xem thử không ạ?”
Trần Khánh nghe vậy càng vui mừng: “Được.”
Văn Trạch Tân mỉm cười, rủ mắt nhìn Trần Y, nhẹ nhàng vỗ nhẹ eo cô: “Văn kiện anh để ở trong xe, em đi lấy đi.”
Trần Y vâng một tiếng, đứng dậy, cầm lấy chìa khóa xe mà anh đưa rồi đi ra ngoài.
Bên ngoài gió rất to, xe của anh thì vô cùng xa hoa, lại là xe mới, vô cùng nổi bật tại chỗ này. Trần Y đi tới, mở cửa xe ra, từ trong xe không chỉ phả ra hơi ấm mà còn mang theo một mùi nước hoa nhàn nhạt. Hình như cô đã từng ngửi thấy mùi nước hoa, đó là mùi nước hoa mà tối hôm qua cô đã ngửi thấy trên người anh.
Trần Y hơi sững sờ, cô duỗi tay, cầm lấy phần văn kiện ở ghế sau. Trước khi rời đi, lại liếc mắt nhìn ghế phụ lái.
Người con gái đó, có phải đã ngồi ở ghế phụ lái hay không?
Đóng cửa, Trần Y cầm tập văn kiện, bước lên bậc thềm, đặt tập văn kiện vào trong lồng ngực người đàn ông đang ngồi vắt chéo đôi chân dài. Văn Trạch Tân ngước mắt nhìn cô.
Ngón tay của Trần Y co rụt lại trong chiếc áo len, cô nói: “Con mặc hơi ít, con lên gác mặc thêm đồ đã.”
Văn Trạch Tân giơ tay, năm lấy ngón tay cô, sờ sờ mấy cái: “Có hơi lạnh, em lên đi.”
Trần Y cười cười, đi về phía cầu thang.
Đổi thành một chiếc áo len màu vàng, ở dưới nhà hai bố con đã nói đến chuyện chính rồi. Trần Khánh không tự tin, dưới sự dẫn dắt của con rể, đã trở nên có tinh thần tự tin hơn.
Trần Y nhìn từ xa, tâm tình phức tạp. Không nói đến tâm tình của cô, nhưng bố cô có thể có tinh thần như vậy, dù sao cũng nên cảm ơn Văn Trạch Tân một tiếng.
Cô đi vào trong phòng bếp, Liêu Tịch và Trần Ương đang luôn tay luôn chân. Liêu Tịch là người nấu chính, Trần Ương chỉ đứng ở một bên lấy đồ này đồ kia, cô ta quay đầu nhìn: “Chị, chị vào đây làm gì?”
Trần Y không quan tâm tới cô ta, đi tới giúp Liêu Tịch nấu nướng.
Trần Ương nhíu mày, liếc mắt nhìn người đàn ông đang vắt chân ngồi ở ngoài phòng khách, lại quay đầu nhìn Trần Y, lẩm bẩm: “Đang yên đang lành lại thay áo len.”
Trần Y coi như không nghe thấy gì.
Năm giờ rưỡi, cơm nước đã xong, ăn cơm. Người một nhà cùng tụ tập lại ở bàn cơm, Trần Y đi lấy rượu, đến khi quay lại thì cầm cốc rượu lên, nhỏ giọng nói: “Ba, ba uống ít thôi.”
Liêu Tịch cũng khuyên: “Đúng đấy, uống hai ly cho có ý là được rồi.”
Trần Khánh liếc nhìn con rể, đen mặt nói: “Đừng nói nhảm, rót nhiều một chút.”
Văn Trạch Tân cười cười, hơi lười nhác nói: “Ba vợ vẫn nên uống ít thôi, đợi cơ thể khỏe hơn rồi thì chúng ta uống tiếp.”
Trần Khánh bất lực: “Ba không sao cả, uống rượu làm ấm cơ thể mà, thời tiết bây giờ rất lạnh. Nhưng mà con cũng đừng uống nhiều.”
Văn Trạch Tân mỉm cười, nhận lấy ly rượu, nhìn Trần Y: “Không sao ạ, lát nữa để Trần Y lái xe vậy.”
Trần Y liếc nhìn anh, nói: “Thế thì cũng phải uống ít thôi.”
Văn Trạch Tân cười một tiếng: “Được.”
Lúc anh cầm lấy cốc rượu, ngón tay của anh chạm phải ngón tay của Trần Y, có chút lạnh, anh rủ mắt: “Không phải em mặc thêm sao? Sao lại chỉ thay mỗi cái áo len vậy? Ngón tay hơi lạnh đấy.”
Liêu Tịch và Trần Khánh nhìn nhau một cái, trong ánh mắt mang theo sự vui mừng. Trần Ương ngồi một bên, cũng rót một cốc rượu, cô ta bĩu bĩu môi, nhìn về phía Trần Y, người đang cụp mắt, lại nhìn sang người đàn ông cao to Văn Trạch Tân. Cô ta cười cười, đứng dậy, nâng cốc: “Anh rể, vậy để em uống với anh một ly.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

