“Sáu năm trước, tôi đã coi như cô ta đã chết rồi.”
Ôn Chiêu Ninh giật mình tỉnh dậy từ trong cơn ác mộng. Lồng ngực cô thắt lại khiến cô phải vội vàng ngồi dậy để điều hòa nhịp thở.
“Cô Ôn, cô tỉnh rồi.” Một giọng nói lạ lẫm vang lên bên tai.
Ôn Chiêu Ninh ngoảnh đầu lại và thấy một người đàn ông đang đứng bên cửa sổ. Đó là một người trẻ tuổi diện bộ âu phục chỉnh tề. Thấy cô tỉnh lại, cậu nhanh chóng bước đến bên cạnh cô.
“Cần tôi gọi bác sĩ cho cô không?”
“Anh là?”
“Ồ, xin lỗi, tôi quên chưa tự giới thiệu. Tôi tên là Trần Ích và là trợ lý của Luật sư Hạ. Văn phòng luật của anh ấy có một số công việc khẩn cấp cần xử lý nên anh ấy bảo tôi ở lại đây. Đợi khi cô tỉnh lại và tình trạng sức khỏe cho phép, tôi sẽ đưa cô về.”
Bên tai Ôn Chiêu Ninh lại vang lên câu nói “Sáu năm trước, tôi đã coi như cô ta đã chết rồi”.
Đêm qua, có một khoảnh khắc ngắn ngủi cô đã khôi phục ý thức và tình cờ nghe được câu nói này của Hạ Hoài Khâm.
Giọng nói lạnh lùng và đầy kìm nén ấy một lần nữa cuốn cô vào bóng tối vô tận.
Vì câu nói đó mà cô đã gặp ác mộng suốt cả đêm.
“Cảm ơn Trợ lý Trần, tôi tự mình về được rồi.” Ôn Chiêu Ninh bám vào tủ đầu giường để xuống đất. Hôm nay cô đã cảm thấy khá hơn nhiều, đầu tuy vẫn còn nặng trịch nhưng đã không còn chóng mặt nữa.
“Như vậy sao được chứ. Luật sư Hạ đã đặc biệt sắp xếp cho tôi ở đây, nếu không đưa cô về nhà an toàn thì chắc chắn anh ấy sẽ trách mắng tôi mất.”
Ôn Chiêu Ninh cảm thấy vị Trợ lý Trần này có lẽ đã hiểu lầm mối quan hệ giữa cô và Hạ Hoài Khâm. Cô không quan trọng đến thế, Hạ Hoài Khâm cũng không đến mức vì cô mà đi trách mắng cấp dưới của mình.
“Tôi thực sự không sao rồi, không phiền Trợ lý Trần nữa đâu, anh đi làm việc của mình đi.”
Trần Ích thấy cô kiên quyết như vậy nên đang do dự không biết phải làm sao, đúng lúc này Hạ Hoài Khâm lại gọi điện tới.
Là chuyện công vụ.
Trước đó có một bản tài liệu do Trần Ích cất giữ mà giờ Hạ Hoài Khâm đang cần dùng gấp nên gọi hỏi để ở đâu. Trần Ích báo vị trí tủ đựng tài liệu rồi thuận miệng hỏi thêm một câu: “Luật sư Hạ, cô Ôn tỉnh rồi. Cô ấy bảo không cần tôi đưa về, tôi…”
“Tùy cô ta.”
Hạ Hoài Khâm nói xong liền trực tiếp cúp máy.
Ôn Chiêu Ninh đứng bên cạnh đã nghe thấy câu trả lời có chút thiếu kiên nhẫn của anh. Thái độ này rõ ràng là anh không muốn lãng phí thêm dù chỉ một giây vì hạng người như cô.
Cũng đúng thôi, trong lòng anh thì cô đã chết từ sáu năm trước rồi.
Sự chua xót dâng trào không dứt trong lồng ngực. Ôn Chiêu Ninh chỉ hận bản thân mình không có tiền đồ khi mà Hạ Hoài Khâm đã sớm bước ra khỏi quá khứ, vậy mà chỉ riêng cô vẫn còn mắc kẹt trong năm đó để rồi chỉ vì một câu nói của anh mà đau lòng đến thế này.
Không, cô không thể như vậy được.
Ôn Chiêu Ninh mặc áo khoác rồi vào nhà vệ sinh rửa mặt. Khi trở ra, cô nói với Trần Ích: “Trợ lý Trần, tôi có thể kết bạn WeChat với anh không?”
“WeChat của tôi sao?”
“Đúng vậy.”
“Được chứ.”
Trần Ích quét mã QR của Ôn Chiêu Ninh rồi hai người đã kết bạn với nhau.
