Vừa bước ra khỏi phòng, Tần Châu đã ngửi thấy mùi thơm nồng nàn của thịt bò hầm.
Cô quá đói, đói đến mức gần như sắp ngất đi.
Có lẽ lúc đó, cô thực sự đói đến mờ mắt, nếu không cũng sẽ không chọc giận con quỷ đó.
Người trông trẻ nam, họ hàng của viện trưởng đã bày một chiếc bàn ở sân trại trẻ mồ côi, cùng người khác uống rượu và ăn những món ăn thơm phức.
Tần Châu vừa nuốt nước miếng vừa len lén nhìn món thịt trên bàn, bò kho cà chua.
Thịt bò và cà chua hòa quyện vào nhau tạo nên một màu sắc bắt mắt, hương thơm ngào ngạt, vị chua ngọt hấp dẫn khiến người ta thèm nhỏ dãi.
Tần Châu khi ấy như người mất hồn, lao đến bê cả hộp nhựa đựng bò hầm cà chua rồi quay đầu bỏ chạy.
Chân của một đứa trẻ, làm sao có thể chạy nhanh hơn người lớn.
Tần Châu bị bắt lại.
"Ranh con, dám ăn trộm đồ của ông đây, hôm nay nếu không cho mày một bài học, sau này chẳng phải ông sẽ bị tụi mày leo lên đầu lên cổ à!"
Giọng nói hung ác tàn nhẫn của người đàn ông chính là cơn ác mộng của Tần Châu.
Hắn ta nổi giận muốn dạy dỗ cô, ra tay không chút nương tình, vừa đấm vừa đá.
Những đứa trẻ đang ngủ trong nhà bị đánh thức, rất nhiều người thò đầu ra từ cửa sổ, có đứa còn to gan hơn đi ra xem.
Dưới ánh mắt của mọi người, món bò kho cà chua đang bốc khói nóng hổi bị đổ vào miệng Tần Châu.
Món ăn vừa mới ra lò nóng hổi, bỏng rát cả miệng, họng và dạ dày vốn đã yếu ớt của cô.
Cơn đau như xé toạc ruột gan, dù cố gắng vùng vẫy cũng không thể thoát khỏi, khiến Tần Châu khắc cốt ghi tâm.
Miệng lở loét, dạ dày vốn đã đau âm ỉ nay càng thêm quặn thắt.
Một tuần sau đó, cô không ăn gì cả.
Không phải không đói, mà là không thể ăn bất cứ thứ gì.
Cô chỉ có thể uống nước cầm hơi.
Ngay cả khi uống nước, động tác nuốt cũng làm tổn thương vết thương bên trong của cô.
Bóng ma tuổi thơ để lại vết thương lòng khiến Tần Châu từ đó về sau tránh xa món bò kho cà chua.
Chỉ cần nhìn thấy món ăn này, cô sẽ theo bản năng phản kháng, ký ức đau thương tràn về. Cảm giác đau đớn tột cùng khiến cơ thể cô theo bản năng đau nhói.
Sau khi được đón về nhà họ Tần, bỗng một ngày cha, anh cả, anh hai làm cho cô ba phần bò kho cà chua với màu sắc khác nhau.
Cô nghĩ rằng họ đã biết chuyện.
Biết về những trải nghiệm khốn khổ của cô ở trại trẻ mồ côi.
Đối với Tần Châu, đó chính là vết sẹo, là điều cấm kỵ của cô.
Món ăn do chính tay cha và anh trai làm, trong mắt Tần Châu lại là sự bài xích và kháng cự.
Dưới ánh mắt mong đợi của ba cha con, cô hất đổ ba đĩa bò kho cà chua trên bàn ăn xuống đất, tiếng sứ vỡ tan vang lên lanh lảnh.
Tình cha con, tình anh em, đều bị cô cự tuyệt.
Từ khi cô bước vào nhà họ Tần, hai mẹ con Thanh Nhàn, Thanh Khả Tâm đã không ngừng nhồi nhét vào đầu cô rằng, dù cha và anh trai có đối xử tốt với cô đến đâu cũng chỉ vì áy náy, vì muốn bù đắp cho cô. Cô ở nhà họ Tần chung quy vẫn là người ngoài.
Nhà họ Tần giàu có, tất cả những gì họ làm cho cô cũng chỉ như bố thí cho chó mèo.
Tần Châu làm sao không biết hai mẹ con Thanh Nhàn không ưa cô.
Cô cũng không ngốc, không mù quáng tin tưởng họ.
Tần Châu từ nhỏ đã lăn lộn ở khu ổ chuột phía Tây thành phố, tiếp xúc với đủ loại người thuộc đủ mọi tầng lớp xã hội. Cô rất cảnh giác, cũng không dễ dàng chấp nhận ba cha con nhà họ Tần.
Chung quy cô vẫn luôn là đứa trẻ khao khát tình thân.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)