Sau khi cha mất, anh cả tiếp quản công ty.
Không lâu sau, vị hôn thê của anh cả bị anh hai say rượu lái xe đụng chết, anh cả đau lòng tuyệt vọng, lặng lẽ ra nước ngoài.
Anh hai, một kẻ học hành dở dở ương ương khiến người ta đau đầu bị ép tiếp quản sản nghiệp nhà họ Tần.
Còn Tần Châu bị mẹ con Thanh Nhàn hãm hại vào tù, đứa con trong bụng cũng vì sự bất cẩn của cô mà chết yểu.
Quá nhiều chuyện xảy ra nên chuyện về Lăng Hiểu Huyên bị gác lại.
Ngày này kiếp trước, dù Tần Châu có gặp Lăng Hiểu Huyên cũng không biết cô ấy bị tà ma quấy phá.
Giờ đây, cô đã khai mở thiên nhãn, nắm giữ trách nhiệm thu phục mọi tà vật trên thế gian, tự nhiên sẽ không để những thứ đó làm hại Lăng Hiểu Huyên.
"Tần Châu, em muốn ăn gì? Vẫn là bò hầm cà chua chứ? Em chắc chắn buổi sáng không muốn ăn gì thanh đạm hơn sao?"
Không biết từ lúc nào, hai người đã bước vào nhà ăn.
Lăng Hiểu Huyên lấy từ trong tủ ra hai cái đĩa, đưa một cái cho Tần Châu.
Tuy miệng hỏi Tần Châu muốn ăn gì, nhưng hành động lại chẳng khách sáo chút nào.
Cô kéo tay Tần Châu, nhanh chân đi đến quầy bò hầm cà chua trong nhà ăn.
Tần Châu nhìn thì có vẻ lạnh lùng, nhưng lại rất chung tình, thích nhất là món bò hầm cà chua.
Mấy tháng quen biết Tần Châu, mỗi lần đi ăn cùng Lăng Hiểu Huyên, cô đều gọi món bò hầm cà chua.
Có thể thấy cô thích món này đến mức nào.
Nghe đến bò hầm cà chua, đôi mắt Tần Châu chợt lóe lên tia u ám khó tả, rồi nhanh chóng biến mất, thay vào đó là nụ cười nhẹ nhàng trên môi.
"Được."
Kiếp trước nhà họ Tần gặp chuyện, cho đến khi Tần Châu chết, cô cũng không được ăn lại món này nữa.
Bây giờ, đúng là có chút thèm.
Bò hầm cà chua, món ăn này với Tần Châu mà nói là nỗi ám ảnh đến tận năm mười tám tuổi ở kiếp trước.
Thế nhưng, từ khi được đón về Tần gia cho đến lúc chết, nó lại trở thành một chấp niệm của cô.
Tây Thành, khu ổ chuột xập xệ của Bắc Kinh, nơi tam giáo cửu lưu cùng hội tụ, là chốn dung thân của những kẻ liều mạng, sống ngoài vòng pháp luật. Trộm cắp, lừa gạt ở đây diễn ra như cơm bữa.
Ngay cả bọn trẻ trong trại trẻ mồ côi cũng hung dữ khác thường.
Tần Châu khi nhỏ gầy gò ốm yếu, quanh năm sống trong cảnh đói rét.
Lớn lên một chút, hiểu được quy luật cá lớn nuốt cá bé, cô bắt đầu vùng vẫy, học đủ mọi mánh khóe để sinh tồn ở Tây Thành. Tất cả chỉ để lấp đầy cái bụng đói, chỉ để sống sót.
Tần Châu không bao giờ quên được trải nghiệm kinh hoàng năm bảy tuổi.
Trại trẻ có một nam bảo mẫu, bà con với viện trưởng, hắn ta phụ trách trông nom lũ trẻ khiến ai nấy đều khiếp sợ.
Mùa hè, gã thường mặc áo ngắn tay, để lộ hình xăm Thanh Long Bạch Hổ dữ tợn trên hai cánh tay. Cởi trần ra, ngực gã cũng chi chít những hình xăm đen sì đáng sợ.
Bọn trẻ trong trại nếu ai chọc giận hắn sẽ bị hắn túm lại đánh cho một trận.
Hắn ta đa phần là ra tay với con trai, ít khi đánh con gái.
Chính vì phát hiện ra điều này, Tần Châu mới liều lĩnh chọc giận hắn.
Tần Châu là con gái, lại nhỏ con, không thể tranh giành với những đứa trẻ lớn hơn nên chuyện bị đói là điều thường xuyên xảy ra.
Để lấp đầy cái dạ dày trống rỗng, cô thường lén vào bếp ăn vụng.
Có lần, đầu bếp của trại trẻ vắng mặt ba ngày, lũ trẻ đều lâm vào cảnh đói meo.
Suốt ba ngày, chúng không có gì để ăn, phải tự ra ngoài kiếm sống, bất kể ăn trộm hay ăn cướp, miễn là có cái bỏ vào bụng.
Tối ngày thứ ba, Tần Châu đói đến mức bụng quặn lên từng cơn.
Cô lê mình xuống khỏi giường gỗ, định ra ngoài tìm nước uống cho đỡ đói.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)