“Hôm nay cảm ơn Trợ lý Trần nhé. Lát nữa tôi sẽ chuyển tiền viện phí cho anh, phiền anh chuyển lại cho Luật sư Hạ giúp tôi.”
“Tại sao cô Ôn không trực tiếp chuyển cho Luật sư Hạ?”
“Tôi không có phương thức liên lạc của anh ấy.”
Trần Ích có chút ngơ ngác.
Đêm qua ông chủ đã canh ở bệnh viện cả đêm, lúc rời đi vào sáng nay quầng thâm mắt cũng đã lộ rõ. Cậu còn cứ ngỡ người phụ nữ này là bạn gái của ông chủ mình, kết quả là hai người họ ngay cả phương thức liên lạc cũng không có sao?
Khi Ôn Chiêu Ninh xuống lầu, cô đã đến máy tự động ở sảnh bệnh viện để in bảng kê chi tiết viện phí, sau đó chụp ảnh lại rồi chuyển tiền cho Trần Ích.
Trần Ích nhắn: “Cô Ôn, cô chuyển dư hai trăm tệ rồi.”
Ôn Chiêu Ninh trả lời: “Đó là tiền xe đưa tôi đến bệnh viện tối qua.”
Trần Ích không biết chuyện tối qua chính ông chủ đã tự mình lái xe đưa cô Ôn này đến bệnh viện. Sau khi nhận được tiền, cậu lập tức chuyển toàn bộ cho Hạ Hoài Khâm kèm theo ghi chú rằng đây là tiền viện phí và tiền xe do cô Ôn gửi.
Hạ Hoài Khâm bận rộn suốt cả buổi chiều. Sau khi họp xong, anh nhìn thấy thông báo chuyển khoản và dòng ghi chú trên điện thoại mà mặt xanh mét lại.
Được lắm, tiền xe cơ đấy.
Ôn Chiêu Ninh đây là đang coi anh thành tài xế rồi sao?
--
Khi Ôn Chiêu Ninh về đến nhà thì Tô Vân Hy đã đưa Thanh Ninh đến nhà trẻ rồi.
“Ninh Ninh, cậu về rồi à! Tớ đang định đến bệnh viện thăm cậu đây.” Tô Vân Hy trên tay đang xách một cặp lồng canh đã hầm sẵn. Nếu Ôn Chiêu Ninh về muộn thêm ba phút nữa thì có lẽ hai người đã lỡ mất nhau rồi.
“Sao cậu biết tớ nằm viện?”
“Tối qua mãi không thấy cậu về nên tớ đã gọi điện thoại, là Hạ Hoài Khâm nghe máy. Anh ấy nói cậu bị chấn động não nhẹ dẫn đến hôn mê và đang ở bệnh viện.”
“Hạ Hoài Khâm nghe máy sao?”
“Đúng vậy, tớ cũng thấy lạ lắm. Nửa đêm nửa hôm sao Hạ Hoài Khâm lại ở bên cạnh cậu chứ?” Tô Vân Hy nháy mắt với Ôn Chiêu Ninh, “Không lẽ anh ấy đã ở bên cạnh cậu cả đêm sao?”
Chuyện này…
Chắc chắn là không rồi!
Anh ấy đã coi cô như người chết thì làm sao có thể canh chừng cô cả đêm được?
“Hy Hy, chuyện về Hạ Hoài Khâm để nói sau đi. Rắc rối lớn nhất mà tớ đang gặp phải là Lục Hằng Vũ kìa.”
“Cậu nói Lục Hằng Vũ quanh năm không về nhà, liệu bên ngoài hắn có người phụ nữ khác không?” Tô Vân Hy cảm thấy đàn ông đều là lũ tồi tệ, cứ bắt đầu từ phương diện này có khi lại có bước đột phá, “Hay là cậu cũng thử tìm bằng chứng hắn ngoại tình xem sao?”
“Bên ngoài hắn không có người phụ nữ nào đâu.” Ôn Chiêu Ninh khẳng định.
“Sao cậu chắc chắn được là Lục Hằng Vũ không lăng nhăng hay nuôi bồ nhí bên ngoài?”
“Tớ chắc chắn.”
Tô Vân Hy phản ứng mất vài giây, bỗng nhiên như hóng được một tin sốc trời giáng, cô ấy che miệng khẽ hỏi: “Lục Hằng Vũ… không lẽ hắn phương diện đó không được sao?”
Ôn Chiêu Ninh gật đầu.
