Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Chính Thất Của Bạo Quân Chương 3:

Cài Đặt

Chương 3:

Thái y không chữa được bệnh của hắn, chỉ có thể cố gắng làm dịu.

Danh tiếng hung bạo của hắn, có lẽ cũng xuất phát từ căn bệnh này.

Đêm hôm đó ôm ta ngủ, là giấc ngủ ngon duy nhất của hắn trong mười mấy năm qua.

Vì vậy, kể từ ngày hôm đó...

Bạo quân ngày nào cũng ôm ta ngủ.

Thậm chí còn chiều chuộng ta hơn, cho dù ta thỉnh thoảng nổi hứng phá phách cũng không hề tức giận. Chỉ bình tĩnh sai người dọn dẹp tàn cuộc, rồi thay đồ mới, để ta tiện phá tiếp.

Vì vậy, tin tức bạo quân vô điều kiện sủng ái một con mèo nhanh chóng lan truyền khắp hoàng cung, nhanh chóng lan ra cả triều đình, thậm chí cả đường phố ngõ hẻm đều biết.

Trong khoảng thời gian ngắn, tấu chương khuyên can bạo quân đừng đắm chìm vào thú vui mà quên mất chính sự chất thành núi.

Nhưng có sao đâu?

Ta, con mèo bị gọi là yêu mèo họa quốc, giờ phút này đang ngồi xổm trên bàn ở ngự thư phòng, nghiêng đầu nhìn bạo quân bác bỏ tất cả những tấu chương này, ném sang một bên.

Huynh đệ tốt, thật nghĩa khí!

Không uổng công mỗi đêm ta nhịn bản tính muốn nhảy nhót tưng bừng mà ngủ cùng hắn, còn lãng phí yêu khí để hắn ngủ ngon.

Ta vui vẻ vẫy đuôi, bỗng chú ý đến chiếc chặn giấy bên chân.

Chiếc chặn giấy này đang chơi với lửa.

Nó đang quyến rũ ta!

Ta nhìn bạo quân, lại nhìn chặn giấy. Sau đó len lén duỗi móng vuốt nhỏ ra, cẩn thận đẩy đẩy chiếc chặn giấy đặt bên mép bàn...

Chặn giấy rơi xuống.

Bạo quân ngẩng đầu nhìn ta.

Ta ngây thơ nhìn trời, nhỏ giọng meo meo: "Meo ~~"

Công công Tiểu Thuận Tử bên cạnh lập tức tiến lên nhặt chặn giấy.

Bạo quân lại cúi đầu, ta lại "vô tình" đẩy cây bút xuống.

Ái chà, vui ghê.

Ta vẫy đuôi.

Ta đẩy trên bàn, Tiểu Thuận Tử ở bên cạnh lo lắng nhặt.

Cho đến khi trên bàn chỉ còn lại một cục ngọc vuông vức.

"Tiểu tổ tông, đây chính là ngọc tỷ đó!" Tiểu Thuận Tử sợ đến mức toát mồ hôi hột, muốn ngăn lại nhưng không dám, khép nép dỗ dành: "Muốn ăn cá khô nhỏ không? Ngự thiện phòng mới làm cá khô nhỏ, nô tài dẫn người đi ăn nhé?"

Ta giả vờ như không nghe thấy, cũng không ngẩng đầu lên, duỗi ra móng vuốt dò xét, nhẹ nhàng đẩy đẩy...

Không nhúc nhích.

Chậc, thứ này còn khá nặng.

Ta lại cẩn thận đẩy đẩy.

Cục ngọc rốt cuộc cũng động đậy một chút.

Đuôi ta hưng phấn vẫy qua vẫy lại, cúi người xuống, tiếp tục cố gắng ——

Bỗng nhiên, gáy ta bị túm lấy, cả người bị bạo quân xách lên.

Ta rụt cổ, vẻ mặt vô tội ôm đuôi.

Khốn kiếp...

Ta bị phong ấn rồi!

Ta không dám làm càn nữa, sau khi bạo quân buông tay liền chột dạ nhảy xuống bàn.

Không còn cách nào, tên bạo quân này thật sự rất nhạy bén, rõ ràng ta đã giả vờ rất giỏi, nhưng vẫn nhanh chóng bị hắn phát hiện ra ta dường như nghe hiểu tiếng người.

May mà ta kịp thời giả ngu, mới không bị hắn phát hiện ra ta là yêu quái, còn khen ta thông minh như chó.

... Ngươi mắng ta là chó!

Lão nương đường đường là yêu nhị đại, hắn dám mắng ta là chó! (*Yêu nhị đại: là một từ lóng trong tiếng Trung, dùng để chỉ con cái của yêu quái)

Ta quen đường quen lối chạy đến tấm ván cào móng, uất ức cào đến ken két. Đợi ta hấp thụ đủ khí vận đế vương, hóa thành hình người, ta sẽ chuồn đi tìm phụ mẫu không đáng tin cậy của ta!

Nhưng không biết vì sao, dù đã hấp thụ nhiều khí vận đế vương như vậy, ta vẫn chưa thể hóa hình, cứ mãi kẹt ở giai đoạn bình cảnh, không lên không xuống.

Thoáng chốc, ta đã ở trong hoàng cung ba tháng rồi.

Chưa tìm được phụ thân, bạch nguyệt quang của bạo quân lại hồi kinh trước.

Bạch nguyệt quang hồi cung hôm đó, nghi thức vô cùng long trọng.

Thái hậu thậm chí còn đặc biệt phái loan giá đi đón nàng. Cái trận này, nếu không biết còn tưởng đón hoàng hậu.

"Lễ ca ca..." Bạch nguyệt quang mặc một bộ váy lụa trắng tinh, dáng vẻ yếu đuối, khiến người ta nhìn mà thương.

Ta nằm trên đùi bạo quân Cố Lễ, vểnh chân chăm chú liếm lông, thỉnh thoảng liếc nhìn vị nương nương tương lai trong truyền thuyết này.

Hít hà.

Ta liếm xong một cái chân, đổi sang chân khác.

Cái dáng vẻ vừa quyến rũ vừa thanh thuần này, cũng chỉ kém A Tô một chút xíu thôi.

"Sao vậy, đẹp không?" Cố Lễ không để ý đến bạch nguyệt quang, mỉm cười xoa đầu ta, "Trước kia liếm lông không phải rất tập trung sao? Hôm nay sao lại lơ đãng thế này?"

Bạch nguyệt quang bị lạnh nhạt, vốn có chút tủi thân, nhưng nghe Cố Lễ nói vậy, mắt sáng lên.

Nàng hẳn cũng đã nghe nói về ta, lập tức ân cần nhìn ta.

"Lễ ca ca, đây là mèo con huynh nuôi sao? Quả thật rất xinh đẹp đáng yêu, không ngờ Lễ ca ca lại thích mèo giống này." Bạch nguyệt quang giơ tay trắng nõn lên, vén tóc mai bên tai, dịu dàng cười nói: "Nói đến giống mèo này thật sự rất hiếm thấy, Uyển nhi còn nhớ hồi nhỏ Lễ ca ca cũng từng nuôi một con giống hệt như vậy, chỉ tiếc con mèo đó không biết tại sao, không được mấy ngày đã chạy mất..."

Ta lập tức dựng tai lên.

Hửm hửm hửm?

Bạo quân trước kia còn nuôi mèo khác sao??

Lại còn giống hệt ta???

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc