“Anh…”
Ôn Chiêu Ninh giãy giụa theo bản năng.
“Đừng động đậy!” Hạ Hoài Khâm khẽ quát với giọng điệu căng thẳng và mang theo vẻ đe dọa: “Nếu không cần cái chân này nữa thì cô cứ xuống đi.”
Ôn Chiêu Ninh liếc nhìn miếng gạc đã nhuốm đỏ máu rồi cảm thấy hơi chóng mặt nên chẳng dám cử động nữa, chỉ là tư thế này khiến cô thấy vô cùng lúng túng.
Cánh tay của Hạ Hoài Khâm tựa như gọng kìm bằng sắt khiến cô bị ép sát vào lồng ngực rắn chắc của anh và có thể cảm nhận rõ ràng nhịp tim trầm ổn mạnh mẽ của đối phương.
Năm đó, điều Ôn Chiêu Ninh thích làm nhất chính là sau mỗi cuộc mặn nồng nảy lửa sẽ nằm sấp trên ngực anh để nghe nhịp tim đập, từng nhịp từng nhịp cuồng nhiệt và mất kiểm soát, đó chính là minh chứng chân thực nhất cho việc đóa hoa cao quý trên đỉnh núi tuyết này đã bị cô hái xuống.
Mỗi khi như vậy, Hạ Hoài Khâm luôn hỏi cô: “Rốt cuộc là em thích anh, hay là thích ngủ với anh?”
“Dĩ nhiên là thích ngủ với anh rồi.” Ôn Chiêu Ninh trêu chọc anh.
Hạ Hoài Khâm vốn không biết rằng cô luôn tin tưởng vào “quan niệm tình ái thống nhất”, chỉ khi có tình yêu làm tiền đề thì cô mới có thể thả lỏng để tận hưởng sự thân mật về thể xác.
Anh có lẽ đã thực sự tin rằng cô chỉ thích ngủ với mình, cho nên khi chia tay cô nói một câu “ngủ chán rồi” đã hoàn toàn đánh sập mối quan hệ của cả hai.
Phòng khám sắp đến giờ đóng cửa.
Lão bác sĩ đang thu dọn hộp thuốc, thấy Hạ Hoài Khâm bế Ôn Chiêu Ninh đi vào thì lông mày lập tức nhíu chặt lại.
“Lại làm sao thế này?”
“Vết thương bị nứt ra rồi.” Hạ Hoài Khâm nói.
“Mau đặt người ngồi xuống ghế đi.”
“Vâng.”
Hạ Hoài Khâm đặt Ôn Chiêu Ninh xuống ghế, lão bác sĩ nhìn thấy miếng gạc đỏ thẫm máu cùng với bùn đất lá khô dính trên đế giày của cô thì lườm Hạ Hoài Khâm một cái: “Cái cậu thanh niên này làm bạn trai kiểu gì thế? Biết rõ chân cô ấy đang bị thương mà còn đưa vào rừng núi đi dạo, cậu sợ vết thương của cô ấy lành nhanh quá đúng không?”
Ôn Chiêu Ninh vội vàng nói: “Bác sĩ ơi, không liên quan đến anh ấy đâu ạ, là tự cháu nhất định đòi đi.”
“Cô còn bênh cậu ta nữa à. Đám trẻ các người thật chẳng biết nặng nhẹ gì cả!” Lão bác sĩ vừa xử lý lại vết thương cho Ôn Chiêu Ninh vừa không ngừng lải nhải kiểu bậc cha chú: “Đau vào thân mình mà cô không biết xót sao? Chỗ này mà bị nhiễm trùng rồi để lại sẹo thì sau này có mà khóc nhè.”
“Lỗi của cháu.” Hạ Hoài Khâm lên tiếng.
Ba chữ này thực ra không mang theo cảm xúc gì, giống một kiểu thỏa hiệp để chấm dứt cuộc đối thoại hơn nhưng khi lọt vào tai Ôn Chiêu Ninh lại khiến trái tim cô khẽ run lên một cách kỳ lạ.
