Hạ Hoài Khâm hơi ngả người ra sau, nhướng mày nhìn cô.
Sự ghét bỏ của anh hiện rõ mồn một.
Ôn Chiêu Ninh đỏ bừng mặt, cảm giác lúng túng đã át đi phần nào sự may mắn vì vừa thoát nạn. Thấy tài xế của Lục Càn Dũng sắp đuổi đến nơi, cô đành dày mặt tạm thời phớt lờ Hạ Hoài Khâm, vỗ vỗ vào ghế lái rồi nói với Trần Ích: "Trợ lý Trần, mau lái xe đi! Nhanh lên!"
Giọng cô vô cùng khẩn trương, Trần Ích cũng chẳng biết đã xảy ra chuyện gì nên vô thức nghe theo lời cô. Cậu ấy nhấn ga, chiếc xe lập tức lao vút đi như mũi tên.
Hạ Hoài Khâm không kịp phòng bị nên bị quán tính làm cho lảo đảo. Anh bám vào cửa xe để ngồi vững rồi khó chịu nói: "Trần Ích, rốt cuộc cậu là trợ lý của ai vậy?"
Trần Ích cười gượng hai tiếng: "Xin lỗi luật sư Hạ, tôi thấy cô Ôn có vẻ đang vội quá. Cô ấy là con gái, vạn nhất bị kẻ xấu đuổi kịp thì hậu quả khó lường lắm, chúng ta cũng không thể khoanh tay đứng nhìn được."
"Kẻ xấu?" Hạ Hoài Khâm đánh mắt nhìn Ôn Chiêu Ninh một lượt. Cô mặc chiếc áo khoác gió màu đen, quần dài đen, lại còn đội mũ và đeo khẩu trang kín mít: "Tôi thấy cô ta trông giống kẻ đi làm chuyện xấu hơn đấy."
Ôn Chiêu Ninh chẳng buồn để tâm đến lời mỉa mai của Hạ Hoài Khâm. Cô ngoái đầu lại xác nhận đã cắt đuôi được tài xế của Lục Càn Dũng rồi mới thở phào nhẹ nhõm.
Cô tháo khẩu trang ra, đôi mắt cong cong lộ rõ lúm đồng tiền nhạt, mỉm cười nói với Hạ Hoài Khâm và Trần Ích: "Cảm ơn luật sư Hạ và trợ lý Trần đã bằng lòng cho tôi đi nhờ một đoạn."
Người ta thường nói không ai nỡ đánh kẻ chạy lại, vả lại chẳng cần biết Hạ Hoài Khâm có muốn hay không thì cô cũng đã lên xe rồi, anh còn làm gì được nữa chứ.
"Không chở cô miễn phí đâu, nhớ trả tiền xe đấy." Hạ Hoài Khâm nói.
"Đương nhiên rồi, bao nhiêu là do luật sư Hạ quyết định."
"Năm trăm."
"Năm trăm? Anh định đi cướp à!" Ôn Chiêu Ninh thốt lên.
"Cướp bóc sẽ bị kết án, tôi sẽ không bao giờ biết luật mà còn phạm luật đâu."
"Vậy thì taxi thu phí bừa bãi cũng sẽ bị xử phạt hành chính đấy."
"Ôn đại tiểu thư, xe của tôi là taxi à?"
Ôn Chiêu Ninh nghẹn lời, cũng đúng, xe của người ta là Rolls-Royce cơ mà.
"Hơn nữa, từ đây về khu trung tâm hơn hai trăm cây số, năm trăm cũng chẳng đắt đâu." Hạ Hoài Khâm vừa nói vừa mở mã QR WeChat đưa đến trước mặt Ôn Chiêu Ninh: "Kết bạn WeChat đi, rồi chuyển khoản cho tôi."
"Tôi có WeChat của trợ lý Trần rồi, để tôi chuyển cho cậu ấy như lần trước là được."
"Xe của tôi, chuyển cho tôi!"
Thái độ của Hạ Hoài Khâm vô cùng cứng rắn, có vẻ như nếu cô không chuyển cho anh thì anh sẽ đuổi cô xuống xe ngay lập tức.
Ôn Chiêu Ninh không còn cách nào khác, đành phải kết bạn WeChat với anh.
Khi hai ảnh đại diện cùng hiện lên trong một khung cửa sổ trò chuyện, Ôn Chiêu Ninh có cảm giác như cách biệt cả một thế hệ. Năm đó khi chia tay, họ đã xóa sạch mọi phương thức liên lạc của nhau. Lúc ấy, cả hai đều hạ quyết tâm từ nay về sau sẽ không bao giờ qua lại nữa, cũng chẳng ai ngờ rằng sáu năm sau họ lại một lần nữa có lại liên lạc của đối phương.
