Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Gần như ngay lập tức, cốt truyện trong thoại bản mà A Tô hay xuống trần gian kể cho ta nghe hiện lên trong đầu.
Chẳng lẽ đây chính là cái gọi là... thế thân văn học mà A Tô nói?
Ta là thế thân?!
Ta đường đường là mèo yêu cao quý, vậy mà lại là thế thân của một con mèo phàm tục??!
Ta không thể tin được, cũng không liếm chân nữa, đột ngột quay đầu nhìn Cố Lễ.
Cố Lễ hơi kinh ngạc nhìn ta nhưng... lại không phản bác lời bạch nguyệt quang.
"Meo!!!"
Ta cong lưng gầm gừ với Cố Lễ, vèo một cái chạy mất dạng.
"Cục lông!"
Phía sau vang lên giọng Cố Lễ.
Ta phải đi tìm phụ mẫu ta rồi!
Cố Lễ chết tiệt!
Tự đi mà tìm con mèo khác làm thế thân đi!
***
Ta núp ở góc tường, vặn vẹo cái mông nhỏ, mắt dán chặt lên tường, sẵn sàng hành động.
Đang định thử nhảy lên bức tường cung điện cao ngất kia thì một hắc y nhân thị vệ đột nhiên xuất hiện. Dọa ta nhảy hụt, suýt nữa xù lông.
Thế là ta bị đưa về tẩm cung của tên bạo quân.
“Cả việc này ngươi cũng hiểu được?” Cố Lễ dường như có nhận thức mới về sự thông minh của ta, vừa cười vừa xoa đầu ta, “Ghen rồi hả?”
Ta hướng hắn gầm gừ đầy hung dữ.
Cố Lễ không giận, cũng không sợ ta, ngược lại tâm trạng có vẻ rất vui vẻ, tiếp tục vuốt ve bộ lông của ta.
Ta quay đầu bỏ đi.
Nhưng lần này biết rõ không dễ gì ra khỏi cung, do dự một lát, liền leo tót lên cây, ba ngày liền không thèm để ý đến hắn.
“Ôi chao, Miêu đại nhân, ngài giận bệ hạ chuyện gì vậy ạ!” Tiểu Thuận Tử khổ sở khuyên nhủ. Một bên cung kính phe phẩy quạt cho ta, một bên nói: “Đó là Tống tiểu thư ly gián! Ngài thông minh như vậy, sao có thể trúng bẫy của Tống tiểu thư chứ?”
Ta được Tiểu Thuận Tử khen ngợi, cảm thấy rất hài lòng.
Vui vẻ ve vẩy đuôi, ôm lấy cá khô Tiểu Thuận Tử dâng lên, gặm rôm rốp.
“Bệ hạ biết ngài giận đã phạt Tống tiểu thư rất nặng đấy ạ! Phạt, phạt ngài có hiểu không?” Tiểu Thuận Tử làm động tác đánh như đang dạy trẻ con: “Chính là thế này – đánh! Bệ hạ, bởi vì nàng ta gièm pha ly gián đã đánh Tống tiểu thư!”
Cái gì?
Tống Uyển Nhi bị đánh á??!
Ta trợn tròn đôi mắt mèo, cá khô cũng rơi mất.
Cung nhân bát quái không kiêng dè ta - một con mèo nhỏ, cho nên ta ở trong hoàng cung ăn không ít dưa.
Nghe nói bạch nguyệt quang của bạo quân Tống Uyển Nhi là thanh mai trúc mã của hắn. Hai người từ nhỏ đã thân thiết. Nhưng oái oăm thay năm đó khi tranh giành ngôi báu, nhà họ Tống ủng hộ Thái tử. Tống Uyển Nhi cũng sắp gả cho Thái tử làm Thái tử phi, nên dần dần xa cách Cố Lễ khi đó còn là Thất hoàng tử.
Sau đó, Cố Lễ đau khổ vì mất đi người yêu, vì giành lại ái nhân. Trước khi Thái tử và Tống Uyển Nhi thành hôn, đã dùng thủ đoạn sấm sét đoạt được ngôi vị hoàng đế, lên ngôi. Còn bây giờ là ba năm sau khi Cố Lễ đăng cơ, lần đầu tiên gặp lại Tống Uyển Nhi —
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