Lục Hằng Vũ thực sự không ổn ở khoản đó, hơn nữa hắn lại là người cực kỳ trọng sĩ diện. Vì thế, Ôn Chiêu Ninh khẳng định hắn tuyệt đối sẽ không ra ngoài làm chuyện mất mặt để những người phụ nữ khác có cơ hội cười nhạo mình.
“Kết hôn sáu năm mà chồng lại không dùng được, Ninh Ninh, cậu thảm thật đấy.”
Thảm sao?
Ôn Chiêu Ninh lại chẳng cảm thấy mình thảm đến mức nào. Dù sao thì trước khi kết hôn, cô cũng đã từng được dùng thứ tốt nhất rồi.
Câu nói “Ngủ chán rồi” khi chia tay với Hạ Hoài Khâm tuyệt đối là lời nói dối trái với lương tâm nhất của cô.
Khuôn mặt đó, vóc dáng đó, sức mạnh đó, cùng với tinh thần phục vụ duy chỉ nghe theo cô như thế, làm sao mà chán cho nổi?
“Chờ đã, tớ bỗng nghĩ ra một vấn đề. Nếu Lục Hằng Vũ cái đó không được, vậy Thanh Ninh chẳng lẽ là… con của Hạ Hoài Khâm?”
Sự tình đã đến nước này, Ôn Chiêu Ninh cũng không định giấu Tô Vân Hy nữa. Cô trịnh trọng nắm lấy tay bạn thân mình: “Hy Hy, chuyện này xin hãy giữ bí mật giúp tớ.”
“Tớ đã bảo mà! Cái mặt lưỡi cày như Lục Hằng Vũ sao có thể sinh ra được đứa con gái xinh xắn như Thanh Ninh chứ!” Tô Vân Hy vô cùng phấn khích khi biết Thanh Ninh không có quan hệ gì với Lục Hằng Vũ, “Vậy Lục Hằng Vũ có biết không?”
“Hắn biết Thanh Ninh không phải con ruột của mình, nhưng hắn không hề biết cha ruột của con bé là ai.”
Chức năng của Lục Hằng Vũ có vấn đề. Sáu năm trước vào đêm tân hôn với Ôn Chiêu Ninh, Lục Hằng Vũ đã mấy lần muốn động phòng nhưng đều thất bại. Hắn thẹn quá hóa giận đập phá toàn bộ đồ điện gia dụng trong phòng tân hôn. Ôn Chiêu Ninh nhìn hắn phát điên mà vừa thấy ghê tởm vừa thấy sợ hãi, ngay tại chỗ đã nôn thốc nôn tháo.
Ngày hôm sau, Ôn Chiêu Ninh vẫn tiếp tục nôn. Cô cảm thấy có gì đó không ổn, sau khi kiểm tra mới biết mình đã mang thai.
Ban đầu cô định lén đi bỏ đứa bé, nhưng chuyện này đã bị Lục Hằng Vũ phát hiện. Hắn đe dọa ép cô phải sinh đứa trẻ ra vì hắn cần một hậu duệ để bịt miệng dư luận. Hắn cũng cần một bí mật của Ôn Chiêu Ninh để uy hiếp cô giữ kín bí mật về việc hắn bất lực.
“Cái tên tra nam chết tiệt này, đánh phụ nữ thì nắm đấm cứng thế mà cái thứ kia lại không cứng nổi. Gen của hắn mọc nhầm chỗ rồi chắc! Đúng là chỗ cần cứng thì không cứng, chỗ không cần cứng lại cứ thích ra oai!” Sau khi Tô Vân Hy chửi bới xong, cô ấy nắm ngược lại tay Ôn Chiêu Ninh, “Ninh Ninh cậu yên tâm, tớ tuyệt đối sẽ không nói ra đâu.”
“Cảm ơn Hy Hy.”
“Giữa chúng ta còn ơn huệ gì chứ! Chỉ là chuyện Lục Hằng Vũ bạo hành không có bằng chứng thực tế, phương diện đàn bà cũng không có vấn đề, vậy thì còn có thể nắm thóp gì để khống chế hắn đây?”
Ôn Chiêu Ninh suy nghĩ một chút: “Muốn khống chế Lục Hằng Vũ thì không nhất thiết phải tìm điểm yếu từ chính hắn. Nếu có thể trực tiếp nắm được tử huyệt của kẻ cầm đầu, thì kẻ tay sai cũng chẳng còn sức tấn công nữa.”
“Cậu đang nói đến ông bố thị trưởng của Lục Hằng Vũ sao?”
“Ừm, Lục Hằng Vũ không có vấn đề về phụ nữ nhưng cha của hắn thì chưa chắc đâu. Hy Hy, ngày mai tớ phải ra ngoài một chuyến, phiền cậu trông giúp tớ Thanh Ninh thêm một ngày nhé.”