"Chuyển tiền đi."
Giọng nói lạnh lùng của Hạ Hoài Khâm cắt đứt dòng suy nghĩ của Ôn Chiêu Ninh.
Tiền tiền tiền, người sở hữu khối tài sản hàng tỷ bạc mà còn keo kiệt như thế, thật khiến người ta cạn lời.
Ôn Chiêu Ninh mở chức năng chuyển khoản trên WeChat rồi gửi tiền cho Hạ Hoài Khâm.
Hạ Hoài Khâm nghe thấy tiếng thông báo liền mở ra xem, vừa nhìn thấy số tiền cô chuyển, lông mày anh lập tức nhíu chặt lại.
"Hai trăm năm mươi? Ý cô là gì?"
"Tôi không về thành phố, lát nữa thả tôi xuống giữa đường là được rồi, cho nên năm trăm giảm một nửa chính là con số này."
Chiếc máy ảnh nhỏ của Ôn Chiêu Ninh vẫn còn bị bỏ lại trong rừng, cô phải quay lại tìm.
Hôm nay sau khi đã đánh rắn động cỏ, Lục Càn Dũng chắc chắn sẽ đưa hai mẹ con kia rời khỏi chùa. Đoạn video quay cảnh hai người họ ở cùng nhau e rằng sau này sẽ khó mà quay lại được, vì thế cô nhất định phải tìm lại máy ảnh. Tuy hôm nay quay không được rõ nét nhưng ít nhất cũng đã ghi lại được một phần, biết đâu đoạn video này sau này lại có tác dụng lớn.
Hạ Hoài Khâm hoàn trả lại tiền cho cô. Ôn Chiêu Ninh liếc nhìn anh một cái: "Sao không nhận thế luật sư Hạ? Là vì không thích con số này sao?"
Trần Ích ngồi ở ghế lái lén cười thầm.
Hạ Hoài Khâm bực mình: "Buồn cười lắm hả?"
Trần Ích: "Dạ không ạ."
Khi chiếc Cullinan chạy đến chân núi, một cửa tiệm nhỏ treo bảng đèn sáng trưng dòng chữ "Phòng khám cộng đồng" đập vào mắt.
"Trợ lý Trần, phiền cậu dừng xe một chút." Ôn Chiêu Ninh nói, "Cho tôi xuống ở đây đi."
Vết thương trên chân cô đau rát, cô cần phải xử lý nó một chút.
Trần Ích giảm tốc độ xe: "Cô Ôn, cô định xuống đây thật sao? Ở đây còn cách trung tâm thành phố xa lắm."
"Tôi thực sự phải xuống ở đây, tôi còn có việc."
Trần Ích thấy cô rất kiên quyết nên không nói gì thêm, đánh lái tấp vào lề đường.
"Hôm nay làm phiền hai người rồi, cảm ơn và tạm biệt."
Ôn Chiêu Ninh chào tạm biệt họ rồi mở cửa xuống xe, đi khập khiễng về phía phòng khám nhỏ kia. Nơi bắp chân bị trầy xước, mỗi bước đi đều giống như bị xé toạc ra một lần.
Trong xe, Trần Ích nhìn bóng lưng gầy mảnh khảnh của Ôn Chiêu Ninh đang khó khăn di chuyển, cậu ấy do dự một chút rồi không nhịn được mà lên tiếng nhắc nhở: "Luật sư Hạ, chân của cô Ôn hình như bị thương rồi."
Hạ Hoài Khâm vẫn dán mắt vào email trên điện thoại, không thèm ngẩng đầu lên: "Nhiều chuyện, lái xe đi."
Trần Ích đành phải đáp lời rồi khởi động động cơ.
Tuy nhiên, ngay khi chiếc xe vừa chầm chậm lăn bánh được vài mét, từ ghế sau lại vang lên giọng nói của Hạ Hoài Khâm.
"Tấp vào lề!"
Trần Ích tấp xe vào lề rồi nhìn Hạ Hoài Khâm qua gương chiếu hậu. Hạ Hoài Khâm có chút phiền muộn nới lỏng cà vạt.
"Ở đây có bắt được xe không?" Hạ Hoài Khâm hỏi.
"Đây là con đường duy nhất dẫn đến chùa cổ nên taxi cũng khá nhiều, việc bắt xe thì không cần lo lắng đâu ạ, chắc chắn cô Ôn sẽ bắt được xe để về thôi."
