Lâm Tiếu Nhi nhíu mày: “Ở nhà chúng ta, YY rất không cảm thấy thoải mái.”
Quản gia thở dài một hơi: “Mấu chốt vẫn là thái độ của nhị thiếu.”
Sắc mặt của Lâm Tiếu Nhi vừa đen vừa bất lực. Nuôi được hai thằng con trai, chẳng thằng nào để bà yên lòng. Mấy năm nay Văn Trạch Tân chủ yếu đi theo chú nhỏ làm việc, tính cách thay đổi rất nhiều, không thể nào hiểu được.
*
Về tới nhà họ Trần, Trần Y dừng xe lại. Liêu Tịch từ trong phòng đi ra, nhìn cô nói: “Ba con không có việc gì to tát cả, không cần phải đi khám ở phòng khám chuyên khoa đâu.”
“Con đang trong giai đoạn tân hôn, ở bên cạnh Trạch Tân nhiều chút.”
Trần Y cười cười, không cãi lại, lấy ra mấy hộp quà từ trong xe. Trần Ương cũng theo xuống lầu, nhìn thấy quà cáp thì có hơi đố kị. Cô ta nhớ lại một cảnh hôm qua kia ở quán cà phê, nói: “Chị ấy có muốn ở bên hay không thì cũng phải xem anh rể có muốn chị ấy sát sàn sạt bên mình hay không đó.”
Trần Y bình tĩnh liếc nhìn Trần Ương.
Liêu Tịch nhận lấy quà cáp, nói với Trần Y: “Đừng quan tâm những lời con nhóc đó nói.”
Trần Y nắm tay mẹ, đi vào trong phòng. Biệt thự nhà họ Trần không thể nào so sánh với biệt thự nhà họ Văn. Ở đây gần núi, ánh sáng không tốt, lại có lịch sử lâu đời, xung quanh đã có mấy tòa nhà biến thành tòa nhà cho thuê.
Nhà họ Trần chỉ mời duy nhất một người giúp việc, người giúp việc cầm lấy đồ đạc. Liêu Tịch nhìn thấy nhà họ Văn tặng nhiều đồ tốt như thế thì an tâm hơn nhiều, ít nhất thì ba mẹ nhà họ Văn cũng thích Trần Y.
Trần Y lên lầu xem ba mình. Nhà họ Trần đi tới bước đường suy bại như ngày hôm nay, nguyên nhân chủ yếu là do sức khỏe của độc đinh trong nhà luôn không tốt.
Cho dù sản nghiệp có lớn tới thế nào đi chăng nữa,, nhưng nếu gặp phải con quỷ đoản mệnh, cũng rất khó duy trì. May mà sức khỏe của ba vẫn ổn, vậy nên chỉ cần ông mắc phải căn bệnh dù nhỏ như gió thổi mây bay, người trong nhà cũng rất lo lắng.
Trần Ương vượt qua người của Trần Y đi tới, cầm cái bát trên kệ tủ, đút thuốc cho Trần Khánh.
Bước chân của Trần Y sững lại.
Liêu Tịch nói: “Tuy Trần Ương độc mồm độc miệng, nhưng nó đối xử với ba con rất tốt.”
Trần Y: “Vâng.”
Trần Khánh thấy con gái đã tới thì cười cười, khuôn mặt hơi hồng hào, Trần Y năm lấy tay ba: “Ba đã đỡ hơn chưa?”
Trần Khánh gật đầu: “Đỡ hơn rồi.”
Ánh mắt của ông lướt về phía sau, dường như đang tìm người.
Trần Y hơi chần chừ: “Gần đây anh ấy hơi bận, việc kết hôn của bọn con đã làm lỡ rất nhiều việc của anh ấy.”
Trần Ương đứng ở một bên nghe thấy vậy thì ngẩng đầu, vô cùng khinh khỉnh nhìn Trần Y. Đôi mắt của Trần Y đột nhiên có hơi nhoi nhói, Trần Khánh vừa cười vừa gật đầu, nói: “Ba biết, là chuyện lần trước của Phùng Nhuận. Ba muốn hỏi xem nó định xử lý thế nào, ba không thể nào tự quyết định được.”
Đây cũng là một chuyện rất bi thương.
Con rể của nhà họ Trần lại thành cọng cỏ cứu mạng nhà họ Trần.
Trần Ương chậc một tiếng: “Chị, chị gọi điện cho anh rể, bảo anh ấy qua nhà một chuyến đi, thuận tiện ăn cơm tối ở đây là được.”
Trần Khánh lập tức chờ mong nhìn Trần Y.
Lúc này Trần Y chỉ hận không thể ăn thịt Trần Ương, nhưng nhìn thấy trong tay cô ta vẫn cầm bát thuốc của của ba mình, cô đành nhịn lại, rút điện thoại ra: “Con gọi xem sao, nếu anh ấy không rảnh thì thôi vậy.”
Là giọng của người phụ nữ tối qua gọi điện tới.
Trần Y nắm chặt lấy điện thoại.
Giọng nói trầm thấp của Văn Trạch Tân truyền tới: “Ơi? Vợ.”
Trần Y nhìn chiếc cửa sổ thủy tinh rồi cười cười, sau đó nói: “Hôm nay anh có bận không?”
“Tàm tạm.” Giọng nói người đàn ông nhẹ như gió bay, anh không hề lạnh nhạt, nhưng giọng nói lại cực kỳ nhẹ nhàng mà trả lời, rõ ràng là không nhiệt tình lắm.
Trần Y có thể cảm thấy được ánh mắt của ba mình và cả Trần Ương từ đằng sau.
Cô nhàn nhạt cười: “Qua nhà em ăn một bữa được không? Tối hôm qua ba sốt nhẹ, ông muốn gặp anh.”
Giọng nói của cô không hề có chút tình cảm, nhưng trong lời nói lại ẩn chứa vài phần năn nỉ.
Văn Trạch Tân ở đầu bên kia đã nghe thấy, một tay của anh đặt trên đầu gối, xoay xoay cái bút ở bên cạnh, mấy giây sau, anh cười nói: “Được, ba rưỡi tôi qua.”
“Cảm ơn.”
Đầu bên kia, người đàn ông cúp điện thoại.
Trần Y nhẹ nhàng thở một hơi, cô nắm chặt điện thoại, quay người nhìn ba người trong phòng, cuối cùng nhìn Trần Khánh nói: “Bây giờ anh ấy đang bận, đợi lát nữa ba rưỡi anh ấy sẽ tới.”
Trần Khánh nghe thế, cười rộ lên, gật gật đầu: “Được, được.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)