Cô theo bản năng ngước mắt nhìn Hạ Hoài Khâm nhưng anh đã dời tầm mắt đi chỗ khác.
Lão bác sĩ thấy Hạ Hoài Khâm nhận lỗi thì giọng điệu cuối cùng cũng hòa hoãn đôi chút: “Biết lỗi là tốt, cậu ở đây trông chừng cho kỹ, hiệu thuốc bên cạnh đóng cửa rồi, tôi đi mở cửa lấy thuốc để rửa vết thương và băng bó lại cho cô ấy.”
“Vâng, cảm ơn bác.”
Lão bác sĩ lấy chìa khóa từ trong ngăn kéo rồi đi ra ngoài, trong phòng làm việc chỉ còn lại hai người bọn họ.
Hạ Hoài Khâm lùi về phía tường, tựa người vào bệ cửa sổ và nhìn ra bên ngoài.
“Khụ khụ.” Ôn Chiêu Ninh hắng giọng rồi hỏi ra sự tò mò của mình: “Vừa nãy sao anh không phủ nhận chuyện anh là bạn trai tôi?”
“Tôi không phải sao?” Hạ Hoài Khâm hỏi ngược lại.
Ôn Chiêu Ninh ngẩn người: “Đã từng thôi, nhưng bây giờ thì không phải nữa.”
“Sao lại không phải?” Đôi mắt đen của anh thâm trầm và khóa chặt lấy cô: “Chẳng lẽ gian phu không phải là một hình thức khác của bạn trai sao?”
Ôn Chiêu Ninh: “…”
--
Vết thương ở chân của Ôn Chiêu Ninh bị nứt nên không thể đi bộ lâu, cộng thêm trời đã tối thì việc quay lại rừng núi tìm máy quay là điều không thể.
Cô chỉ đành theo Hạ Hoài Khâm trở về thành phố.
Suốt dọc đường cô đều thấp thỏm nhớ đến chiếc máy quay nên trông rất ủ rũ, Hạ Hoài Khâm thì cứ lẳng lặng lái xe và hoàn toàn phớt lờ cảm xúc của cô.
Ôn Chiêu Ninh hiểu rằng dù vì bất cứ lý do gì thì việc đại luật sư Hạ chịu dành cả nửa ngày trời để vật lộn cùng cô đã là quá nể tình rồi, thực tế anh chẳng cần phải làm như vậy.
Hai người ở cùng một khu chung cư, lúc tách nhau ra ở thang máy thì Ôn Chiêu Ninh đã lên tiếng cảm ơn Hạ Hoài Khâm.
“Hôm nay làm phiền luật sư Hạ rồi, cảm ơn anh.”
“Có gì mà phải cảm ơn, đồ cũng đã tìm thấy đâu.”
Anh không cảm xúc ném lại câu này rồi đóng cửa thang máy tiếp tục đi lên.
Về đến nhà, Tô Vân Hy biết tin máy quay của Ôn Chiêu Ninh bị mất thì rất nghĩa khí nói rằng sẽ giúp cô đi tìm.
Nói thật là chuyện này quả đúng là chỉ giao cho Tô Vân Hy thì Ôn Chiêu Ninh mới yên tâm nhất.
“Hy Hy, cậu nhất định phải chú ý an toàn đấy.”
“Sợ gì chứ, tớ có vệ sĩ mà.”
Sáng hôm sau, Tô Vân Hy đã xuất phát từ sớm.
Chân Ôn Chiêu Ninh bị thương nên chẳng đi đâu được, cô chỉ có thể ở nhà chơi xếp hình cùng con.
Hai mẹ con đang xếp dở thì Thanh Ninh bỗng nhiên nói: “Mẹ ơi, con đói rồi.”
“Con muốn ăn gì nào? Cơm trứng cà chua, hoành thánh nhỏ hay là mỳ sốt thịt băm?” Mấy lựa chọn này đều là nguyên liệu sẵn có trong tủ lạnh.
