Bàn tay của Trần Y nắm chặt lấy chăn, cuộn chặt lại, hoảng hốt nhìn anh, vừa ấm áp lại vừa lạnh lẽo. Cô không thể nói với anh, là mẹ anh bắt cô nghe máy. Cô biết rõ, anh không thích cô động vào điện thoại của mình.
Một lúc lâu sau, Trần Y ngả đầu lên bờ vai của anh, nói: “Em mệt rồi.”
Văn Trạch Tân nhướng mày, hôn nhẹ lên khuôn mặt của cô: “Biết rồi.”
Sau đó, anh ôm cô đi tắm. Nửa tiếng sau, Trần Y mặc đồ ngủ, vén chăn lên, nằm lên giường. Cửa phòng tắm lại mở ra một lần nữa, người đàn ông mặc trên mình bộ đồ ngủ bước ra.
Mái tóc hơi ẩm ướt, cổ áo rộng rãi, lộ rõ xương quai xanh.
Anh vòng sang phía giường bên kia, kéo chăn, bàn tay to lớn khẽ xoa xoa tóc cô: “Ngủ thôi.”
Trần Y ừ một tiếng, nghiêng người sang một bên.
Văn Trạch Tân lại nhàn nhạt nói: “Nằm lùi vào đây.”
Trần Y cắn cắn môi dưới, sau đó lui về phía sau, mãi cho tới khi chạm đến anh. Anh vươn tay, ôm cô xoay lại, Trần Y chỉ đành dựa vào vai anh.
Anh nhấc tay ấn một cái, đèn đã tắt.
Trong phòng chỉ còn lại bóng tối, hai mắt Trần Y vẫn mở thao láo, trong đầu không ngừng hiện lên tiếng gọi đầu tiên của người phụ nữ trong điện thoại kia. Trạch Tân, Trạch Tân, Trạch Tân.
Rốt cuộc, anh có bao nhiêu người phụ nữ gọi anh một tiếng Trạch Tân.
Rốt cuộc, trong điện thoại anh có bao nhiêu bí mật.
Lại mấy phút nữa trôi qua, Trần Y xoay người, đưa lưng về phía anh, xuyên qua chiếc đèn ở đầu giường, nhìn về phía chiếc áo mưa* trên chiếc tủ ở đầu giường.
(*Ba con sâu)
Những thứ này đều là anh mua.
Trần Y nhìn một lúc, rất lâu, sau đó nhắm mắt.
Lâm Tiếu Nhi thấy cô nhìn ngó xung quanh như thế thì nụ cười trên khóe môi có hơi nhạt đi, bà nói: “Nó ra ngoài từ sớm rồi.”
Trần Y hơi sững sờ: “Dạ, vâng.”
Lâm Tiếu Nhi nhìn cô có hơi đau lòng thì kéo tay cô đi tới phòng ăn, nói: “Con ăn nhanh chút đồ ăn sáng này đi, một lát nữa chúng ta sang nhà họ Thẩm nhé?”
Trần Y lắc đầu: “Thôi ạ, mẹ, con phải về nhà một chuyến đã, mấy hôm nay sức khỏe của ba con không tốt lắm ạ.”
“À, vậy sao, vậy thôi vậy.” Lâm Tiếu Nhi nghĩ một chút, nhìn thấy Trần Y đã ngồi xuống ăn sáng thì mới quay người đi ra phía sau chuẩn bị quà cho nhà Trần Y.
Trần Y cúi đầu ăn cháo.
Lúc này, mấy cô giúp việc đứng từ đằng sau cô đi tới, liếc cô mấy cái. Sau đó, bọn họ bắt đầu nghị luận.
“Thế mới nói cưới thì phải môn đăng họ đối mới được, nhị thiếu thế mà bỏ cô ta lại đây thế này.”
“Sáng sớm ra vì chuyện này mà phu nhân còn cãi nhau một trận với nhị thiếu đấy, vậy mà cô ta lại có thể say giấc trên gác như thế.”
“Cô ta đã không quản được nhị thiếu rồi, mà còn không biết điều đáp ứng mối liên hôn này ra sao nữa.”
“Còn chẳng phải là vì thế lực nhà họ Văn chắc, có cung thì có cầu thôi. Được rồi, đừng nói nữa, đi thôi. Con người phu nhân tốt thật sự, phu nhân mắng nhị thiếu mãi, giúp con dâu lấy lại công bằng.”
“Đúng đó, đúng đó, cơ mà tôi cảm thấy cổ cũng không quá thích tranh giành cho lắm đâu.”
Bàn tay cầm muỗng của Trần Y sững lại, không động đậy một lúc lâu, chỉ nhìn bát cháo hoa trăng trắng.
Ánh mắt của cô nhìn về phía chiếc điện thoại trên mặt bàn, nhìn mấy lần rồi mới cầm lên, suy nghĩ một chút rồi ấn.
Trần Y: [Sao buổi sáng anh đi không gọi em một tiếng.]
Bên kia rất nhanh đã trả lời.
Văn Trạch Tân: [Để cho em ngủ thêm một lúc.]
Trong lòng Trần Y cười lạnh, nào có cần, tôi nào có cần…
Ăn xong bữa sáng, Trần Y tạm biệt Lâm Tiếu Nhi. Lâm Tiếu Nhi tiễn cô ra xe, nắm lấy tay cô dặn dò: “Có rảnh thì về nhà mà ở, con với Văn Trạch Tân hai đứa ở bên ngoài chắc chắn không được ăn ngon như ở nhà đâu.”
“Vâng mẹ.” Trần Y cười rồi gật đầu.
Lâm Tiếu Nhi cười cười, vuốt tóc Trần Y. Trần Y nhìn thấy quản gia xách mấy cái túi quà đặt vào ghế sau của xe, cô cụp mắt: “Mẹ, trong nhà con chẳng thiếu thứ gì đâu mà.”
“Cứ cầm đi.”
Trần Y không từ chối nữa, cô đi về phía xe của mình, ngồi lên vị trí ghế lái, khởi động xe, vừa gật gật đầu với Lâm Tiếu Nhi và quản gia, vừa quay đầu xe. Chiếc xe trắng rời khỏi cửa lớn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)