Từ sau bảy tuổi, Tần Châu chưa từng đụng đến món bò kho cà chua.
Cô cố gắng chống lại sự bài xích trong lòng, cùng với cơn đau nhói lên từ khoang miệng, cổ họng, dạ dày. Một lần nữa chạm vào món bò kho cà chua từng là cơn ác mộng của cô.
Đó là món ăn do cha và anh trai cô tự tay làm.
Thịt bò hầm rất mềm, thêm vào đó là vị chua chua ngọt ngọt của cà chua, thật sự rất ngon.
Thịt bò không dai không khô, cà chua thơm ngon, nước dùng đậm đà, vừa miệng, dễ ăn.
Tần Châu ăn hết, không hề cảm thấy khó chịu.
Khoảnh khắc ấy, mắt cô ươn ướt, sự ấm áp dâng lên trong lòng.
Cũng từ ngày hôm đó, bóng ma về trại trẻ mồ côi trong cô tan biến, và cô bắt đầu có một nỗi ám ảnh với món ăn này.
"Tần Châu? Tần Châu..."
Lăng Hiểu Huyên liếc mắt một cái.
"Em còn hỏi sao vậy, gọi bao nhiêu tiếng cũng không trả lời. Đang nghĩ gì mà xuất thần thế?"
Tần Châu cười áy náy: "Không có gì, chỉ là em nghĩ đến chuyện ngày xưa."
Cô cúi đầu, nhìn thấy món bò kho cà chua trên bàn.
Từ khi nếm thử tay nghề của cha và anh trai, cô không còn bài xích món ăn này nữa.
Nhưng sau đó, cô đã ăn ở rất nhiều nơi, nhưng không tìm lại được hương vị ngon của món bò kho cà chua hòa quyện mùi vị ấy.
Lúc cha và anh trai làm món này, liệu họ có biết chuyện của cô ở trại trẻ mồ côi không?
Với thái độ cẩn thận dè dặt, tình yêu thương khó diễn tả bằng lời của họ dành cho cô, Tần Châu tin rằng nếu họ biết, chắc chắn sẽ không làm như vậy.
Ánh mắt Tần Châu lộ vẻ trầm tư, sắc mặt hơi sa sầm.
Có những chuyện, kiếp trước cô không nhìn rõ.
Kiếp này, không cần kiểm chứng, cô cũng biết tình yêu thương của cha và hai anh dành cho mình.
Lăng Hiểu Huyên dùng đũa chọc vào cơm trong đĩa, tặc lưỡi một tiếng: "Bị em làm phân tâm nên chị quên mất chuyện chính. Tháng sau nghỉ hè, bọn chị định đi du lịch tự lái vào Tây Tạng, em có muốn đi cùng không?"
"Hửm?" Tần Châu dừng đũa: "Sao chị lại đi xa vậy?"
"Phong cảnh đẹp như tranh vẽ, những câu chuyện huyền bí tâm linh cũng khiến người ta muốn khám phá."
Giọng điệu thờ ơ này khiến Tần Châu nghiêm mặt: "Chị Lăng, có những chuyện tốt nhất đừng nên đụng vào."
Chuyện ma quỷ có thể không tin nhưng không thể bất kính.
Tần Châu biết Lăng Hiểu Huyên là một người thích khám phá những điều kỳ bí, nhưng việc này rất nguy hiểm.
Lăng Hiểu Huyên chống cằm, ánh mắt trêu chọc: "Đây là lần đầu tiên chị thấy em nghiêm túc như vậy, sao lại không muốn đi?"
Theo cô ấy thấy, đây chính là cách Tần Châu từ chối khéo.
Tần Châu lắc đầu: "Hay là đổi sang hoạt động khác..."
"Đã hẹn rồi, em không đi thì thôi. Đợi chị về sẽ mang quà lưu niệm cho em."
Lăng Hiểu Huyên xua tay, không muốn nghe cô lải nhải nữa.
Hai người ăn xong, mỗi người một ngả đi về hướng lớp học của mình.
Tần Châu đi được một đoạn thì dừng lại, quay đầu nhìn theo bóng lưng Lăng Hiểu Huyên rời đi.
Cô đã hoàn toàn không nhìn thấy thân hình của đối phương, chỉ có thể nhìn thấy một màn sương máu dày đặc kỳ dị.
Màn sương máu như đang nuốt chửng sinh mệnh của Lăng Hiểu Huyên.
Đây không phải là sát khí bình thường, Tần Châu không thể hấp thụ, màn sương máu đã quấn chặt vào vận khí của Lăng Hiểu Huyên.
Trừ khi giải quyết được tà vật phía sau, nếu không Lăng Hiểu Huyên chắc chắn sẽ chết.
Tần Châu khẽ nhíu mày, tối nay, là cơ hội tốt để cô ra tay, nhưng phải dùng lý do gì để giữ cô ấy lại đây?
Nhà Lăng Hiểu Huyên ở phía Đông thành phố, hàng ngày đều có xe riêng đưa đón đi học.
Cho dù buổi tối có ra ngoài chơi, cũng rất ít khi ngủ lại qua đêm.
Gia phong của gia tộc thế gia không phải dạng vừa.
Tần Châu thở dài một tiếng, xoay người rời đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)