“Con muốn ăn cơm trứng cà chua ạ.”
“Được rồi, vậy con đợi một chút, mẹ đi làm cho con ngay đây.”
“Cảm ơn mẹ, thơm mẹ một cái nào.”
Ôn Chiêu Ninh xoa đầu con gái rồi khập khiễng đi vào bếp, cô vừa mới đeo tạp dề vào thì chuông cửa vang lên.
“Mẹ ơi, có người gõ cửa!” Thanh Ninh gọi bằng giọng nói mềm mại.
“Mẹ nghe thấy rồi.”
Ôn Chiêu Ninh từ trong bếp đi ra đến huyền quan và nhìn qua mắt mèo, người đứng bên ngoài hóa ra lại là Trần Ích đang mặc bộ âu phục chỉnh tề.
Cô mở cửa: “Trợ lý Trần, sao cậu lại đến đây?”
Trần Ích nhìn thấy Ôn Chiêu Ninh đang đeo tạp dề, sau đó lại nhìn thấy bé gái ở sau lưng cô, trông bé khoảng bốn năm tuổi và buộc hai chỏm tóc đáng yêu, bé đang chớp chớp đôi mắt sáng long lanh để quan sát cậu.
Cô Ôn thế mà đã kết hôn và có con rồi sao?
Nhận thức này giống như một tiếng sét nổ tung trong đầu Trần Ích, cậu dường như đột nhiên hiểu ra tại sao dạo gần đây tâm trạng của ông chủ cứ nắng mưa thất thường và đưa ra nhiều quyết định phản cảm kỳ lạ đến vậy.
Hóa ra ông chủ lại thích người phụ nữ đã có chồng!
Hạ Hoài Khâm lừng lẫy, một người đàn ông kiêu ngạo và giỏi tính toán như vậy mà lại yêu một người phụ nữ đã có chồng!
Trời ạ, đây đúng là một quả dưa siêu to khổng lồ!
Chẳng trách Trần Ích luôn cảm thấy thái độ của ông chủ đối với cô Ôn này rất tinh tế, cái sự quan tâm như có như không đó cùng với vẻ tự chán ghét bản thân lộ ra vì quá quan tâm, hóa ra anh đang đấu tranh tư tưởng xem mình có nên vì yêu mà làm kẻ thứ ba hay không!
Hiểu rồi, đều hiểu cả rồi!
Trần Ích bỗng nhiên thấy rất thương xót ông chủ, ông chủ của cậu trên thương trường hô mưa gọi gió vậy mà trong chuyện tình cảm lại nhận phải kịch bản khổ tình trái với luân thường đạo lý thế này, thật sự là quá thảm!
“Trợ lý Trần?” Ôn Chiêu Ninh cảm thấy biểu cảm trên mặt Trần Ích phong phú đến mức có thể viết thành một cuốn sách: “Cậu có việc gì không?”
“À, suýt nữa thì quên việc chính!” Trần Ích thu lại mọi cảm xúc lộ ra ngoài rồi đưa một chiếc túi zip qua: “Cô Ôn, đây là thứ luật sư Hạ bảo tôi mang đến cho cô.”
Chiếc túi zip trong suốt nên Ôn Chiêu Ninh chỉ liếc mắt một cái đã thấy được máy quay của mình đang được cất gọn gàng bên trong.
Hạ Hoài Khâm thế mà lại giúp cô tìm được máy quay về rồi!
“Đây là…”
“Đây là thứ luật sư Hạ phái người đi tìm tối qua.” Trần Ích ghé sát vào Ôn Chiêu Ninh và khẽ nói: “Những người đi tìm đều là người của luật sư Hạ nên tuyệt đối có thể tin tưởng, tư liệu hình ảnh bên trong cũng chưa bị động chạm gì, cô Ôn cứ yên tâm.”
Ôn Chiêu Ninh tìm lại được đồ bị mất nên không giấu nổi vẻ xúc động: “Cảm ơn, cảm ơn trợ lý Trần nhiều nhé!”