"Cậu xuống xe đi, tự bắt xe mà về."
Trần Ích ngẩn người, cậu ấy bắt xe về ư?
Hóa ra, ông chủ không phải lo lắng cô Ôn không bắt được xe, mà là muốn đuổi cậu ấy xuống xe!
--
Trong phòng khám nhỏ tràn ngập mùi thuốc sát trùng và thảo dược.
Lúc này không có bệnh nhân nào khác, một bác sĩ già tóc hoa râm đang đọc báo. Thấy Ôn Chiêu Ninh đi vào, ông hỏi: "Cháu không khỏe ở đâu?"
"Chào bác sĩ, chân cháu bị gai cào rách ạ."
"Lại đây, kéo ống quần lên."
Ôn Chiêu Ninh kéo ống quần lên, chính cô cũng bị vết thương đầy máu kia làm cho giật mình.
"Ái chà, cô bé ơi, vết rách này không nông đâu, phải làm sạch kỹ càng nếu không sẽ dễ bị viêm đấy." Bác sĩ già cầm chiếc nhíp đã khử trùng, dùng thủ pháp thành thục để làm sạch vết thương cho cô.
Khi nhíp chạm vào mép vết thương, Ôn Chiêu Ninh siết chặt nắm đấm, đau đến mức khẽ hít một hơi lạnh.
Bác sĩ già xử lý xong liền đứng thẳng dậy, viết loạch xoạch lên tờ đơn thuốc rồi nói mà không ngẩng đầu lên: "Bảo chồng cháu sang hiệu thuốc bên cạnh lấy mấy loại thuốc này trước đi, bác bôi thuốc rồi băng bó cho."
Chồng ư?
Ôn Chiêu Ninh còn đang ngơ ngác không hiểu tại sao bác sĩ lại nói vậy, cho đến khi phía sau vang lên một giọng nói thanh lạnh: "Tôi không phải chồng cô ấy."
Cô quay đầu lại, thấy Hạ Hoài Khâm đã đứng sau lưng mình từ lúc nào mà không hề gây ra tiếng động.
Ánh đèn sáng loáng của phòng khám hắt lên khuôn mặt góc cạnh của anh những mảng sáng tối, khiến biểu cảm của anh trông càng khó đoán hơn.
Chẳng phải anh đã đi rồi sao? Còn quay lại làm gì nữa?
"Xin lỗi nhé, bác cứ tưởng hai đứa là vợ chồng rồi." Bác sĩ già đưa đơn thuốc cho Ôn Chiêu Ninh, rồi lại đổi lời: "Vậy bảo bạn trai cháu đi lấy thuốc đi, chân này tạm thời đừng cử động mạnh."
"Anh ấy cũng không phải..."
Ôn Chiêu Ninh định đính chính Hạ Hoài Khâm cũng chẳng phải bạn trai mình, nhưng lời còn chưa dứt thì tờ đơn thuốc trong tay đã bị anh rút mất.
Hạ Hoài Khâm thậm chí còn không thèm nhìn cô, chỉ liếc qua nét chữ trên đơn rồi sải bước về phía hiệu thuốc bên cạnh.
Ôn Chiêu Ninh nhìn theo bóng lưng hiên ngang biến mất sau cánh cửa, trong lòng trào dâng một cảm xúc khó tả bủa vây lấy cô.
Hành động của người đàn ông này, sao cô lại có chút không hiểu nổi thế nhỉ?
Bác sĩ già nhìn Hạ Hoài Khâm đi ra cửa rồi khẽ nói với Ôn Chiêu Ninh: "Cậu bạn trai này của cháu trông thì khôi ngô thật đấy, nhưng khí chất lạnh lùng quá."
Ôn Chiêu Ninh vốn định giải thích rõ ràng, nhưng thấy vẻ mặt hóng chuyện đầy nghiêm túc của bác sĩ, cô bật cười: "Bác đừng để ý, anh ta lúc nào cũng cái bộ dạng đáng ghét đó đấy ạ."
--
Sau khi vết thương ở chân đã được băng bó xong, Ôn Chiêu Ninh cùng Hạ Hoài Khâm bước ra khỏi phòng khám.
"Sao anh lại quay lại thế?" Ôn Chiêu Ninh hỏi.
"Trần Ích không yên tâm về cô."
"Trợ lý Trần không yên tâm về tôi, vậy tại sao người quay lại lại là anh?"
"Chân bị thương rồi thì nói ít thôi."
Ôn Chiêu Ninh: "..."
Cái logic gì vậy chứ? Bác sĩ có dặn như thế đâu?
