Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"...Meo!" Ta bất mãn kêu lên với hắn một tiếng.
Vì hít quá nhiều nên ta có chút choáng váng như say rượu. Ta gối đầu lên bàn tay thon dài của hắn, hứng thú véo véo gáy mình, "Sao lại dính người thế này?"
Không hiểu sao, trong lời nói còn mang theo vài phần bất đắc dĩ xen lẫn ý cười. Nghe ra còn có chút cưng chiều.
Bạo quân cuối cùng cũng buông bỏ sự dè dặt, xoa xoa đầu ta.
Ta hưng phấn dụi dụi đầu vào tay hắn, thoải mái nheo mắt lại.
Có lẽ đã nhận thức được trách nhiệm của mình, có được giác ngộ của một kẻ nuôi mèo, bạo quân chiều chuộng ta vô cùng. Thậm chí tối hôm đó, khi ta lại lẽo đẽo theo bạo quân vào tẩm cung cũng không còn ai ngăn cản nữa.
Ta vui vẻ hít khí vận đế vương cả đêm.
Chỉ là...
Ôi chao, người ta sợ quá đi à.
Từ khi còn chưa cai sữa, phụ thân ta cũng chưa từng nói những lời như vậy để dọa ta.
Dù sao nếu thực sự gặp sói, chỉ cần ta phóng ra yêu khí, kẻ kẹp đuôi chạy mất dép chính là lũ sói!
Ta kiêu ngạo ngẩng đầu cao quý, giả vờ không nghe thấy, tiếp tục nghịch ngợm trên xà nhà.
Không còn cách nào khác, mèo tộc chúng ta cao quý, đêm thức ngày ngủ. Hơn nữa, lỡ hít nhiều khí vận đế vương quá, cả người lại phấn chấn khác thường, rất muốn phát tiết sức mạnh đang cuồn cuộn trong người!
Nói ngắn gọn là... muốn phá nhà!
Hoàng cung quả nhiên là hoàng cung!
Nhìn xem xà nhà thẳng tắp rộng rãi này, chạy sướng hơn ở nhà ta nhiều!
Bạo quân nổi gân xanh trên trán, không nhịn được nữa, cười lạnh một tiếng: "Không nghe lời phải không, được. Ngày mai trẫm sẽ hạ lệnh, không cho ngươi ăn cơm, ngươi tự đi bắt chuột mà ăn!"
Ta: "!!!"
Tên bạo quân này thật sự làm được đấy.
Ta đành ngoan ngoãn kẹp đuôi nhảy xuống xà nhà, ngoan ngoãn nằm cuộn tròn bên gối bạo quân ngủ.
Bạo quân lúc này mới miễn cưỡng ngủ tiếp.
Chán quá.
Ta buồn bực vẫy đuôi, nhưng lại sợ ngày mai không được ăn cá khô, chỉ đành ấm ức trừng mắt trong bóng tối, không dám nhúc nhích.
Nhưng không ngờ chuột trong hoàng cung lại nhiều đến vậy... lại còn ngang nhiên nữa chứ.
Ta đè con chuột không biết từ đâu chui lên giường xuống, khinh bỉ nhe nanh với nó.
Cút đi!
Tên phàm nhân này, đại nhân ta bảo kê!
Tuy tính tình hắn thật sự rất xấu... nhưng hắn dù sao cũng cống nạp đồ ăn ngon cho ta, còn cho ta hít khí vận đế vương.
Con chuột sợ hãi kêu chiếp chiếp. Ta cũng sợ hãi vội vàng nhìn bạo quân, sợ bạo quân bị tiếng chuột đánh thức, đến lúc đó xui xẻo vẫn là ta.
—— Dù sao nghe nói, tên bạo quân này rất xấu tính, lại còn không có đạo lý!
Nhưng nghiêng đầu nhìn, lại phát hiện hắn ngủ rất không yên giấc. Lông mày nhíu chặt, như bị ác mộng vậy, trông rất khó chịu.
Ta sững người.
Do dự một chút, ta vỗ bay con chuột, rồi dùng trán nhẹ nhàng cọ cằm hắn.
Tuy nhìn thấy lông mày bạo quân hơi giãn ra, nhưng vẻ u sầu giữa hai hàng lông mày vẫn chưa tan đi là bao.
Ta thở dài. Thả ra một chút yêu khí, niệm một câu chú an thần.
Chiêu này rất hiệu nghiệm, bạo quân lập tức ngủ say, cả đêm không mộng mị.
Ngày hôm sau, bạo quân ngủ đến tận khi mặt trời lên cao mới tỉnh, nhìn chằm chằm vào ta đang ngủ ngon lành trong lòng hắn, tư thế chẳng ra làm sao.
Vừa tỉnh dậy đã thấy một khuôn mặt tuấn tú phóng đại trước mắt, ta sợ tới mức suýt chút nữa lăn xuống giường.
Sau này ta mới biết, bạo quân bị bệnh —— hắn bị chứng mất ngủ rất nặng, nghiêm trọng đến mức cả đêm không ngủ được. Cho dù miễn cưỡng ngủ được, cũng là ác mộng triền miên, rồi ngày hôm sau tỉnh dậy sẽ cáu kỉnh, âm u và hung bạo, cả người tỏa ra khí áp thấp, tính tình dễ nổi nóng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)