“Không vấn đề gì, cậu cứ đi đi. Thanh Ninh vừa thơm vừa mềm lại vừa ngoan, có con bé ở bên cạnh tớ còn thấy vui không hết đây này!”
--
Sáng sớm ngày hôm sau, Ôn Chiêu Ninh bắt xe đến núi Ngũ Phong.
Ở núi Ngũ Phong có một ngôi chùa cổ nghìn năm hương khói nghi ngút. Đó chính là “tấm danh thiếp liêm khiết” đầy vẻ vang của Lục Càn Dũng, cha của Lục Hằng Vũ. Mỗi tháng Lục Càn Dũng đều nhất định phải đến đây để quyên tiền công đức, thăm hỏi các cao tăng và cầu phúc cho dân sinh. Bức ảnh ông ấy quỳ lạy trước tượng Phật thậm chí từng được đăng lên báo chí của thành phố Hỗ.
Người làm quan chức vị càng cao thì hình tượng bề ngoài cần duy trì lại càng phải hoàn hảo.
Ban đầu Ôn Chiêu Ninh chỉ nghĩ bố chồng mình đang làm màu, cho đến một ngày cô tình cờ nghe được tài xế của Lục Càn Dũng gọi điện thoại ở vườn sau nhà họ Lục.
“Ngày mai là ngày giỗ của bố nhưng tôi không về được, bà thay tôi đốt thêm chút vàng mã nhé… Tôi cũng muốn về lắm chứ, nhưng bà đâu phải không biết, ngày này mỗi tháng ông ấy đều phải vào chùa để thăm ‘tiểu tổ tông’ đó…”
Tiểu tổ tông.
Lúc đó Ôn Chiêu Ninh đã nhận ra có điều gì đó không ổn. Chỉ là khi ấy Lục Hằng Vũ chưa ra tay với cô, cô chỉ muốn đưa Thanh Ninh sống những ngày tháng yên ổn nên đã giả vờ như không nghe thấy gì.
Nhưng bây giờ thì khác rồi.
Lục Hằng Vũ bạo hành gia đình cô, lại còn muốn dùng mưu hèn kế bẩn để bôi nhọ danh dự của cô nhằm ép cô ra đi với bàn tay trắng, vậy nên cô tuyệt đối không thể ngồi chờ chết nữa.
Cô không cầu khi ly hôn sẽ được chia những tài sản không rõ nguồn gốc của nhà họ Lục, nhưng số của hồi môn mà nhà họ Ôn đã chu cấp khi kết hôn thì cô nhất định phải lấy lại tất cả.
Sau khi tập đoàn Ôn thị phá sản, cha của Ôn Chiêu Ninh đã tự sát, để lại vô số nợ nần đè nặng lên vai mẹ và em gái cô. Ôn Chiêu Ninh đã tính toán kỹ, chỉ cần lấy lại được số tiền này là có thể lấp đầy lỗ hổng nợ nần của nhà họ Ôn, cứu mẹ và em gái ra khỏi cảnh khốn cùng.
Hiện tại cô chỉ muốn nhanh chóng kết thúc mọi chuyện trong quá khứ, đưa mẹ, em gái và con gái đi bắt đầu một cuộc sống hoàn toàn mới.
Theo thói quen trước đây của Lục Càn Dũng, ngày mười chín mỗi tháng là “ngày lễ Phật” của ông ấy. Sau khi Ôn Chiêu Ninh đến ngôi chùa cổ, cô đã tìm một nơi khuất tầm mắt để quan sát cổng chính từ xa.
Quả nhiên, vào khoảng chín giờ, chiếc xe Hồng Kỳ của Lục Càn Dũng dừng lại trước cổng chùa. Lục Càn Dũng bước xuống xe và đi vào trong chùa dưới sự tháp tùng của phương trượng.
Ôn Chiêu Ninh kéo thấp vành mũ tai bèo rồi lặng lẽ bám theo.
Sau khi hoàn thành quy trình “lễ Phật cầu phúc”, Lục Càn Dũng cho những người tùy tùng lui ra rồi một mình đi về phía sau núi.
Phía sau núi của ngôi chùa cổ có một thiền viện thanh tĩnh không mở cửa cho người ngoài. Lục Càn Dũng đi tới cửa viện nhỏ, đầu tiên gõ cửa ba cái, vài giây sau lại gõ thêm ba cái nữa.
Trong viện, một người phụ nữ trẻ mặc áo tăng màu xám nhưng chưa xuống tóc ra mở cửa. Cả hai người đều vô cùng cẩn trọng, động tác đóng mở cửa viện diễn ra cực nhanh.