Chiếc Cullinan vẫn đậu ngay trước cửa phòng khám, Hạ Hoài Khâm mở cửa ghế phụ rồi ra hiệu cho cô: "Lên xe."
"Anh đi trước đi, tôi đánh rơi đồ nên phải quay lại tìm."
Ánh mắt anh dời xuống, dừng lại trên cái chân quấn băng gạc của cô: "Với cái chân này của cô á?"
"Chân không sao, cũng không còn đau lắm nữa."
Hạ Hoài Khâm có chút mất kiên nhẫn, buông một câu "phiền phức" rồi đưa tay đẩy cô vào trong xe, sau đó khóa cửa lại.
"Anh làm gì thế?" Ôn Chiêu Ninh sốt ruột vỗ vào cửa kính xe, "Tôi thực sự phải quay lại, thứ đó rất quan trọng, tôi nhất định phải tìm thấy nó."
Hạ Hoài Khâm như không nghe thấy gì, anh ngồi vào xe rồi khởi động máy.
"Hạ Hoài Khâm! Cho tôi xuống xe!"
Ôn Chiêu Ninh dùng sức cạy khóa cửa nhưng chẳng tài nào mở được. Cô đang định nổi cáu thì phát hiện Hạ Hoài Khâm đã quay đầu xe, đi ngược lại hướng về phía ngôi chùa cổ kia.
Anh định đưa cô đi tìm sao? Anh tốt bụng vậy ư?
Ôn Chiêu Ninh một lần nữa cảm thấy Hạ Hoài Khâm ngày hôm nay dường như hơi là lạ.
"Thật ra tôi có thể tự bắt xe quay lại được."
"Đừng nói nhảm nữa." Giọng Hạ Hoài Khâm lạnh nhạt: "Núi rừng rộng lớn thế này, vạn nhất cô có chuyện gì xảy ra thì tôi là người cuối cùng nhìn thấy cô, khi đó khó mà rửa sạch nghi can được."
Ôn Chiêu Ninh: "..."
Người này đúng là độc mồm độc miệng, không thể nghĩ tốt cho cô được một chút sao?
Chiếc xe lại một lần nữa tiến vào con đường nhỏ giữa rừng núi. Khác với sự lo sợ lúc đi, trong khoang xe lúc này lại bao trùm một sự tĩnh lặng kỳ lạ. Tiếng động cơ gầm nhẹ, ngoài cửa sổ là những bóng cây lướt qua, thế giới dường như chỉ còn lại hai người bọn họ.
Thần kinh của Ôn Chiêu Ninh hơi thả lỏng, cơn đau ở chân cũng dịu đi nhiều. Cô dựa vào ghế phụ, ánh mắt vô thức rơi vào đôi bàn tay đang cầm vô lăng của Hạ Hoài Khâm.
Đôi bàn tay này có những đốt ngón tay thon dài rõ rệt, lúc này đang điềm tĩnh và mạnh mẽ điều khiển chiếc xe sang trọng đắt giá này với một sự ung dung đầy quen thuộc.
Nào có ai ngờ được sáu năm trước, chủ nhân của đôi bàn tay này đến cả bằng lái xe cũng không có tiền để thi.
Khi đó Hạ Hoài Khâm vừa mới tốt nghiệp, để thuận tiện cho việc thực tập, anh đã mua một chiếc xe đạp. Chiếc xe đạp vốn không có ghế sau, anh đã đặc biệt lắp thêm một cái vì cô.
Ôn đại tiểu thư đã ngồi qua vô số xe sang nhưng đúng là chưa bao giờ ngồi xe đạp. Mỗi lần cô đều cẩn thận ngồi nghiêng lên đó, hai tay ôm anh thật chặt, chặt đến mức có thể cảm nhận rõ ràng cơ thể trẻ trung và những thớ cơ săn chắc của anh.
Hạ Hoài Khâm luôn thích trêu chọc cô, mỗi khi xuống dốc anh lại cố tình rung lắc khiến cô vừa cười vừa mắng vừa cắn anh. Anh bị cắn cũng không kêu đau, nhưng buổi tối lại luôn thù dai mà dùng một cách khác để "cắn" lại...
"Đến nơi rồi."
Hai chữ lạnh lùng vang lên giống như một chiếc kéo sắc bén, ngay lập tức cắt đứt bức tranh ký ức.
Ôn Chiêu Ninh sực tỉnh.
Hạ Hoài Khâm đã dừng xe tắt máy, anh tháo dây an toàn rồi nhanh nhẹn bước xuống trước.
