Trần Y liếc mắt nhìn qua, có thể nhìn ra nhãn hiệu của những chiếc túi những bộ quần áo mà các cô gái ấy mặc, lại nhìn kĩ thêm một lần nữa, mấy người bọn họ thực sự nhìn rất quen, là rất nhiều sự quen thuộc cùng tụ lại ở chỗ đó.
Trong đó có một người nhìn rất quen, mãi cho đến khi người con gái đó cất giọng, giọng nói đó khiến cho Trần Y giật mình.
Cô bất giác thu hồi ánh nhìn.
Là giọng nói đêm đó gọi điện thoại cho Văn Trạch Tân. Trần Ương có chút ngưỡng mộ mà nhìn túi xách và quần áo của mấy cô gái đó, còn thêm cả sự tự tin ở trên người bọn họ.
Nhà họ Trần chưa lụi bại được mấy năm, cũng được coi là thiên kim thế gia, nhưng lại thua kém nhiều như vậy, khiến cho người khác sao có thể không tức đến đỏ mắt.
Trần Y nhìn chăm chăm người khác như vậy, khiến cho năm cô gái kia cảm nhận được, đồng thời nhìn qua, ánh mắt ngưng tụ lại, rơi trên mặt của Trần Y.
Năm người bọn họ ngay lập tức nhìn nhau.
Trần Ương cảm thấy ánh mắt bọn họ nhìn Trần Y có chút kỳ quái, vừa có ý cười, vừa có ý chọc ngoáy. Lúc này, người con gái từng gọi điện thoại cho Văn Trạch Tân, vừa cười vừa quay đầu đi, nói chuyện với chị em bên cạnh: “ y, mình phải lên lầu mua ít bánh su kem đã.”
“Mua su kem làm gì?” Một cô gái trong đó vừa cười vừa trả lời.
“Mua cho nhị thiếu gia nhà họ Văn đó, không phải ảnh thích ăn bánh của nhãn hiệu này sao.”
“Yô, cậu biết bây giờ anh ấy đang ở đâu không mà mua cho anh ấy?”
“Thì gọi một cú điện thoại là biết thôi.”
Chỗ đó cách không xa, toàn bộ cuộc hội thoại đều truyền tới đây. Hai mắt Trần Ương trừng lớn, cô mãnh liệt nhìn về phía Trần Y. Trần Y cúi đầu, uống cà phê, không có biểu cảm gì.
Trần Ương thấy Trần Y như vậy thì tức giận vô cùng, vừa hận không thể ép gang thành thép, vừa cảm thấy vô tác dụng. Trần Ương tức tới mức nâng cao giọng: “Người ta đã kết hôn rồi vậy mà vẫn còn ở đó nhớ thương chồng nhà người ta, cũng không biết có phải là ế lòi bản họng không ai thèm không mà vô liêm sỉ như thế.”
Thanh âm cực lớn.
Chỉ một chốc, trong quán cà phê tựa như có một tiếng sấm nổ ra.
Năm cô gái kia dường như không ngờ sẽ bị phản kích, bọn họ sững sờ mấy giây, sau đó ai nấy đều bật cười. Tiếng cười cực lớn, cười tới mức Trần Ương không còn tí mặt mũi nào, cảm giác như Trần Ương đã làm sai chuyện gì đó.
Trần Ương tức muốn chết, cô ta tức giận giật giật áo Trần Y, hạ thấp giọng nói: “Sao chị vô dụng vậy, Trần Y! Đến một tên đàn ông cũng giữ không xong, đáng ra ban đầu người nên liên hôn là tôi chứ không phải là chị!”
Trần Y nuốt hớp cà phê trong miệng, ngón tay hơi run, cô ngẩng đầu, nhìn Trần Ương không đáp một lời. Trần Ương thấy cô như thế thì càng tức hơn, cầm văn kiện lên rồi bật dậy.
Trần Y đặt cốc xuống, giọng nói bình thản: “Ba đến rồi hả?”
“Đến hay chưa đến thì tôi cũng không ngồi ở đây được nữa.” Trần Ương bước từng bước lớn ra khỏi cửa.
Trần Y cầm theo chiếc túi mà Trần Ương để quên, chạy theo cô ta. Cô đi giày cao gót, dáng người khá cao, không có biểu cảm gì, nhóm năm cô gái nãy giờ vẫn quan sát cô vẫn nhìn theo cô.
Trần Y cười cười gật đầu: “Ba, sức khỏe ba ổn hơn chưa?”
“Ổn hơn rồi.” Trần Khánh vươn tay xoa xoa đầu cô: “Ba đi làm việc trước.”
Trần Y đáp: “Vâng ạ.”
Trần Ương ngồi lên xe của Trần Khánh, đóng cửa, không quan tâm tới Trần Y. Trần Y cũng lười quan tâm tới cô ta, cô đứng nguyên tại chỗ, nhìn theo chiếc xe của Trần Khánh đang rời đi.
Bây giờ mới có hai giờ rưỡi chiều, Trần Y còn chưa ăn cơm trưa. Cô quay lại trung tâm mua sắm, mua một phần cơm nắm ăn, ánh mắt lại dừng lại ở quán cà phê, nhìn năm cô gái trong quán cà phê kia, đặc biệt là cô gái xinh đẹp nhất, trước đó đã từng gọi điện cho Văn Trạch Tân.
Cô cầm giấy lau miệng, đi thang máy đến tầng ba, mua một phần su kem ở cổng bán su kem. Sau đó lại xuống tầng phụ một, ở sở nghiệp vụ khi không có hạng mục thì thời gian rất tự do.
Cô lái xe về nhà.
Chiếc xe trực tiếp dừng lại ở chỗ để xe ngoài cửa, Trần Y xuống xe, vào nhà. Người giúp việc đang lau bàn, nhìn thấy cô về, cười nói: “Phu nhân về rồi ạ?”
Cô bước hai bước, vừa quay đầu đã nhìn thấy người đàn ông ngồi trong phòng khách. Đôi chân dài của Văn Trạch Tân vắt chéo, tivi đang mở, chiếc quần tây ôm dọc theo đôi chân dài của anh.
Trần Y bước tới đó, nhẹ nhàng đặt chiếc túi đựng bánh su kem lên bàn.
Đôi mắt của Văn Trạch Tân từ khối rubik ngước lên, nhìn về phía chiếc túi đựng bánh su kem.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
