Ông nói với Liêu Tịch: “Chuẩn bị một chút đi, buổi tối tôi với nó uống vài ly.”
Liêu Tịch nghe vậy, lông mày cũng giãn ra một chút, gật gật đầu, quay người xuống lầu. Trần Ương hừ một tiếng, rõ ràng chuyện này do cô ta mở đầu, lúc này ngược lại có hơi ghen tị.
Ba giờ rưỡi chiều.
Trần Khánh thay một bộ quần áo đi xuống nhà, Trần Y đỡ lấy ông, Liêu Tịch đang bận rộn trong phòng bếp, Trần Ương đi theo sau hai ba con Trần Y, nhìn ra cửa.
Ở xa xa, một chiếc xe Porsche màu đen lái tới.
Trần Y nhìn thấy biển xe quen thuộc, nhẹ nhàng thở một hơi. Con người này bạc tình thì đúng là bạc tình, nhưng nói được là làm được. Chiếc xe dừng lại, cửa xe mở ra, Văn Trạch Tân mặc một chiếc áo len màu đen cùng một bộ vest đi xuống, vung tay đóng cửa.
Anh rất cao, căn phòng này tưởng chừng như có vẻ quá chật hẹp so với anh.
Trần Y nhìn người đàn ông đang đi tới, Văn Trạch Tân bước lên bậc thềm, cười nói: “Ba vợ, cơ thể ba khỏe hơn chút chưa ạ?”
Trần Khánh nhìn thấy anh, mắt sáng lên: “Đỡ hơn rồi.”
“Vậy thì tốt.” Văn Trạch Tuân nói xong nhìn về phía Trần Y, hai vợ chồng nhìn nhau. Trần Y cắn cắn môi, tiến lên phía trước, giơ tay chỉnh lại cổ áo anh.
Văn Trạch Tân rủ mắt, mấy giây sau, nắm lấy tay cô, tùy ý nắm lấy, một tay khác đỡ lấy Trần Khánh: “Ba vợ muốn tìm con nói về chuyện của Phùng Nhuận ạ?”
Trần Khánh sững sờ, trong lòng nghĩ thiếu gia của nhà họ Văn đúng là quá thông minh, ông cười rồi gật đầu: “Đúng vậy, con xem có nên giữ người này lại không?”
“Cứ giữ lại đi ạ.”
Ba người ngồi xuống, Trần Ương cũng ngồi xuống phía đối diện, ánh mắt nhìn về phía Văn Trạch Tân. Cô ta nhìn Trần Y, lại liếc sang bàn tay của Trần Y đang bị một bàn tay to lớn của người đàn ông nắm lấy, trong lòng suy nghĩ. Bảo sao Trần Y lại nín nhịn như vậy, người đàn ông như này, đã là phụ nữ thì không thể kháng cự lại. Người đàn ông như này, cũng chẳng trách sao được lại có nhiều thiên kim các nhà có gia thế cứ dán lên người anh như thế, cùng anh tung scandal.
Trần Ương cứ nhìn như vậy, khuôn mặt ửng hồng.
“Giữ lại à?” Trần Khánh nhíu mày.
Văn Trạch Tân ngả ra sau, hai chân dài vắt vào nhau, đôi mắt hoa đào tràn ngập ý cười, bộ dạng công tử hào hoa: “Nếu bây giờ để ông ta rời đi, vậy thì quá đáng tiếc. Ít nhất cũng phải để cho ông ta trả giá một ít đã.”
Trần Khánh sững sờ, ngay lập tức hiểu ra.
Trần Y đứng dậy, đi rót cà phê. Sau khi quay lại, cô đặt cà phê lên bàn trà, điện thoại của Văn Trạch Tân đặt trên bàn trà, cô nhìn nó, tí thì đặt sai vị trí cái ly.
Văn Trạch Tân cụp mắt nhìn cô một cái.
Mặt Trần Y không biến sắc đứng dậy, cũng liếc nhìn Văn Trạch Tân. Bốn mắt nhìn nhau, cô nhanh chóng liếc sang chỗ khác, không tự chủ mà nhớ lại chuyện tối qua.
Trần Khánh nghe xong, lập tức nói: “Con đi làm gì, ở đây với Trạch Tân đi, để em gái con đi.”
Trần Ương đang xem kịch hay, vừa lúc nãy khi chị và anh rể nhìn nhau, trong ánh mắt của anh rể nào có tí tình cảm yêu thích gì? Lạnh nhạt tựa như nhìn một người qua đường.
Trần Y thế này là muốn trốn trong phòng bếp.
Trần Ương cười: “Con đi thì con đi. Chị, chị ở lại với anh rể vui vẻ nhé.”
Trên mặt cô ta tràn đầy ý cười, nhưng tiếc là ý tứ xem kịch hay trong mắt đã lộ rõ. Trần Y liếc nhìn Trần Ương, không đáp trả, một lúc sau, cô lại quay trở về ngồi cạnh Văn Trạch Tân.
Da cô trắng, hôm nay lại mặc áo len màu đen, lúc này dấu hôn trên cổ có hơi nổi bật. Văn Trạch Tân vươn tay, nhẹ nhàng sờ sờ áo len của cô.
Cơ thể Trần Y co rụt lại.
Văn Trạch Tân nhẹ nhàng hỏi: “Hửm?”
Trần Y không dám co lại nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