Qua khe cửa, Ôn Chiêu Ninh lờ mờ nhìn thấy một đứa trẻ đang chơi chong chóng trong sân, ngay sau đó cửa đã đóng sầm lại.
Hôm nay Ôn Chiêu Ninh đã có sự chuẩn bị từ trước. Trên cổ áo khoác của cô có cài thiết bị quay phim, chỉ tiếc là thời gian đóng mở cửa thiền viện quá ngắn, người phụ nữ và đứa trẻ đó lại trốn trong sân không ra ngoài nên cô chưa quay được nội dung thực tế nào có thể uy hiếp được Lục Càn Dũng.
Tuy nhiên, ít nhất cô cũng đã xác định được việc Lục Càn Dũng có một “gia đình” khác trong chùa. Đây chắc chắn là quân bài chủ chốt có thể đánh đổ ông ta.
Ôn Chiêu Ninh đang định tháo chiếc camera nhỏ trên cổ áo xuống để tải video lên sao lưu trước, thì bỗng nhiên nghe thấy từ xa có người hét lớn một tiếng: “Ai ở đó?”
Đó là giọng của tài xế của Lục Càn Dũng.
Ôn Chiêu Ninh giật bắn mình, cô bật dậy rồi cắm đầu chạy thật nhanh.
“Cô là ai! Đứng lại! Đứng lại cho tôi!”
Tên tài xế đuổi theo sát nút.
Ôn Chiêu Ninh giữ chặt mũ, không dám quay đầu lại mà chỉ liều mạng chạy về phía trước.
Gió rừng mang theo hơi thở của đất và nhựa cây lướt qua gò má Ôn Chiêu Ninh. Trái tim cô đập thình thịch trong lồng ngực như thể sắp nhảy ra ngoài đến nơi.
Tên tài xế truy đuổi không buông, dường như hắn đã quyết tâm phải bắt bằng được cô.
Ôn Chiêu Ninh trong lúc hoảng loạn đã chạy nhầm vào bụi gai. Bắp chân cô bị những chiếc gai nhọn rạch một đường dài, máu nóng lập tức rỉ ra khiến mỗi bước chạy đều mang theo cơn đau thấu xương.
Xong đời rồi, nếu bị tài xế của Lục Càn Dũng bắt được và phát hiện ra cô đang quay lén hành tung của ông ta thì mọi công sức sẽ đổ sông đổ biển hết.
Ôn Chiêu Ninh suy nghĩ trong vài giây rồi nhanh chóng đưa ra quyết định. Cô bí mật ném thiết bị quay phim vào bụi cỏ rậm rạp bên lề đường, sau đó chạy về hướng ngược lại.
Không có thiết bị quay phim, dù có bị bắt thì cô vẫn có thể tìm cách chối cãi.
Tên tài xế không phát hiện ra hành động nhỏ của Ôn Chiêu Ninh nên vẫn tiếp tục đuổi theo cô sang phía bên kia.
Ôn Chiêu Ninh lê cái chân bị thương chạy thêm vài trăm mét nữa thì dần dần kiệt sức. Đúng lúc này, cô nhìn thấy một chiếc xe màu đen đang đi tới từ phía cuối con đường.
Chiếc xe này cô nhận ra, đó chính là chiếc Cullinan của Hạ Hoài Khâm.
Ôn Chiêu Ninh không kịp nghĩ ngợi nhiều, vội vàng vẫy tay chặn xe lại.
Chiếc Cullinan đi tới bên cạnh cô, cửa sổ ở ghế lái hạ xuống, người cầm lái chính là Trần Ích – trợ lý của Hạ Hoài Khâm.
“Cô Ôn, thật khéo quá, cô cũng đến chùa thắp hương sao?”
“Trợ lý Trần, chuyện này nói ra thì dài lắm, anh có thể cho tôi đi nhờ một đoạn được không?”
Trần Ích dừng xe lại. Trái tim Ôn Chiêu Ninh như sắp nổ tung, cô nhanh chóng mở cửa ghế sau rồi loạng choạng lao vào trong xe, không cẩn thận liền ngã nhào vào lòng một người.
Một mùi hương thuốc lá thanh khiết xen lẫn mùi trầm hương của ngôi chùa cổ lập tức bao vây lấy cô, xua đi mùi bụi bặm vương trên người cùng với chút mùi máu tanh thoang thoảng.
Cơ thể Hạ Hoài Khâm cứng đờ lại, nhưng anh nhanh chóng phản ứng, đưa tay đẩy mạnh cô ra.
“Tôi cho phép cô lên xe từ bao giờ thế?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