Ôn Chiêu Ninh xuống xe kiểm tra một chút, cảm giác phương hướng của Hạ Hoài Khâm rất chuẩn, đây đúng là vị trí cô đã chặn xe lúc nãy.
"Cô muốn tìm cái gì?" Hạ Hoài Khâm hỏi.
"Một chiếc camera nhỏ."
Hạ Hoài Khâm lại đánh mắt nhìn trang phục của cô một lần nữa, hóa ra hôm nay ăn mặc thế này là để đi làm thám tử.
"Nếu anh không muốn đi đường đất thì có thể đợi tôi ở trong xe." Ôn Chiêu Ninh nói.
Hạ Hoài Khâm bây giờ toàn thân toát ra vẻ quyền quý, đôi giày dưới chân anh nếu bị bẩn, chỉ riêng phí làm sạch thôi e rằng cũng phải lên đến con số năm chữ số.
Anh không đáp lời, chỉ hỏi: "Nhớ đánh rơi ở đâu không?"
"Nhớ, ở trong bụi cỏ."
Hạ Hoài Khâm hừ lạnh: "Khéo chọn chỗ thật đấy."
Ôn Chiêu Ninh vừa quay đầu lại thì ngây người, sao trên con đường này lại có nhiều bụi cỏ đến thế chứ?
Trời sắp tối rồi.
Ôn Chiêu Ninh nén đau ở chân, dựa vào trí nhớ mà loạng choạng đi tìm. Hạ Hoài Khâm đi theo sau cô, nhặt một cành cây rồi khua khoắng lung tung.
Rừng núi xung quanh không một bóng người, những cành cây khô dưới chân thỉnh thoảng lại phát ra tiếng gãy giòn tan, càng khiến không gian xung quanh thêm phần tĩnh mịch đáng sợ.
Bất chợt, một lùm cây bụi ngay sát chân Ôn Chiêu Ninh rung chuyển dữ dội. Cô còn chưa kịp phản ứng thì đã nghe thấy một tiếng "vút", một bóng đen dài ngoằng, lông lá màu nâu vàng lao ra cực nhanh, sượt qua ống quần của cô.
"Á!"
Ôn Chiêu Ninh sợ đến mức hồn xiêu phách lạc. Cô hét lên một tiếng ngắn ngủi, cơ thể theo bản năng né sang một bên, nắm chặt lấy ống tay áo của Hạ Hoài Khâm.
"Cái gì thế kia?" Giọng cô run rẩy.
"Con chồn thôi."
Ôn Chiêu Ninh vẫn chưa hết bàng hoàng.
Hạ Hoài Khâm cúi đầu, ánh mắt quét qua bàn tay đang siết chặt ống tay áo mình, ánh mắt sâu thẳm khó đoán.
Con chồn kia đã sớm biến mất trong bụi cỏ, không thấy tăm hơi đâu.
Rừng núi lại khôi phục lại vẻ tĩnh lặng.
Dưới cái nhìn chằm chằm đầy im lặng của Hạ Hoài Khâm, Ôn Chiêu Ninh nhanh chóng định thần lại. Cô giống như bị bỏng mà vội vàng buông tay áo anh ra, lùi lại một bước nhỏ để giữ khoảng cách.
"Xin lỗi," cô cảm thấy vô cùng ngượng ngùng, chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui xuống, "Vừa rồi... tôi chỉ bị giật mình thôi."
Hạ Hoài Khâm thong dong phủi phẳng nếp nhăn trên ống tay áo bị cô nắm lấy.
"Xem ra bao nhiêu năm qua, Ôn đại tiểu thư chỉ lớn thêm tuổi chứ gan chẳng lớn thêm tí nào." Tài độc mồm của anh vẫn phát huy ổn định: "Hạt vừng rơi trên bánh còn to hơn cái gan của cô đấy."
Ôn Chiêu Ninh muốn phản bác nhưng lại không nói được lời nào.
Cô chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi cái nơi có chồn xuất hiện này, nhưng vừa mới bước chân đi, một dòng máu nóng từ vết thương trào ra, cảm giác đau nhức nhói tận tim lại ập đến một lần nữa.
Hỏng rồi, chắc chắn là do vừa nãy lúc bị con chồn làm cho hoảng sợ, động tác né tránh của cô quá mạnh nên vết thương đã bị rách ra rồi.
"Chân tôi..." Ôn Chiêu Ninh đau đớn ngồi thụp xuống.
"Sao vậy?"
"Vết thương hình như bị rách rồi."
Hạ Hoài Khâm vén ống quần cô lên, máu đỏ tươi đã thấm đẫm lớp băng gạc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

