Chiếc xe của Hạ Hoài Khâm lái ra khỏi hầm gửi xe, rồi tại ngã tư đường, anh lại nhìn thấy mẹ con Ôn Chiêu Ninh.
Hai bóng hình một lớn một nhỏ đang dắt tay nhau và rảo bước thật nhanh dưới bóng râm của hàng cây ngô đồng. Đứa bé kia chừng năm sáu tuổi, đầu buộc hai bím tóc vểnh lên, còn đôi quả anh đào nhỏ trên dây buộc tóc khẽ tỏa sáng trong ánh nắng ban mai.
"Hạ Hoài Khâm, sau này chúng mình sinh một cô con gái được không? Mỗi ngày em sẽ tết tóc cho con, còn anh thì đưa con đi mẫu giáo, em muốn con được lớn lên thật vui vẻ và hạnh phúc ở bên cạnh chúng mình."
"Được, sinh con gái giống em là tốt nhất."
"Con gái phải giống bố chứ."
"Giống anh cũng được."
Ký ức tựa như một chiếc hộp gỗ cũ kỹ bị cạy mở và lớp bụi bặm cứ thế cuộn trào trong những cột sáng.
Nhưng sau đó thì sao?
Sau này, cô lại sinh con gái cho một người đàn ông khác...
Ôn Chiêu Ninh đưa Thanh Ninh đến trường mẫu giáo, cô đứng ở cửa và nhìn con gái bước vào lớp học rồi mới yên tâm quay người rời đi.
Trên con đường đối diện trường mẫu giáo đang đỗ một chiếc Cullinan.
Lúc đầu Ôn Chiêu Ninh cứ ngỡ là phụ huynh nào đó đưa con đi học nên không mấy bận tâm, nhưng khi cô băng qua đường, chiếc Cullinan đen tuyền kia lại giống như một con mãnh thú im lìm, nó nghiền qua vũng nước bên đường rồi dừng lại ngay sát cạnh cô một cách chuẩn xác.
Cửa kính xe chậm rãi hạ xuống, Hạ Hoài Khâm đang ngồi chễm chệ ở ghế lái với gương mặt góc cạnh điển trai hiện rõ vẻ lạnh lùng dưới ánh sáng mờ ảo.
"Ôn đại tiểu thư." Anh cao giọng gọi, tông giọng kéo dài và mang theo sự trêu chọc chẳng chút giấu diếm.
"Sao anh lại ở đây?"
"Đi ngang qua."
Vì chỉ là đi ngang qua nên Ôn Chiêu Ninh cũng chẳng còn gì để nói.
Cô định bước tiếp thì nghe thấy Hạ Hoài Khâm lại lên tiếng: "Con gái cô rất xinh."
"..."
Trái tim Ôn Chiêu Ninh thắt lại, Hạ Hoài Khâm đang yên đang lành tại sao lại nói như vậy?
Chẳng lẽ anh đã nhận ra điều gì rồi sao?
"Con gái tôi xinh đẹp là giống tôi, không được à?"
Ánh mắt Hạ Hoài Khâm trầm xuống. Giống cô, việc giống cô tất nhiên là chuyện không cần bàn cãi.
Năm đó, khắp khu đại học Thanh Đài trong vòng mấy dặm, nhan sắc của Ôn đại tiểu thư có ai mà không biết, có ai mà chẳng hay?
Những người từng gặp cô đều nói rằng trên người Ôn Chiêu Ninh luôn tỏa ra một thứ hào quang không thể phớt lờ. Hào quang ấy không lạnh lẽo như ánh trăng mà rực rỡ tựa nắng hè buổi trưa, nó nồng nhiệt, phô trương và vô cùng rạng rỡ. Khi cô mỉm cười thì lại càng động lòng người hơn với đôi mắt cong thành hình trăng lưỡi liềm sáng rực cùng lúm đồng tiền thoắt ẩn thoắt hiện, vừa linh hoạt lại vừa mang theo muôn vàn phong thái.
Ôn đại tiểu thư của khi ấy chính là nữ thần trong lòng biết bao người đàn ông.
"Tôi chỉ khen con gái cô một câu thôi, cô căng thẳng cái gì chứ?"
"Tôi không có căng thẳng, anh dùng con mắt nào thấy tôi căng thẳng hả?"
Ôn Chiêu Ninh chột dạ đến mức chỉ muốn nhanh chóng thoát khỏi tầm mắt của Hạ Hoài Khâm.
Thấy cô lại muốn bỏ đi, Hạ Hoài Khâm đưa cánh tay dài ra khỏi cửa sổ xe Cullinan rồi nắm chặt lấy bả vai cô.
"Lại muốn trốn sao? Ôn đại tiểu thư từng bám dính lấy tôi như cao dán năm đó, sao bây giờ vừa thấy tôi đã chạy rồi?" Những ngón tay thon dài của anh tựa như gọng kìm sắt, dù cách một lớp áo mỏng nhưng Ôn Chiêu Ninh vẫn có thể cảm nhận rõ ràng sức mạnh từ các khớp xương và sự nóng bỏng nơi lòng bàn tay anh.
Chiếc Cullinan quá đỗi bắt mắt nên người xung quanh không ngừng ngoái đầu nhìn về phía họ.
"Hạ Hoài Khâm, đây là trường mẫu giáo của con gái tôi, anh ở ngay cổng trường mà lôi lôi kéo kéo với tôi thế này rốt cuộc là muốn làm cái gì?"
"Chẳng làm gì cả, chỉ là thông báo cho cô một tiếng rằng lời xin lỗi hôm qua của cô tôi không chấp nhận." Hạ Hoài Khâm vừa nói vừa đột ngột siết chặt tay, Ôn Chiêu Ninh không kịp phòng bị nên cả người đập sầm vào cửa xe chỗ ghế lái. Hạ Hoài Khâm thuận thế ấn vào gáy cô rồi hơi rướn đầu ra khỏi cửa sổ xe, anh ghé sát vào tai Ôn Chiêu Ninh thì thầm: "Còn nữa, Ôn đại tiểu thư, cô không có tư cách nói hai bên xong nợ."
Tiếng động cơ của chiếc Cullinan gầm lên một tiếng rồi phóng đi mất dạng, để lại một mình cô ngồi bệt dưới đất và phải hít một bụng đầy khói bụi.
Ôn Chiêu Ninh: "Hạ Hoài Khâm, cái đồ điên nhà anh!"
Cái người này có bệnh chắc! Sáng sớm ra đã tìm đến cô để gieo vận xui!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