“Cô Ôn không cần cảm ơn tôi đâu, muốn cảm ơn thì cô hãy cảm ơn luật sư Hạ cho thật tốt vào.”
“Nhất định rồi!”
--
Sau khi tiễn Trần Ích đi, việc đầu tiên Ôn Chiêu Ninh làm là gọi điện cho Tô Vân Hy.
“Cái gì? Bị Hạ Hoài Khâm nhặt được rồi à?” Tô Vân Hy ở đầu dây bên kia gào thét: “Chẳng trách bà đây suýt lật tung cả ngọn núi mà cũng chẳng tìm thấy gì!”
“Vất vả cho Hy Hy yêu quý của tớ rồi! Mau về đi, cậu về tớ sẽ mời cậu ăn một bữa thật lớn.”
“Được thôi.”
Ôn Chiêu Ninh cúp máy rồi bấm vào WeChat của Hạ Hoài Khâm.
Lúc trước ở trên xe vội vàng kết bạn WeChat với anh nên cô chưa quan sát kỹ ảnh đại diện của đối phương, lúc này phóng to ra nhìn thì tim cô bỗng hẫng đi một nhịp.
Đó là một bầu trời đêm gần như đen kịt với những dải cực quang lộng lẫy và hoành tráng như lụa xanh đang trôi lững lờ, dưới ánh cực quang là một bóng lưng đen đang quay về phía ống kính, anh đứng ở đó giữa đất trời rộng lớn và khiến vóc dáng trông vô cùng cô đơn.
Cực quang.
Anh đã đi xem cực quang.
Hồi ức giống như thủy triều mang theo vị ngọt đắng lại một lần nữa ùa về không thể kiểm soát.
“Nếu có một ngày em trở nên rất giàu có, điều đầu tiên em muốn làm nhất là gì?”
“Đưa anh đi xem cực quang.”
“Tại sao?”
“Bởi vì sự xuất hiện của anh chính là ánh sáng lộng lẫy nhất trong cuộc đời em.”
…
Ôn Chiêu Ninh không muốn nghĩ nhiều, đã sáu năm trôi qua rồi, có lẽ rất nhiều hồi ức cũ Hạ Hoài Khâm đã sớm quên sạch, đây chắc chỉ là trùng hợp mà thôi.
Cô thu nhỏ ảnh đại diện của anh lại rồi nhanh chóng gõ một câu vào khung đối thoại: “Luật sư Hạ, tôi đã nhận được đồ rồi, cảm ơn anh.”
Sau đó cô thoát khỏi giao diện trò chuyện.
Hạ Hoài Khâm trả lời rất nhanh: “Cảm ơn như vậy thôi sao?”
Ôn Chiêu Ninh suy nghĩ một chút: “Phí nhân công mà luật sư Hạ phái người đi tìm tôi có thể trả.”
“Trả bao nhiêu? Hai trăm năm mươi đồng à?”
Rõ ràng chỉ là dòng chữ nhưng Ôn Chiêu Ninh vẫn cảm nhận được sự oán trách của anh qua màn hình.
“Vậy luật sư Hạ muốn thế nào?” Cô hỏi.
“Mời tôi ăn cơm.”
“Hiện tại tôi đang ở giai đoạn nhạy cảm trước khi ly hôn, nếu bị người có tâm nhìn thấy luật sư Hạ cùng tôi đi ăn cơm thì e là sẽ tổn hại đến danh tiếng của anh.”
Đây không phải là lời thoái thác mà Ôn Chiêu Ninh thực sự nghĩ như vậy, Lục Hằng Vũ có rất nhiều bạn bè xấu ở Thượng Hải, vạn nhất nếu ai đó thực sự nhìn thấy cô ở bên cạnh Hạ Hoài Khâm thì anh sẽ bị gán mác “gian phu” mất.
Hạ Hoài Khâm: “Ôn đại tiểu thư có thể mời tôi đến nhà cô ăn.”
“Nhà họ Ôn phá sản rồi, nhà cửa cũng đã bị phát mãi, hiện tại tôi đang dắt con ở nhờ nhà bạn nên không tiện đưa đàn ông về nhà ăn cơm.”
Đây cũng không phải lời thoái thác của Ôn Chiêu Ninh mà là hiện trạng của cô.
Ôn đại tiểu thư từng một thời hào quang rực rỡ nay rời khỏi nhà họ Lục đến cả một nơi nương thân cũng không có.
Hạ Hoài Khâm: “Có thể đến chỗ tôi.”
“Đến chỗ anh thì anh nấu cho tôi ăn à? Như thế sao gọi là tôi mời anh ăn cơm được?”
“Cô nấu.” Hạ Hoài Khâm gửi đến một câu lạnh lùng: “Vừa hay ngày mai dì giúp việc xin nghỉ.”
Thì ra vòng vo một hồi là muốn cô làm thay vị trí của dì giúp việc.
Ôn Chiêu Ninh hít sâu một hơi.
Được thôi! Nấu cơm thì nấu cơm, ai bảo cô nợ anh một ân tình lớn như vậy chứ!
“Được rồi luật sư Hạ, anh muốn ăn gì thì gửi cho tôi để tôi chuẩn bị nguyên liệu.”
Hạ Hoài Khâm chẳng hề khách sáo mà quăng ngay một thực đơn sang, Ôn Chiêu Ninh liếc nhìn một cái thì thầm nghĩ đây là người kiểu gì vậy, định gọi cả một bàn Mãn Hán Toàn Tịch ở chỗ cô à?
“Luật sư Hạ, đừng đánh giá tôi quá cao, không phải món nào tôi cũng biết làm đâu.”
“Chọn món nào cô biết thì làm, không cần quá nhiều, đủ phần cho hai người là được.”
Phần của hai người thì vẫn còn ổn, năm sáu món cộng thêm bát canh chắc là đủ rồi.
Ôn Chiêu Ninh còn chưa kịp trả lời thì Hạ Hoài Khâm lại bổ sung thêm một câu: “Nguyên liệu tôi sẽ bảo người chuẩn bị, cái chân què của cô thì đừng có ra chợ làm phiền người khác nữa.”
“Cảm ơn luật sư Hạ.”
Cô gửi một cái sticker hình nhân vật đang tạ ơn hoàng thượng.
--
Trà Trang.
Ánh nắng buổi chiều tà xuyên qua rèm trúc tạo thành những vệt sáng vụn vặt trên bàn trà bằng gỗ hồng sắc, vòi ấm tử sa tỏa ra từng làn khói trắng và mùi trầm hương lặng lẽ lượn lờ trong không khí.
Trong phòng bao, ván bài trên bàn tròn đang ở hồi gay cấn.
Hạ Hoài Khâm ngồi bên bàn bài, lưng tựa vào ghế kiểu Trung Hoa, đầu ngón tay xoay nhẹ một quân chip một cách không tiếng động.
Thiệu Nhất Dữ giơ tay rót trà, làn nước trà Bạch Hào Ngân Châm trong vắt vẽ nên một đường cong thanh thoát, anh ấy đẩy chén trà sứ xanh đến trước mặt Hạ Hoài Khâm: “Hoài Khâm, căn biệt thự nhỏ mà cậu nhắm tới lúc trước đã lấy được sổ đỏ thuận lợi rồi, cậu định khi nào thì dọn vào ở?”
“Không dọn nữa.”
“Không dọn? Sao lại không dọn nữa rồi?”
Khu biệt thự Tây Thành là nơi ở tạm thời của Hạ Hoài Khâm sau khi về nước, ngay từ ngày đầu tiên dọn vào anh đã nói môi trường và cơ sở vật chất ở đó bình thường nên bảo Thiệu Nhất Dữ giúp mình tìm nhà khác.
Thời gian qua Thiệu Nhất Dữ đã tìm giúp anh rất nhiều biệt thự nhưng anh đều không vừa ý, vất vả lắm mới ưng một căn biệt thự sân vườn và chi một khoản tiền lớn để mua lại, thế mà giờ lại không dọn đi?
Hạ Hoài Khâm nhìn điện thoại, hình nhân vật tạ ơn hoàng thượng của Ôn Chiêu Ninh vẫn đang dập đầu liên tục trong khung chat.
“Không muốn dọn nữa.”
Thiệu Nhất Dữ lườm anh một cái: “Cậu nói xem cái ý định trong đầu cậu có phải là giống như lá trà trong ấm này không, cứ mỗi lần pha là lại ra một vị khác?”
Mấy người trên bàn bài đều cười rộ lên.
Hạ Hoài Khâm không đáp lời, màn hình điện thoại tối đi thì ngón cái của anh lại theo bản năng nhấn vân tay để mở khóa lần nữa.
“Còn nữa, hôm nay cậu lạ lắm đấy nhé, sao cứ dán mắt vào điện thoại nhắn WeChat mãi thế?” Thiệu Nhất Dữ ghé sát lại nhìn một cái, vừa hay liếc thấy cái sticker thú vị kia: “Ai nhắn tin cho cậu thế? Lại còn dùng cả sticker nữa à?”
Trong điện thoại của Hạ Hoài Khâm đa phần là khách hàng, quá trình trò chuyện luôn hướng đến sự đơn giản, rõ ràng và hiệu quả nên trong điều kiện bình thường anh sẽ không bao giờ sử dụng sticker.
Ngay cả mấy người bọn họ lúc bình thường tán dóc cũng rất ít ai dám gửi sticker cho Hạ Hoài Khâm.
“Là phụ nữ phải không?” Chu Thời An ngồi đối diện Hạ Hoài Khâm nhướng mày nhìn anh: “Có phải cậu đang yêu đương không đấy?”
“Mắt mày hớn hở, thỉnh thoảng lại mở khóa điện thoại, hồi trẻ tôi yêu đương cũng y hệt thế này.”
“Chẳng trách, ông hoàng hút tiền mọi khi mà hôm nay vận may tệ đến tận nhà, đây chẳng phải là điển hình của tình trường đắc ý, sòng bạc thất ý sao.”
“Tiểu thư nhà nào ở Thượng Hải thế?”
Hiếm khi bắt gặp được chuyện bát quái của Hạ Hoài Khâm nên mọi người mỗi người một câu hỏi han rất hăng hái.
Hạ Hoài Khâm tâm trạng khá tốt, anh đẩy hết mấy quân chip cuối cùng trước mặt đi rồi trêu chọc: “Các cậu ấy mà, CIA không mời các cậu đi làm cố vấn thì đúng là đáng tiếc thật đấy.”
Mọi người vẫn tò mò, chỉ có Thiệu Nhất Dữ là bỗng nhiên im lặng hẳn đi.
Thiệu Nhất Dữ nhớ lại góc khung chat mà mình vừa liếc trộm được, không đúng, người phụ nữ nhắn tin với Hạ Hoài Khâm dùng ảnh trẻ con làm ảnh đại diện.
Chính là Ôn Chiêu Ninh!
Hạ Hoài Khâm chẳng phải đã nói sáu năm trước coi như cô ta đã chết rồi sao? Anh ta đang nhắn tin với ma à?
Hỏng rồi, xong đời rồi, xem ra người anh em này của mình hoàn toàn không hề từ bỏ ý định làm kẻ thứ ba cho người ta.
Không được, anh ấy không thể giương mắt nhìn người anh em tốt nhất của mình đi vào con đường lầm lạc.
Thiệu Nhất Dữ đi đến bên cạnh Hạ Hoài Khâm và vờ như vô ý lên tiếng: “Hoài Khâm, tôi nghe nói Nhã Thanh đã tốt nghiệp và sắp về nước rồi phải không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
